"Bé yêu."
"Cục cưng."
"Em đẹp lắm."
"..."
"Vợ ơi."
Sợi dây th/ần ki/nh trong đầu tôi đ/ứt phựt.
Đàm Huân giả vờ khuyên can khi chỉ còn một bước chạm đích: "Bé yêu, em say rồi, anh sợ em tỉnh dậy sẽ trách anh."
Miệng nói vậy mà tay cởi đồ nhanh hơn ai hết.
"Với lại, anh muốn biết, có phải em thích anh nên mới làm thế này..."
"Thôi kệ, chắc chắn em thích anh rồi, chỉ là miệng cứng thôi."
"Không thì sao em bao anh mà không bao thằng khác, đúng không?"
"..."
"Chắc chắn là vậy!"
Lúc này ai mà nghe được mấy lời này.
Tôi bịt miệng hắn, giục hắn nhanh lên.
Cuối cùng, mọi chuyện cứ thế xảy ra...
...
Tôi nhếch mép, không sao cười nổi.
Không ngờ lần đầu của mình lại thua cuộc vì s/ay rư/ợu.
Nghĩ tới đây, tôi đ/á hắn một cái.
Đàm Huân bị đ/á/nh thức, lập tức ngồi dậy ôm lấy tôi: "Sao thế?"
"Em khó chịu à?"
Tôi chợt nhớ ra điều gì: "Anh có dùng biện pháp gì không?"
Đàm Huân gật đầu: "Đeo rồi."
M/ua từ lúc nào?
Đúng là có âm mưu từ trước!
Đầu óc rối bời, tôi không nghĩ được, đuổi hắn đi để bình tĩnh lại.
Đàm Huân đứng dậy nhưng không đi, mà quay mặt vào tường.
"Anh làm gì vậy?"
"Mặt tường tư lỗi."
"... Quay lại đây."
Hắn lại chui vào chăn: "Tối qua say mà không uống canh giải rư/ợu, giờ đầu có đ/au không?"
"Anh đã cố kiềm chế rồi, em có chỗ nào khó chịu không, lần sau anh sẽ chú ý..."
Còn dám nghĩ tới lần sau?
Tôi t/át nhẹ vào miệng hắn: "Im đi."
"Ừ." Đàm Huân vân vê tóc tôi, giả vờ thản nhiên: "Em sẽ chịu trách nhiệm với anh chứ?"
Tôi quay sang nhìn: "Anh còn muốn em chịu trách nhiệm kiểu gì nữa? Tiền em chuyển cho anh mỗi tháng thiếu đồng nào sao?"
"Vả lại, tối qua không phải anh cố tình dẫn dắt thì làm sao chúng ta đi đến bước này."
Tôi khẽ chế nhạo: "Em say chứ anh không say."
"Là đàn ông mà thực sự không muốn, sao không đẩy em ra được?"
Đàm Huân mím môi thừa nhận: "Phải, anh cố tình đấy."
"Anh thích em."
"Đương nhiên anh không đẩy em ra được."
"Làm gì với em anh cũng thấy vui, huống chi là chuyện này..."
"Sớm muộn gì cũng thuộc về em, thà cho em sớm còn hơn, anh cũng yên tâm, đỡ em tò mò với mấy gã bên ngoài."
"Với lại... Anh là đàn ông, ngày đêm ôm nhau ngủ, em chịu được chứ anh thì... cực hình lắm."
Đàm Huân vừa nói vừa liếc nhìn sắc mặt tôi.
Tôi nhướng mày: "Thích à?"
"Không phải anh lì lợm đòi ngủ cùng em sao?"
"Giờ lại bảo cực hình?"
Đàm Huân lập tức đổi giọng: "Là hạnh phúc!"
Rồi lại dựa vào tôi nũng nịu: "Là anh vô liêm sỉ."
"Là anh kém tự chủ."
"Là anh quá muốn có em."
"Tất cả là lỗi của anh, em đừng gh/ét anh nhé?"
Tôi: "..."
Sao hắn lại biến thành kiểu này?
Không quen quá.
9
"Thôi được rồi, em có nói gh/ét anh đâu."
Đàm Huân mới thôi, nín một lúc rồi không nhịn được: "Anh sẽ trả em gấp đôi tiền."
"Em cho anh một danh phận, được không?"
"?"
Không đúng.
Cảm giác có gì đó sai sai.
"Nhà anh không phá sản rồi sao?"
Đàm Huân hơi hoảng nhìn tôi: "Không biết em nghe ai nói, nhà anh đúng có công ty phá sản thật."
"Nhưng công ty chính không ở đây, hoạt động chính cũng không ảnh hưởng."
"Hôm đó anh theo lời em nói chỉ là đùa thôi, không ngờ em lại đề nghị bao anh..."
"...?"
Không phải bố tôi bảo...
"Con gái à, còn nhớ thằng Đàm Huân mà con gh/ét nhất hồi nhỏ không?"
"Công ty hay chống đối bố của nó đã đổ bể rồi."
"Ha ha, cuối cùng cũng bị bố hạ gục."
"Từ nay thành A này chỉ còn một nhà bố thống trị."
"Rồng mạnh khó đ/è địa đầu xà mà."
"Giờ phải cuốn xéo về kinh thành thôi."
"..."
"Nghe nâu xe của thằng con trai nó cũng b/án rồi..."
Tôi kinh ngạc đi tìm Đàm Huân, lại thấy hắn đang nhai bánh bao, tin ngay là thật.
Đàm Huân giải thích: "Nhà b/án nhà là muốn đổi căn lớn hơn."
"Dĩ nhiên, cũng có ý định dọn về kinh thành."
"Nhưng anh còn đi học ở đây, quê mẹ anh cũng ở đây, sống quen rồi, không muốn đi."
"Bố anh một mình về trước."
"Tức quá b/án luôn xe của anh, bảo anh đừng ăn chơi nữa, phải học cách quản lý công ty."
"Nên kỳ nghỉ đông này, anh không rảnh ở cùng em, phải lên kinh thành."
"Em có thấy nhớ anh không?"
Đừng nói chuyện nhớ nhung đã.
"Đàm Huân, anh dám giả vờ lừa em!"
"Câu gi/ật sự thương hại của em!"
Tôi tức đến mức ba ngày không thèm nhìn mặt hắn.
Đàm Huân đuổi không đi, cứ lẽo đẽo theo sau.
Cuối cùng hết cách, lại mặc bộ đồ kia vào.
Quỳ trước mặt tôi, xin tha thứ: "T/át anh đi, em đừng làm ngơ..."
Tôi: "..."
Hồi nhỏ t/át một cái là khóc ngay.
Giờ lại tự nguyện xin t/át.
Tôi cong môi, đưa chân chống lên vai hắn: "Em có thể tha thứ cho anh."
"Nhưng danh phận thì đừng mơ."
"Em chỉ muốn chơi thôi, anh hiểu chưa?"
Đàm Huân kéo chân tôi lại gần: "Được, miễn em đảm bảo chỉ có mình anh."
"Em muốn chơi kiểu gì cũng được."
Đàm Huân vẫn chăm sóc tôi như trước.
Tính tình cũng tốt hơn xưa.
Thích gọi tôi "bé yêu", lúc nào cũng ôm ấp.
Chẳng việc gì phải động tay.
Chỉ có điều hơi quá đà, hay đòi hỏi vào đêm.
Tôi không chịu nổi, đẩy hắn: "Hôm nay mệt lắm."
"Em cứ nằm yên."
"Vẫn mệt."
Đàm Huân vẫn không buông: "Cục cưng, cuối tuần rồi, chiều anh một lần đi."
"Đừng đẩy anh."
"Bé yêu."
"..."
"Ngoan lắm."
10
Hôm nọ đi dự tiệc sinh nhật bạn thân về.
Đàm Huân chuẩn bị nước nóng, xắn tay định gội đầu cho tôi.
Nhưng khi phát hiện vết hickey trên cổ tôi, hắn đỏ mắt, siết ch/ặt vai tôi: "Tối qua anh có hôn chỗ này đâu."
"Ai làm thế?"
"Em nuôi thằng khác sau lưng anh?"
"Có anh chưa đủ sao?"
"Thằng nào khéo chiều em bằng anh?"
"Nói đi."
Tôi: "...?"
"Bạn em s/ay rư/ợu cắn đấy, con gái."
"Vẫn không được."
Đàm Huân như chịu oan ức tày trời, đòi tôi giải thích: "Bây giờ trai gái như nhau, em biết giới tính người ta thế nào à?"
Tôi nằm xuống: "Đừng sinh sự, nước ng/uội rồi."
"Ừ."
Đàm Huân vừa làm ướt tóc vừa than thở: "Chủ yếu em không cho anh cảm giác an toàn."
"Ra đường chẳng ai biết em có bạn trai."