Tảm Phong thậm chí còn thú nhận với tôi, khi mẹ tôi mới gả về nhà họ Tảm, ban đầu cậu ta thực sự rất th/ù gh/ét tôi.

Cậu cho rằng mẹ tôi chẳng phải người phụ nữ tử tế, còn tôi chỉ là đứa con ghẻ vướng víu.

Nhưng sau này, mẹ tôi bất ngờ trở thành một người mẹ kế tốt, còn người chị này cũng bất ngờ... có cá tính mạnh mẽ.

Tóm lại, cậu ta vô thức bị tôi thu hút, nhưng lại không đủ can đảm thừa nhận với bộ mặt công tử của mình.

"Vì... vì vậy em chỉ có thể quan tâm chị theo cách vụng về đó thôi."

Tảm Phong đỏ cả tai, gắng gượng tỏ ra bình tĩnh.

"Em thích nhìn chị mặc những bộ đồ em phối, như thể chị đã bị em... ừm, đ/á/nh dấu vậy."

"Nhưng em chịu thua, trước kia em cố tán tỉnh đủ kiểu mà chị lại tưởng em là gay."

Tôi liếc mắt nhìn Ôn Dịch Nhiên đang ngồi giữa hai chúng tôi.

Ôi trời.

Anh ấy đúng là đang nổi cơn gh/en bùng ch/áy.

Không phải dốc hũ giấm mà là n/ổ tung cả bể chua.

Ôn Dịch Nhiên vung nắm đ/ấm vô hình, liên tục "đ/ấm" vào mặt Tảm Phong.

Và cả vùng hạ bộ của cậu ta.

【Tuyệt tự... cho mày tuyệt tự...】

【Dám nhòm ngó vợ tao thì nên tuyệt tử tuyệt tôn...】

Nhìn hành động trẻ con của anh, tôi không nhịn được bật cười "phụt" một tiếng.

Tảm Phong và Ôn Dịch Nhiên đồng loạt đơ người.

Hai người đều nhìn tôi chằm chằm.

Đã bao lâu rồi kể từ sau đám tang, tôi chưa từng cười như thế.

Một nụ cười xuất phát từ tận đáy lòng.

"Tóm lại, Tiểu Phong, chị không thể đáp lại tình cảm của em."

Tôi thu nụ cười, nghiêm túc nhìn Tảm Phong. "Nhưng chị đã coi em như người nhà."

Tảm Phong nhìn nụ cười của tôi, lại ngẩn ra hồi lâu.

Mãi sau, cậu mới cắn môi: "...Ừ thì được vậy."

Tảm Phong giả vờ phóng khoáng nhún vai, giọng nói đã nghẹn ngào: "Người nhà thì người nhà, cả đời là người nhà, hạn sử dụng còn dài hơn người yêu."

Cậu ta vừa thất tình.

Và sắp khóc đến nơi rồi.

"Ừm... à này." Tảm Phong đứng phắt dậy khỏi ghế sofa, quay lưng lại. "Đồ dùng ôn thi của chị, em còn nhiều tài liệu nội bộ lắm, em lấy cho chị nhé! Coi như... quà em tặng chị vậy."

Nhìn bóng lưng cậu ta lao lên lầu, tôi vừa thở phào nhẹ nhõm thì...

Điện thoại trong túi réo lên chói tai.

Là dì Thái.

Vừa bắt máy, tiếng khóc thảm thiết vang lên:

"Tiểu Viên! Tiểu Viên đến ngay đi!"

"Thành Thành nó... nó đang đứng trên sân thượng định t/ự t*! Cháu đến c/ứu nó đi!"

**11**

Xe máy của Tảm Phong nhanh hơn ô tô.

Ôn Dịch Nhiên thong thả ngồi trên yên sau, làn khói đen bị gió thổi tan nhẹ.

Hai mươi phút sau, tôi có mặt tại khu chung cư cũ nơi tôi và mẹ từng sống.

Ngước nhìn lên, Thái Nhất Thành đang đứng bên rìa tầng thượng tầng 7.

Gió mạnh thổi tung vạt áo anh ta.

Thấy tôi xuống xe Tảm Phong, Thái Nhất Thành thoáng ngẩn ra.

Rồi cười tự giễu: "Há... hai người kiếp trước là sinh đôi dính liền à? Kiếp này cứ quấn lấy nhau không buông?"

"Chúng tôi là người nhà." Tảm Phong thẳng thừng đáp lại. "Còn anh là cái thá gì? Đồ ti tiện à?"

Tôi đỡ dì Thái đang khóc gần ngất, ho nhẹ cảnh cáo Tảm Phong.

Cậu ta mới miễn cưỡng ngậm miệng.

Tôi ngẩng đầu hét lên: "Thái Nhất Thành, anh xuống ngay đi!"

Thái Nhất Thành lắc đầu thất thần: "Cố Viên, em đừng quan tâm anh nữa."

"Anh có lỗi với em, càng có lỗi với mẹ anh... Cuộc đời anh ngột ngạt quá, chỉ khi ở bên em, anh mới cảm thấy có thể thở được."

"Vậy thì sao?" Tôi lạnh lùng đáp. "Chỗ khác ngột ngạt thì chạy đến chỗ em hít thở, hít đủ oxy rồi lại quay về nơi ngạt thở ư? Vậy em là cái gì? Bình oxy dùng một lần của anh à?"

Thái Nhất Thành há hốc mồm.

Dì Thái cũng ngơ ngác, thì thào: "Tiểu Viên, Thành Thành nó bảo với fan trên mạng... nó bị trầm cảm, chắc vì bệ/nh nên mới nghĩ quẩn..."

Tôi vỗ lưng dì an ủi: "Dì ơi, anh ấy bảo bị trầm cảm chỉ để lập hình tượng nam thần u sầu thôi. Ngày nào y học đổi 'trầm cảm' thành 'nứt n/ão' là anh ấy khỏi bệ/nh ngay ấy mà."

Dì Thái: "..."

Thái Nhất Thành trên cao: "..."

Tảm Phong lẩm bẩm: "Chị còn ho cảnh cáo em, miệng chị còn đ/ộc hơn em ấy chứ?"

Chỉ có Ôn Dịch Nhiên đứng sau lưng tôi nhìn tôi bằng ánh mắt mãn nguyện khó tả.

Ánh mắt ấy có lẽ nên đặt tên là 【Vợ anh m/ắng yêu thật đáng yêu】

Bỗng Thái Nhất Thành trên cao bật cười.

Cười lớn, cười thoải mái.

"Cố Viên, em đang trở lại là chính mình rồi."

"Em còn nhớ hôm trốn tìm ở biệt thự, lời anh chưa nói hết không?"

Tôi chợt nhớ ra.

Chuyện tính cách "hoạt bát" thuở nhỏ và "sợi dây hòa giải" tôi nghĩ ra.

"Hồi nhỏ em bảo, sau này nếu chúng ta gi/ận nhau, em sẽ lấy sợi dây hòa giải ra."

Thái Nhất Thành nhắc lại.

"Nhưng sau câu đó... còn có nửa sau."

"Em nói, nếu em quấn sợi dây quanh ngón út anh, nghĩa là chúng ta hòa giải—"

"Còn nếu em quấn nó quanh cổ anh, nghĩa là anh nên im miệng vĩnh viễn."

Tôi sững sờ, không hiểu.

"Cố Viên, em nhớ chưa? Người thực sự có bệ/nh ở đây là em!"

"Em được chẩn đoán nhân cách phản xã hội từ nhỏ! Em chẳng phải con người hiền lành yếu đuối, tim em lạnh hơn ai hết!"

"Nên lúc em xem tin nhắn riêng của anh, đề nghị chia tay xong, em còn nói thêm một câu."

"Em bảo: 'Em không có cảm giác an toàn, em sợ mình sẽ đi theo dây mạng gi*t hết những người phụ nữ đó'."

"'Nhưng gi*t người là phạm pháp, nên Thái Nhất Thành, chúng ta chia tay đi'."

"Tất cả, em đều quên hết rồi sao?"

Tôi đứng trơ như tượng, đầu óc trống rỗng.

Mãi lâu sau, tôi mới thều thào: "Tôi... không nhớ..."

"Đương nhiên em không nhớ!"

Thái Nhất Thành cười lớn, gần như đi/ên lo/ạn. "Vì em đã gặp Ôn Dịch Nhiên!"

"Tên đi/ên đó! Điên hơn cả em, hắn dựa vào cái danh giáo sư tâm lý để cùng em đi/ên, cùng em cuồ/ng."

"Rốt cuộc đã 'chữa khỏi' em! Bằng trò thôi miên vớ vẩn, bằng thứ tình yêu m/ù quá/ng! Khiến em tin mình là cô vợ nhỏ ngoan ngoãn đáng yêu của hắn, biến em thành con người bình thường đáng gh/ét!"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm