Bí Mật Có Thể Nói

Chương 5

30/11/2025 08:26

**Chương 19**

Ch... chuyện này...

Chẳng lẽ do hôm qua anh ấy định giặt đồ nên tiện tay giặt luôn của tôi?

Ừ, chắc chắn là vậy rồi.

Tôi tự nhủ thầm trong lòng.

"À, thì ra là vậy."

"Cảm ơn Tổng Phó, không ngờ lúc giặt đồ anh còn nhớ mang đồ của em giặt luôn."

Nói xong, tôi cười gượng hai tiếng.

"Không, hôm qua tôi không giặt đồ." Phó Thời Lĩnh lại ném thêm quả bom.

Tôi:!!!

Không giặt đồ?

Vậy chẳng phải anh...

Chưa kịp suy đoán, người đối diện đã công bố đáp án.

"Tôi giặt tay."

Nghe bốn chữ ấy, dù trước mặt không có gương.

Tôi cũng biết mình đỏ như tôm luộc.

"Tổ... Tổng..." Tôi lắp bắp không thành lời.

Phó Thời Lĩnh thấy vậy bật cười.

Rồi lại hỏi:

"Gấp gáp vậy, sợ tôi làm gì à?"

"Hả?" Chưa thoát khỏi chấn động trước, câu hỏi tiếp lại khiến tôi choáng váng.

"Gì cơ?"

Nhưng anh không trả lời ngay.

Đứng dậy bước tới trước mặt tôi, anh mới chậm rãi hỏi:

"Gấp gáp đòi lại, sợ tôi dùng quần l/ót của em làm trò gì sao?"

Làm trò?

Làm trò gì được?

Đàn ông với nhau, tôi hiểu ngay ý anh ám chỉ điều gì.

"Không phải! Không phải mà!" Tôi vội vàng lắc tay.

"Em không có ý đó. Tổng Phó, em... em chỉ nghĩ..."

"Nghĩ anh cầm mãi cũng phiền."

Nghe xong lại thấy kỳ quặc, nhưng tôi vẫn cố giải thích.

"Em... em định mang về tự giặt thôi."

"Em không có ý gì khác."

Phó Thời Lĩnh lại bật cười.

"Ồ? Vậy là tôi được dùng nó làm chuyện khác rồi?"

"(⊙o⊙)!"

Tôi ch*t lặng.

Anh... anh ấy có ý gì vậy?

N/ão tôi đơ cứng, không thể suy nghĩ.

Cứ như bị đóng băng.

Có lẽ thấy tôi ngốc quá, Phó Thời Lĩnh phá lên cười:

"Thôi được rồi, đùa chút thôi."

"Em đi làm đi." Anh vừa nói vừa đẩy tôi ra khỏi phòng.

Chiếc quần l/ót ấy xuất hiện trên bàn tôi vào sáng thứ Hai tuần sau.

Phó Thời Lĩnh để nó trong túi đóng gói xinh xắn.

Mở ra, mùi hương nhẹ nhàng của nước giặt thoang thoảng.

Bên trong còn có mảnh giấy nhỏ.

Trên đó viết:

【Yên tâm đi.】

【Tôi cam đoan không dùng nó làm chuyện x/ấu.】

Dù biết anh đang trêu, hai câu ngắn ngủi vẫn khiến tim tôi đ/ập lo/ạn nhịp.

Đang phân vân có nên giữ lại tờ giấy không, ngẩng lên thấy "thủ phạm" đang nói chuyện với đồng nghiệp.

Ánh mắt chúng tôi chạm nhau.

Anh nhoẻn miệng cười, ánh mắt đầy ẩn ý.

Rồi như không có chuyện gì, tiếp tục thảo luận nghiêm túc.

Đồ khốn!

**Chương 20**

Chuyện nhỏ ấy nhanh chóng qua đi.

Cuối năm đến, mọi người lại bận rộn.

Đặc biệt là Phó Thời Lĩnh, bận như con thoi.

Công ty phục vụ thêm các loại súp bồi bổ buổi sáng cho nhân viên tăng ca.

Đầu bếp của công ty nấu rất ngon, món nào cũng hấp dẫn.

Hậu quả là giờ súp nào cũng đông nghẹt người.

Ai đến muộn hoặc nhường nhịn sẽ chỉ còn nước lèo.

Tôi chỉ xông được vào ngày đầu, những hôm sau toàn uống nước trong veo.

"Lại không lấy được à?"

Đang ngán ngẩm nhìn đám đông, Phó Thời Lĩnh bỗng xuất hiện.

"Ừ."

Tôi gật đầu, li/ếm môi:

"Hôm nay nghe nói là súp hải sản, thơm lắm."

"Ở phòng em còn ngửi thấy mùi."

Phó Thời Lĩnh bật cười:

"Theo tôi."

"Gì thế ạ?" Tôi luyến tiếc nhìn về phía đám đông.

"Chờ em xíu được không?"

"Em vẫn muốn ăn súp."

Dù chỉ còn nước lèo, nhưng sau cả buổi làm việc cũng đỡ đói.

Thấy tôi thảm hại, Phó Thời Lĩnh lắc đầu:

"Tao Cảnh, đầu óc em..."

"Thôi, đi theo tôi."

Chưa kịp phản ứng, anh đã quay lưng bước đi.

Tôi đành lẽo đẽo theo sau.

Bước vào phòng anh, mùi súp hải sản thơm nức.

"Ôi Tổng Phó!"

"Anh có cả tô to thế này à?"

"Ăn đi." Anh kéo ghế mời tôi.

"Cả tô của em đấy."

"Hả?" Tôi ngơ ngác.

"Của em ư? Thế anh ăn gì?"

"Trợ lý mới lấy cho tôi."

"Tôi không thích súp, nhưng không nỡ từ chối."

"Từ nay em cứ đến đây ăn."

"Kẻo phí của trời."

Thì ra vậy.

Tôi vui sướng đồng ý ngay.

Từ đó đến hết năm, ngày nào tôi cũng được ăn súp ngon lành.

**Chương 21**

Tiệc tất niên tổ chức ở Hải Thành, thành phố biển ấm áp phương Nam.

Công ty thuê nguyên khu nghỉ dưỡng ven biển.

Tiệc chính diễn ra chiều ngày đầu, hai ngày sau tự do.

Chiều cuối cùng, nắng đẹp gió lớn, mọi người rủ nhau lướt sóng.

Dù biết hay không, ai cũng hăm hở cầm ván.

Tôi bơi còn chưa giỏi, nói gì lướt sóng.

Nhưng vẫn ra bờ nghịch ván.

Đứng được vài giây cũng thấy vui.

Chưa được mấy lần đã suýt ngã nhào xuống biển.

May có Phó Thời Lĩnh xuất hiện kịp thời.

Anh nắm áo kéo tôi lên dễ dàng.

"Muốn lướt sóng à?"

"Hả?" Tôi thở hổ/n h/ển quay lại.

"Không hẳn."

"Em chỉ thử thôi."

"Khó quá, học không nổi."

Phó Thời Lĩnh cười khẽ:

"Để tôi dạy em."

Nhưng tôi lắc đầu từ chối.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 10 năm vây hãm Chương 10
4 LẨU ĐÊM Chương 8
8 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
10 Người Dọa Ma Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Phương pháp quy kết sai lầm

Chương 47
Một tai nạn thời trung học đã đẩy Diệp Cẩm vào vực thẳm. Từ một học sinh giỏi, cậu không chỉ buộc phải bỏ học mà còn để lại một vết sẹo xấu xí trên khuôn mặt. Sau khi trưởng thành, cậu tìm được một công việc vất vả nơi thâm sơn cùng cốc, nhưng sự xuất hiện của một người quen cũ đã làm xáo trộn cuộc sống bình lặng của cậu. Người đó chính là Thẩm Vân Hoài, bạn học thời trung học đã khiến cậu lỡ dở tương lai. Vẻ hào nhoáng của kẻ thù khiến Diệp Cẩm đang trong cảnh nghèo túng nhanh chóng hắc hóa, bước lên con đường báo thù đằng đẵng. Thế nhưng, con đường này không hề dễ dàng, chướng ngại vật lớn nhất mà cậu gặp phải chính là Thẩm Vân Đình, anh trai của Thẩm Vân Hoài. Trên khuôn mặt cợt nhả của gã là sự mỉa mai không chút che giấu: "Dựa vào cậu mà cũng đòi làm được gì sao?". Diệp Cẩm đường cùng, chỉ có thể đánh cược bằng cả mạng sống. Cậu bướng bỉnh và vụng về, nhưng Thẩm Vân Đình lại không thể kiềm chế mà bị cậu thu hút. Gã muốn ngăn cản trò chơi giết chóc này, nhưng lại phát hiện mọi chuyện đang đi theo một hướng không thể dự đoán được... Tuyến chính là tình cảm, tuyến phụ là báo thù, hơi cẩu huyết; nhân vật chính không có bàn tay vàng, tính cách không hoàn hảo; cả hai người đều chưa từng yêu đương.
Sảng Văn
0
Còn tiếp Chương 10
Hướng Quang Chương 98