“Đã là người xuất gia, sao lại ăn mặc lôi thôi, ôm ấp bản cung như thế này?”

“Nếu Phương trượng trong chùa biết được, chẳng lẽ không ph/ạt ngươi sao?”

“Ngươi!”

Bùi Thành Diễn bị lời nói trắng trợn của ta kinh đến nỗi không thốt nên lời.

Thấy vậy, ta càng táo bạo hơn, cọ cọ người vào hắn.

“Tiểu huynh đệ Liễu Không, nói xem nếu ngươi phá giới sắc, Phương trượng có đuổi ngươi ra khỏi chùa không nhỉ?”

“Nếu không còn nơi nào để đi, bản cung có thể thu nhận ngươi vào phủ làm nam sủng.”

“Đến lúc đó, ban ngày ngươi ăn chay niệm Phật, ban đêm hầu hạ bản cung, dùng côn trượng siêu độ nữ yêu tinh như bản cung đây…”

Lời ta vừa dứt, Bùi Thành Diễn suýt nữa đã không kìm được.

Hắn lập tức kh/ống ch/ế thân thể đang làm lo/ạn của ta: “Đủ rồi! Trưởng công chúa điện hạ, chẳng lẽ thật sự muốn cùng bổn tướng phát sinh qu/an h/ệ thân mật sao?”

“Bùi mỗ biết, người Trưởng công chúa yêu thích là Lục Thái phó, chuyện hôm nay chỉ là lúc đ/au lòng tìm bổn tướng giải khuây mà thôi.”

“Nếu công chúa rời đi ngay bây giờ, bổn tướng có thể coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra!”

Giải khuây thì đúng thật, bởi lúc này bản cung đang rất buồn chán, cần tìm một người đàn ông để xả lửa, nhưng tuyệt đối không phải vì Lục Văn Châu.

Ta cười ngả vào người hắn.

“Bùi tướng, ngươi quá thiếu tự tin rồi.”

“Trong mắt ngươi, bản cung là kẻ vô dụng đến thế sao?”

“Chẳng lẽ, không thể là bản cung nhìn thấy sắc đẹp của Bùi tướng mà động lòng?”

Rồi ta cố ý vặn vẹo trong vòng tay hắn.

“Thừa nhận đi, Bùi tướng cũng muốn có bản cung mà, đúng không?”

**16.**

Đêm hôm đó, ta cùng Bùi Thành Diễn cuộn mây mưa gió, quên cả trời đất là gì.

Quần l/ót, yếm đào, đai lưng, tất tần tật bay khắp vườn.

Dưới tác dụng của th/uốc, Bùi Thành Diễn đang tuổi tráng niện hung hăng như cọp đói.

Nếu không phải bản cung sống lại kiếp này, có chút sức lực và th/ủ đo/ạn, suýt nữa đã không đỡ nổi.

“Bùi lang thật lợi hại, chẳng lẽ… thông thuộc chuyện này lắm rồi?”

Bùi Thành Diễn: “Vô lý, ngoại trừ điện hạ, bổn tướng chưa từng thân mật như thế với nữ nhân nào khác.”

Ta giả vờ kinh ngạc: “Ái chà, chẳng lẽ Bùi tướng đã ngoài ba mươi mà vẫn còn giữ tri/nh ti/ết?”

“Không trách mà… thần dũng đến thế…”

“Đúng là đại trượng phu!~”

Bùi Thành Diễn kéo ta lại: “Đừng dùng lời ngon ngọt dỗ ta, ta cùng hai tên ngốc Lục Văn Châu và Chiến Bắc Qua khác nhau lắm, không dễ bị đ/á/nh đuổi thế đâu.”

Ta: “???”

Tại sao ta cảm thấy trong lời hắn có ý gì đó?

Không, không thể nào.

Ta đã giác ngộ rồi.

Biết rõ cốt truyện, nắm thế thượng phong, Bùi Thành Diễn không thể biết được mưu đồ của ta!

Chắc là ta suy nghĩ quá nhiều rồi.

Sau khi ngủ với Bùi Thành Diễn, tinh thần ta sảng khoái vô cùng.

Cuối cùng ta đã thành công ngủ với tất cả bọn họ trước khi bị Liễu Như Yên thu vào hậu cung.

Trinh nam X3, quả thật bổ dưỡng.

Bản cung cảm thấy, những tổn thương vì Liễu Như Yên đều đã lành hết.

Bảo Như Ý lấy gương soi, vết s/ẹo trên trán quả nhiên đã đóng vảy rụng đi, chỉ còn chút dấu vết.

Nếu dùng phấn son che đi, hoàn toàn không tổn hại đến nhan sắc xưa nay của bản cung.

“Ha ha ha, quả nhiên là bản cung!”

“Liễu Như Yên, ngươi tưởng dưới váy mình nhiều bầy tôi sao? Cười ch*t! Toàn là đàn ông bản cung đã dùng qua! Sau này đàn ông ngươi thu vào hậu cung, toàn là dưa chuột thối bản cung đã dùng rồi!”

Như Ý vừa trang điểm cho ta vừa nói: “Điện hạ, hôm nay là sinh nhật bệ hạ, quà cáp nô tỳ đã chuẩn bị xong, lát nữa chúng ta còn phải đến yến tiệc.”

Ta ngáp dài: “Biết rồi!”

Gương mặt này của ta quả nhiên thiên tư quốc sắc, không còn vết s/ẹo x/ấu xí trên trán, chỉ điểm chút phấn son đã đủ nghiêng nước nghiêng thành.

Khi yến tiệc bắt đầu, ta mới thong thả đến.

Theo tiếng hô: “Trưởng công chúa điện hạ giá đến!”

Không khí yến tiệc lập tức lên cao trào.

Ánh mắt mọi người đều đổ dồn vào gương mặt ta.

“Vị này chính là Trưởng công chúa điện hạ? Quả nhiên ngang ngược, sinh nhật bệ hạ dám đến muộn!”

“Nghe nói còn là kẻ phong lưu, có qu/an h/ệ không rõ ràng với Lục Thái phó, thậm chí vì Lục Thái phó mà không tiếc từ hôn với Tiểu hầu gia Trấn Bắc hầu phủ Chiến Bắc Qua!”

“Ái chà, các ngươi đều nói bậy gì thế? Lục Thái phó gì, Chiến Tiểu hầu gia gì, đều là chuyện cũ rích rồi, ta có người anh họ trong cung làm việc, nghe nói Trưởng công chúa điện hạ mới thu một nam sủng, là hòa thượng…”

Khục khục! Dám bàn tán trước mặt ta như vậy, thật là bất lịch sự.

Dù bản thân ta không để ý, nhưng sắc mặt Liễu Như Yên đối diện đã đen như than.

Chỉ nghe nàng cúi đầu lẩm bẩm.

**“Hệ thống, rốt cuộc là chuyện gì vậy?”**

**“Không phải nói rõ ràng rồi sao, ta mới là nữ chính, Lục Văn Châu, Bùi Thành Diễn, Chiến Bắc Qua đều là nam sủng của ta? Tại sao độ thiện cảm với ta lại thấp thế? Ngay cả Liễu Vân Trạch dễ bảo nhất, độ thiện cảm cũng chỉ có 60%!”**

**“Cái gì? Độ thiện cảm của bọn họ với tên tiện nhân Liễu Tĩnh Uyển lại lên đến 100%? Không thể nào!”**

Hệ thống gì? Độ thiện cảm gì?

Dù ta là nữ phụ đ/ộc á/c đã giác ngộ, nhưng với những thứ Liễu Như Yên nói vẫn có chút không hiểu.

Nhưng đại ý ta biết.

Lục Văn Châu, Chiến Bắc Qua cùng Bùi Thành Diễn có độ thiện cảm với ta cao hơn nàng.

Điều này thật mới lạ.

**17.**

Trong tiệc, hoàng đệ Liễu Vân Trạch tỏ ra rất quan tâm đến ta.

“Hoàng tỷ mấy ngày trước tâm tình không tốt, giờ đã khá hơn chưa?”

Lời hắn vừa thốt ra, ba ánh mắt đồng thời đổ dồn về phía ta.

Ta lười nhác xoa xoa thái dương.

“Mấy ngày nay ngủ không yên, đầu đ/au lắm…”

Hí hí, lừa các ngươi đấy, ngủ ngon lắm.

Liễu Vân Trạch nói: “Vậy sao? Có cần triệu Bạch viện phán Thái y viện đến khám cho hoàng tỷ không?”

Bạch viện phán sao?

Ta phất tay từ chối: “Lão đầu khô khan ấy có gì mà xem?”

Liễu Vân Trạch cười: “Hoàng tỷ không biết rồi, Bạch viện phán già đã xin cáo lão, hiện tại viện phán Thái y viện là con trai lão Bạch viện phán, tiểu Bạch viện phán, trẻ tuổi có thành tựu, sinh ra phong lưu tuấn tú đấy!”

Nghe vậy, ta lập tức hứng thú.

“Ồ? Vậy sao? Gọi đến cho bản cung xem thử nào.”

Chỉ nghe ba tiếng động lạ.

Ly rư/ợu trong tay Bùi Thành Diễn bị hắn bóp vỡ, đôi đũa trên tay Lục Văn Châu rơi xuống đất, còn án thư trước mặt Chiến Bắc Qua không biết lúc nào đã bị hắn đ/ập nát???

Liễu Vân Trạch sửng sốt: “Chuyện gì thế?!”

Bùi Thành Diễn: “Thần không sao.”

Lục Văn Châu: “Thần sơ ý.”

Chiến Bắc Qua: “Cái… cái bàn này không chắc! Trưởng công chúa tỷ tỷ, thần có thể ngồi cạnh điện hạ không?”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Lấy ơn báo đáp

Chương 15
Năm thứ 5 bao nuôi Tống Thanh Dực, hắn đã nổi tiếng khắp nơi, không còn cần tôi nữa. Hắn bắt đầu không về nhà vào buổi tối, cũng chẳng còn quấn quýt nói lời tình tứ với tôi. Sự dằn vặt này khiến tôi đau khổ. Đêm mất ngủ thứ 53, tôi cuối cùng không nhịn nổi, cầm lấy điện thoại chuẩn bị gọi cho hắn cãi nhau một trận. Nhưng trước mắt lại lóe lên từng dòng bình luận: [Cười chết mất, cái vai nam phụ pháo hôi này đúng là được voi đòi tiên. Beta mà cũng dám mơ tưởng giữ chân được một Alpha cấp S như nam chính?] [Cứ gọi điện làm loạn đi, càng làm loạn thì Tống ảnh đế càng nhận ra trợ lý Omega dịu dàng đáng yêu của mình tốt đến mức nào, rồi đá hắn một phát bay xa luôn!] [Ảnh đế sớm muộn gì cũng bỏ hắn thôi, ai lại đi yêu một Beta già cỗi chứ? Thụ bảo bối của chúng ta có độ tương thích 98%, lại còn có thể giải phóng pheromone an ủi, đây mới là chân ái…]
265
2 Hòa bình chia tay Chương 15
4 Cún Con Chương 15
5 5 năm bỏ đi Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau khi người chồng giàu nghìn tỷ từ chối trả 20.000 viện phí, tôi ly hôn

Chương 7
Phó Diễn An - tỷ phú giàu có - sẵn sàng chi cả ngàn tỷ mở triển lãm nghệ thuật tốt nghiệp cho nữ sinh đại học mà anh ta bảo trợ suốt hai năm, nhưng lại không chịu bỏ ra hai chục ngàn để chi trả viện phí điều trị cho con trai mình. Sau khi đứa con gục chết trước mặt tôi vì mất nước do tiêu chảy nặng, trái tim tôi nguội lạnh, đưa cho hắn tờ đơn ly hôn. Nhìn thấy giấy chứng tử đính kèm trong hồ sơ, Phó Diễn An bất giác bật cười: 'Xin lỗi, anh không ngờ tiêu chảy mà cũng chết người được.' 'Anh biết em đau lòng, nhưng không sao, ba ngày nữa Ly Ly sẽ sinh.' 'Cô ấy rất biết điều, cũng rất biết ơn sau suốt thời gian được bảo trợ. Anh đã thống nhất với cô ấy rằng sau khi đứa bé chào đời sẽ đưa về cho em nuôi. Em cứ yên tâm làm bà chủ nhà họ Phó, chỉ có điều kiện là em phải cho phép Ly Ly thường xuyên đến thăm con.' 'Không cần đâu.' Tôi cười nhạt, 'Tôi chỉ muốn ly hôn.'
Hiện đại
Tình cảm
Ngôn Tình
6
Nhà thiết kế trò chơi quái đàm Chương 5: Gửi tới tình yêu rồi cũng sẽ chết đi của chúng ta
Vượt Rào Chương 26