Lâm Vy đỏ mắt gật đầu: "Anh ấy bị người của Đường Duệ đ/á/nh thương đầu khi c/ứu Nam Nam, cấp c/ứu ba ngày mới giành gi/ật được mạng sống.

Trước khi rơi vào hôn mê, anh dặn tôi đón em về nước, chuyển giao toàn bộ tài sản cho em. Còn đây... anh bảo tôi trao em cái này."

Lâm Vy lấy từ tủ sắt ra một chiếc túi, hai tay đưa cho tôi.

Tôi chậm chạp đón lấy, mở ra xem.

Bên trong có sáu quyển sổ đỏ và một hộp trang sức lớn.

Trong hộp là nguyên bộ nữ trang kim cương lấp lánh, cỡ nào cũng đủ thấy giá trị khủng.

【Phản diện chân ái là ôn nhu, giúp nữ chính chỉ để báo ân, đáng tiếc lại thành BE.】

【Anh ấy giữ trọn lời hứa, muốn khóc quá...】

【Sao lại BE? Tôi muốn happy ending cơ!】

【Mọi người đừng sốt ruột, phản diện chưa ch*t hẳn, biết đâu tác giả cho xảy ra kỳ tích!】

【Mong chờ phép màu...】

...

Nước mắt tôi nghẹn lại, bàn tay run không kiểm soát.

"Chị ơi... em có thể đến thăm anh ấy không?"

Lâm Vy gật đầu đẫm lệ: "Tất nhiên, anh ấy nhất định sẽ rất vui."

**14**

Đầu Đường Chu băng bó kín mít, người đầy ống dẫn.

Anh nhắm mắt bất động, dáng vẻ an nhiên như lần đầu tôi gặp.

Đứng ngắm một lúc, tôi cúi sát tai anh thì thầm: "Soái ca, anh tỉnh không? Không dậy em thơm đó."

Đường Chu vẫn im lìm, phép màu đã không đến.

Nhưng thế này... nghĩa là em được quyền thơm anh nhỉ?

Dù sao lần này anh cũng không phản đối.

Nghĩ vậy, tôi đặt một nụ hôn nhẹ lên khóe môi anh qua lớp khẩu trang.

Khá lâu sau, tôi mới luyến tiếc rời đi.

Chính lúc ấy, hàng mi anh khẽ rung.

Phép màu rốt cuộc đã hiện hữu.

Nhưng vấn đề mới lại phát sinh.

Đường Chu tỉnh dậy ngơ ngác nhìn tôi, ánh mắt bẽn lẽn ngây thơ:

"Chị gái, chị c/ứu em à?"

"Em bao nhiêu tuổi?"

"14 ạ."

Ừm... 14 thì 14 vậy.

Dù sao phản diện 14 tuổi cũng đáng yêu lắm...

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600
11 Bao Nuôi Nhầm Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm