Giọng cô bình thản như mặt hồ phẳng lặng, như đang kể chuyện của người ngoài cuộc.

Nhưng từng chữ, từng lời đều như búa tạ đ/ập thẳng vào tim Giang Xuyên.

"Mỗi lần có tiết dạy mẫu, mỗi buổi lễ trao giải thời cấp ba, ba đều bận. Hóa ra không phải bận công việc, mà là bận làm cha dự giờ cho 'con trai' khác, bận dự họp phụ huynh cho thành tích trượt dài của cậu ta."

Cô nhẹ nhàng lục từ đáy hộp ra một tờ giấy đã ngả màu.

Bản thảo viết tay của bài diễn văn năm nào.

Giang Niệm trải phẳng trang giấy trước mặt người đàn ông.

"Đây là bản gốc, mẹ đã sửa dòng cuối cùng."

Ánh mắt Giang Xuyên dán ch/ặt vào dòng chữ bị gạch chéo:

*[Tôi từng có một người cha. Nhưng kể từ khi ông chọn gia đình khác, ông đã ch*t trong tim tôi.]*

Mặt ông tái nhợt, toàn thân r/un r/ẩy. Miệng há hốc như cá mắc cạn, không thốt nên lời.

Giang Niệm ngẩng đầu, ánh mắt lạnh băng xuyên thấu đôi mắt đầy k/inh h/oàng và đ/au đớn của ông:

"Giang tiên sinh, cảm ơn ông đã dạy tôi bài học này - núi dựa rồi sẽ lở, người dựa rồi sẽ đi. Chỉ có dựa vào chính mình, mới là vĩnh viễn."

"Giờ ông có thể mang tình thương ấy đến cho người cần nó."

"Thế giới của tôi, không cần hình bóng một người cha."

Cô gấp gọn bản thảo, đậy nắp hộp kỷ niệm, bước vào phòng.

Tiếng cửa đóng sầm khóa ch/ặt mọi hy vọng cuối cùng của Giang Xuyên.

Ông vật người ra ghế sofa, như bức tượng đ/á vừa bị phong hóa.

Lúc này, ông mới thực sự cảm nhận được nỗi đ/au. Không phải mất tiền, mà là bị chính con gái ruột c/ắt đ/ứt qu/an h/ệ như trừ khử ung nhọt.

**07**

Cổ phiếu công ty Giang Xuyên liên tục lao dốc vì scandal gia đình. Lễ kỷ niệm mười năm thành lập là phao c/ứu sinh cuối cùng để ông gỡ gạc danh dự.

Ông ta cần tôi.

Cần "người vợ hiền" Lâm Vãn diện váy lộng lẫy đứng cạnh, dựng lên vở kịch hạnh phúc giả tạo.

Giang Xuyên quỳ xuống năn nỉ:

"Vãn Vãn, giúp anh lần cuối. Chỉ cần qua hôm nay, anh sẽ đoạn tuyệt với Bạch Vy! Anh giao hết tài sản cho em, anh ra đi tay trắng!"

Tôi nhìn gương mặt đầy toan tính giả dối của hắn, bật cười khẩy. Đến giờ phút này vẫn lừa gạt. Hắn muốn tôi xoa dịu dư luận, để càng giấu kỹ người tình hơn.

Tôi "mềm lòng" gật đầu:

"Được, vì Niệm Niệm, em tin anh lần cuối."

Buổi tối hôm ấy, tôi khoác lên mình chiếc váy đỏ rực rỡ, tay khoác vai Giang Xuyên. Tôi mỉm cười đằm thắm với từng đối tác, từng giám đốc công ty.

Giang Xuyên dần hồi phục bản lĩnh. Hắn tưởng mọi chuyện đã qua, tưởng người vợ "thuận hòa" đã quay về.

Đến phần phát biểu của nhà sáng lập, hắn đứng giữa sân khấu lộng lẫy dưới ánh đèn rực rỡ:

"...Tôi muốn cảm ơn người phụ nữ phía sau - vợ tôi, Lâm Vãn. Nhờ sự ủng hộ và thấu hiểu của cô ấy, công ty mới có ngày hôm nay."

Hắn đưa tay về phía tôi:

"Vợ yêu, cảm ơn em!"

Cả hội trường vang tiếng vỗ tay.

Tôi nhẹ nhàng nâng váy, bước về phía sân khấu - nhưng không phải để đến bên hắn. Tôi hướng thẳng đến bàn điều khiển slide.

Nhân viên hậu đài cung kính chào:

"Phu nhân."

Tôi mỉm cười:

"Cậu vất vả rồi, để tôi lo phần này."

Ngay khi Giang Xuyên giơ tay đón tôi, màn hình LED khổng lồ phía sau hắn bỗng chuyển cảnh.

Không còn hình ảnh hào quang mười năm công ty.

Thay vào đó là tấm ảnh phóng to ghi lại cảnh Giang Xuyên ôm Bạch Vy hôn say đắm trước chiếc Porsche mới cứng.

Cả hội trường ch*t lặng.

Slide tiếp theo hiện lên:

- Bức "ảnh gia đình" ba người trên bãi biển

- Biên lai chuyển khoản ngân hàng với dòng tiền trăm triệu chảy vào tài khoản Bạch Vy

- Hợp đồng m/ua căn hộ cao cấp dùng tiền tài trợ dự án nghiên c/ứu

Chữ "THAM Ô" n/ổ tung trong đầu mọi người.

Khách mời đồng loạt rút điện thoại chụp ảnh. Giang Xuyên đứng bất động trên sân khấu, mặt biến sắc từ đỏ sang tím, từ tím sang trắng bệch.

Tôi cầm micro, giọng vang khắp hội trường:

"Xin chào, tôi là Lâm Vãn - vợ của Giang Xuyên."

"Xin lỗi vì phải dùng sự kiện này để giải quyết chuyện riêng."

Ánh mắt tôi quét qua những gương mặt kinh ngạc, hả hê, kh/inh bỉ dưới khán đài.

Cuối cùng, tôi dừng lại trên kẻ đang r/un r/ẩy kia.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Ánh trăng nhuốm bùn

Chương 32
Giang Dực là nam chính chính trực, trượng nghĩa trong truyện. Sau khi nhóm nhân vật chính đại chiến và thất bại trước phe phản diện, họ đã giao Giang Dực cho tôi, mặc kệ tôi muốn làm gì thì làm. Thế nhưng, Giang Dực thà chết chứ không chịu khuất phục. Vào cái ngày hắn tự sát, chúng tôi đã cãi nhau một trận long trời lở đất, tôi buông lời nguyền rủa hắn chết không toàn thây. Không ngờ, lời nói lại thành sự thật. Sau khi Giang Dực tự sát, tôi cũng bị xe tông chết. Khi mở mắt tỉnh dậy lần nữa, tôi đã trọng sinh về thời trung học. Lúc này, Giang Dực lướt qua lời cầu xin giúp đỡ giả tạo của tôi, đưa túi cứu thương cho một học muội. Đứa đàn em bên cạnh xúi giục tôi: "Trăng sáng treo cao mà không chiếu rọi anh, hay là mình nhốt anh ta lại, đánh cho một trận, bắt anh ta phải chiếu rọi mình đi?" Nhưng tôi chỉ hừ lạnh một tiếng, giáng thẳng cho cậu ta một cú đấm. "Mày lo chuyện trăng sáng có chiếu rọi tao hay không làm gì? Hắn cứ treo cao là được rồi! Về sau, đứa nào dám làm ảnh hưởng đến việc hắn treo cao, ông đây sẽ xử lý đứa đó..." Cưỡng ép Giang Dực cả đời, tôi cũng mệt rồi. Đời này, tôi sẽ không chơi cái trò cưỡng chế yêu nữa.
148.83 K
3 Biến thái Chương 11
4 Chó cắn mẹ Chương 8
5 Bình an vô sự Chương 7
7 Đứa trẻ già Chương 15
8 LỜI NGUYỀN BẢY NĂM Chương 13: HẾT
11 Nữ Vượn Chương 7
12 NGƯỜI MAI TÁNG Chương 460: Hoạt sát cường giả

Mới cập nhật

Xem thêm