"Trước đây tôi không hiểu, nhưng từ khi nhìn thấy ánh mắt anh ấy nhìn cậu, tôi đã hiểu ra."
Tim tôi đột nhiên chùng xuống.
Đây là đến cảnh cáo tôi sao?
Nhưng hiện tại giữa tôi và Thẩm Vân Chu, thật sự ngoài bạn bè ra, cũng không có qu/an h/ệ gì đặc biệt.
Với tính cách ngang ngược của anh ấy, không biết phải đợi đến khi nào.
Thẩm Vân Lẫm cúi mắt, thở dài nhẹ.
"Thật ra là tôi đã khiến anh ấy trở nên đ/au khổ như vậy."
"Hai năm trước, tôi công khai xuất tủ trước mặt gia đình, khiến chuyện này ai cũng biết. Bố mẹ tức gi/ận đến mức nhập viện, việc kinh doanh của gia đình cũng bị ảnh hưởng. Nhà chúng tôi chỉ có hai con trai, tôi không đáp ứng được kỳ vọng của bố mẹ. Vì vậy họ đặt tất cả hy vọng lên Vân Chu."
"Họ sợ Vân Chu sẽ giống tôi, sợ anh ấy vì tình cảm mà ảnh hưởng đến tương lai, cũng sợ ảnh hưởng đến việc nối dõi tông đường."
Tôi sững người trong giây lát, chiếc cốc trong tay suýt rơi xuống.
Thẩm Vân Chu thật sự chưa từng nói với tôi về chuyện gia đình anh ấy.
Trong tiềm thức tôi vẫn nghĩ gia đình anh ấy hẳn rất hòa thuận, mới có thể nuôi dưỡng được người xuất chúng như vậy.
Không ngờ lại mang trên vai áp lực lớn đến thế.
Giọng Thẩm Vân Lẫm trầm xuống, phảng phất nỗi áy náy khó giấu.
"Vân Chu từ nhỏ đã rất hiểu chuyện, kỳ vọng của bố mẹ như tảng đ/á đ/è nặng lên anh ấy, anh ấy không dám để họ thất vọng. Càng không dám để ai biết, trong lòng đã có người muốn cùng chung sống cả đời. Anh ấy sợ không thể cho cậu tương lai cậu muốn, càng sợ cậu sẽ chịu thiệt thòi."
"Vì vậy, anh ấy sẽ viết tên cậu vào nhật ký, lần này qua lần khác tự nhắc nhở bản thân không thể đắm chìm sâu hơn. Nhưng lại không kiềm chế được mà đến gần cậu, khiến bản thân rơi vào mâu thuẫn cực độ, tạo nên nỗi đ/au khổ hiện tại."
"Anh ấy cũng từng thử can đảm, nhưng kết quả nhận được là bị cha dùng roj đ/á/nh đến g/ãy cả hai tay, toàn thân đầy thương tích."
"Khi tôi biết được thì mọi chuyện đã quá muộn."
Bên tai vang lên tiếng ù, đầu óc trống rỗng.
Chiếc cốc cuối cùng cũng rơi xuống đất.
Như trái tim tôi vỡ tan thành từng mảnh.
Hóa ra, đôi tay g/ãy của Thẩm Vân Chu không phải do leo núi ngã xuống dốc.
Mà là bị người nhà đ/á/nh thành vậy.
Không trách những vết thương trên người anh ấy trông kỳ lạ thế.
Chẳng giống bị cành cây hay đ/á c/ắt, mà như bị roj quất.
Dù vậy, chưa từng nghe anh ấy than thở một lời.
Ngay cả một tiếng đ/au, cũng chưa từng thốt ra.
Mãi đến lúc này tôi mới hiểu.
Ánh mắt do dự của Thẩm Vân Chu hôm đó, cùng câu nói cuối cùng.
Không phải không muốn, mà là không thể.
Không phải không yêu, mà là bất đắc dĩ.
Bởi vì Thẩm Vân Chu không muốn để bố mẹ thất vọng.
Vì vậy anh ấy nỗ lực làm tốt nhất, luôn đứng đầu.
Bởi vì muốn tuân theo trái tim mình, nên anh ấy can đảm thổ lộ với gia đình.
Kết quả nhận được là sự trách m/ắng cùng những vết thương đầy mình.
Lại vì sợ bản thân sẽ đắm chìm sâu vào mối tình này.
Nên mỗi lần rung động vì tôi, anh ấy đều viết vào nhật ký:
[Chu Dương, tao gh/ét mày.]
Thẩm Vân Chu không gh/ét tôi.
Cũng không phải không yêu tôi.
Mà là yêu quá nhiều.
Nên không nỡ để tôi sau này chịu thiệt thòi trước mặt gia đình anh ấy.
10
Lúc chia tay, Thẩm Vân Lẫm vỗ vai tôi đầy ý nghĩa.
"Tôi nói những điều này không phải để bắt cậu phải chịu trách nhiệm."
"Chỉ hy vọng nếu Vân Chu có chỗ nào không tốt, mong cậu có thể bao dung hơn."
Sau đó, anh khẽ mỉm cười, ánh mắt nhẹ nhàng đậu về phía sau lưng tôi.
"Đã có người đến đón, tôi không tiễn cậu nữa."
Tôi theo ánh mắt anh quay đầu lại.
Chỉ thấy Thẩm Vân Chu tựa người vào cột đèn đường.
Ánh đèn vàng mờ kéo dài bóng người, góc áo choàng bay phất phơ trong gió đêm.
Ánh mắt anh đậu trên người tôi, nồng nhiệt không che giấu.
Tôi cười với anh, giọt nước mắt nóng hổi lăn dài.
Thẩm Vân Chu nhanh chóng bước tới, trong mắt ánh lên vẻ hoảng hốt.
Anh nâng mặt tôi, đôi mắt đẹp nhíu lại.
"Sao lại khóc?"
"Anh trai b/ắt n/ạt em à?"
"Anh đ/á/nh hộ!"
Tôi đỏ mắt lắc đầu, lao vào vòng tay anh, khóc nấc lên.
Hai tay ôm ch/ặt lấy anh, không chừa một khe hở.
Lúc bị đ/á/nh, anh nhất định rất đ/au.
So với việc không được thấu hiểu, có lẽ trái tim còn đ/au hơn.
Khoảnh khắc này, trong lòng tôi có biết bao điều muốn nói.
Nhưng lại không biết bắt đầu từ đâu, ngàn lời cuối cùng hội tụ thành một câu.
"Thẩm Vân Chu, em đợi anh."
Thẩm Vân Chu bị tôi làm cho luống cuống.
Cuối cùng, bàn tay anh từ từ đặt lên lưng tôi vỗ về.
Cảm nhận vòng tay anh siết ch/ặt từng chút một.
Như muốn ngh/iền n/át tôi trong cái ôm không lời.
Rất lâu sau, nghe thấy anh nói: "Ừ."
Thẩm Vân Chu.
Em đợi anh.
Không mục đích.
Không thời hạn.
11
Thời gian thoáng chốc, bảy năm trôi qua.
Tôi và Thẩm Vân Chu tốt nghiệp đại học đã hơn năm năm.
Sau khi tốt nghiệp.
Thẩm Vân Chu để kế thừa gia nghiệp tốt hơn, chọn đi du học nước ngoài.
Còn tôi ở lại địa phương, tìm được việc ở công ty công nghệ khá nổi tiếng, triển vọng rộng mở.
Thời gian như bóng câu qua cửa sổ.
Lại nghe thấy tên Thẩm Vân Chu.
Là tại lễ nhậm chức tân tổng giám đốc công ty.
Người đàn ông khoác bộ vest cao cấp, dáng người thẳng tắp như thông.
Năm tháng làm mất đi vẻ ngây thơ thuở thiếu niên, ngược lại toát lên vẻ chín chắn, đứng đắn.
Nhìn thẳng vào mắt anh, tôi có chút chới với trong khoảnh khắc.
Người trước mặt và khuôn mặt trong ký ức chồng khít lên nhau.
Như gặp lại chàng trai năm xưa đứng trên bục giảng nói say sưa.
Không biết có phải vì lâu ngày không gặp.
Tôi luôn cảm thấy mọi thứ thật không chân thực.
Vô số lần anh xuất hiện trong giấc mơ.
Nhưng tỉnh dậy lại hóa công dã tràng.
Tôi rất sợ đây lại là một giấc mơ, không dám chớp mắt.
Mãi đến khi Thẩm Vân Chu giữ tôi lại sau buổi lễ.
Đợi mọi người rời đi, anh vội vàng ôm tôi vào lòng.
Hơi thở dần trở nên gấp gáp.
Sau khi bình tĩnh lại, anh hỏi: "Nhớ anh không?"
Thẩm Vân Chu từ phía sau ôm ch/ặt tôi, hơi thở ấm áp phả vào cổ, hơi ngứa ngáy.
Tôi quay người ôm lại: "Nhớ."
Mũi ngửi thấy mùi hương quen thuộc của cam xanh.
Vô cớ khiến lòng người an định.
Tôi trêu anh: "Sao không nói anh cũng nhớ em?"
Thẩm Vân Chu mỉm cười: "Vì dù không nói, em cũng biết anh rất nhớ em."
Tôi ngẩng mặt nhìn thẳng: "Mọi chuyện đã giải quyết xong chưa?"
Thẩm Vân Chu hơi cúi đầu chạm mũi tôi, từ tốn nói:
"Những năm qua, anh cố gắng học cách kinh doanh, chính là để chờ ngày này."
"Dùng thực lực của mình, đi đến vị trí hôm nay."
"Không bị ai kh/ống ch/ế, không bị trở ngại nào ngăn cản, chính thức bên cạnh em."
"Từ nay về sau anh sẽ không để em chịu thiệt nữa."
Tôi hơi do dự: "Còn gia đình anh?"
"Đừng sợ. Sau nhiều năm chuẩn bị, họ đã nghĩ thông suốt rồi."
Bảy năm trôi qua, mọi chuyện cuối cùng cũng ổn thỏa.
Từ nay về sau, không gì có thể ngăn cản chúng tôi bên nhau.
Hòn đ/á trong lòng cuối cùng cũng rơi xuống.
Tâm trạng vui vẻ hiếm có, tôi nhiệt tình trao một nụ hôn.
Rồi cười ranh mãnh, kéo dây quần.
"Em đã thay cái mới, anh có muốn không?"
Thẩm Vân Chu thuận tay bế tôi lên, nghiêng người hôn tới.
"Muốn ngay bây giờ."
Tôi chợt nhớ ra chuyện gì đó.
Với tính cách anh, bảy năm này chắc ghi lại không ít chuyện thú vị.
Mọi chuyện về anh, tôi đều muốn biết.
"Nhật ký của anh cho em xem được không?"
Vừa rời môi, Thẩm Vân Chu đã nôn nóng hôn lên, lẩm bẩm:
"Trên đó chỉ có một câu, không có gì hay."
"Câu gì vậy?"
[Chu Dương, anh yêu em.]
- Hết -