"Chị ơi, hai người định khi nào có em bé?"

"Chưa biết."

"Chắc anh Kiến muốn lắm nhỉ?"

"Có lẽ vậy."

Món ăn được dọn lên.

Cô ấy ăn rất nhanh.

"Chị, dạo này chị g/ầy đi phải không?" - Cô ta đột ngột hỏi.

"Có sao không?"

"Em thấy sắc mặt chị không tốt."

"Có lẽ do công việc mệt mỏi thôi."

"Em đưa chị đi khám nhé?"

"Không cần." - Tôi đặt đũa xuống - "À mà em đeo dây chuyền này đẹp đấy."

Cô ta vô thức chạm tay vào cổ.

"Cái này à? Bạn tặng đó."

"Bạn trai?"

"Không phải, chỉ là bạn thân thôi."

"Bao nhiêu tiền?"

"Không đắt lắm, vài triệu thôi."

Tôi bật cười.

Thứ năm chục triệu, cô ta bảo vài triệu.

"Hợp với em lắm."

"Cảm ơn chị."

Bữa tối kết thúc, cô ta nói phải về công ty.

"Chị nhớ đến nhà em chơi nhé."

"Ừ."

Cô ấy quay lưng bước đi.

Tôi đứng nguyên tại chỗ, nhìn theo bóng lưng thon g/ầy.

Quen nhau tám năm.

Từ hồi đại học đến giờ.

Cô ấy từng nói, tôi là người bạn thân nhất.

Tôi cũng ngỡ rằng, cô ấy là tri kỷ của đời mình.

Tôi bắt taxi về nhà.

Trên đường, Hà Kiến gọi đến.

"Hôm nay sao em xin nghỉ?"

"Không khỏe."

"Có nặng không?"

"Không."

"Vậy tối nay mình ra ngoài ăn nhé, mẹ cũng đi cùng."

"Được."

Cúp máy, tôi nhìn ra cửa sổ.

Xe chạy ngang qua trung tâm thương mại.

Trong tủ kính, người mẫu đeo chiếc vòng cổ giống hệt.

Năm mươi triệu.

Sinh nhật năm ngoái, Hà Kiến tặng tôi một thỏi son.

Ba trăm ngàn.

Tôi chẳng nói gì.

Tôi tưởng anh ấy chỉ vụng về trong việc chọn quà.

Giờ nghĩ lại, không phải không biết chọn.

Mà là không muốn chọn.

Tối đó, Hà Kiến cùng mẹ chồng đến đón tôi.

Chúng tôi vào một tiệm lẩu.

Mẹ chồng gọi cả bàn đầy thức ăn.

"Hiểu Hiểu ăn nhiều vào, con g/ầy quá."

"Cảm ơn mẹ."

"Con với Kiến phải sống hòa thuận, đừng nghĩ ngợi lung tung."

Tôi ngẩng đầu: "Con nghĩ ngợi gì cơ?"

"Thì là..." - Bà liếc mắt nhìn Hà Kiến - "Mẹ nghe Kiến nói dạo này con tâm trạng không ổn."

"Con vẫn bình thường."

"Thế thì tốt." - Bà cười - "Người trẻ mà, tình cảm tốt đẹp, thi thoảng đùa cợt chút cũng bình thường."

Tôi đặt đũa xuống.

"Mẹ nói đùa cợt gì cơ?"

"À thì..." - Bà lúng túng.

Hà Kiến chen ngang: "Mẹ, ăn đi ạ."

Mẹ chồng im bặt.

Tôi nhìn hai người họ.

Hà Kiến cúi đầu ăn lẩu.

Mẹ chồng gắp đồ cho anh ta.

"Kiến ăn cái này ngon lắm."

"Mẹ cũng ăn đi ạ."

Họ cười nói vui vẻ.

Tôi như kẻ ngoài cuộc.

Bữa ăn kết thúc, mẹ chồng chuẩn bị về.

"Hiểu Hiểu tiễn mẹ ra cổng đi."

Tôi theo bà ra ngoài.

Đến cửa, bà nắm tay tôi.

"Hiểu Hiểu, mẹ nói thật với con."

"Mẹ cứ nói."

"Đàn ông bên ngoài có bạn tâm giao cũng là chuyện thường."

Tôi nhìn thẳng vào bà.

"Con phải rộng lượng, đừng nhỏ nhen."

"Nhỏ nhen?"

"Ý mẹ là..." - Bà ngập ngừng - "Con là vợ nó, cái danh phận này không ai cư/ớp được."

Tôi cười khẩy.

"Mẹ biết rồi à?"

Bà gi/ật mình.

"Biết gì?"

"Mẹ biết anh ấy có người thứ ba bên ngoài?"

Bà buông tay tôi ra.

"Hiểu Hiểu đừng suy nghĩ linh tinh."

"Con không suy nghĩ." - Tôi lùi một bước - "Con chỉ muốn biết mẹ có hay không."

"Mẹ..."

"Mẹ biết." - Tôi ngắt lời - "Và biết từ lâu rồi."

Bà im lặng.

"Cảm ơn mẹ vì bữa tối." - Tôi quay vào nhà.

Đóng cửa lại, tôi tựa lưng vào cánh cửa.

Nghe tiếng Hà Kiến tiễn mẹ ra xe.

Mười phút sau, anh ta quay về.

"Mẹ nói gì với em?"

"Không có gì." - Tôi bước về phòng ngủ.

"Dừng lại."

Tôi đứng im.

"Em đang nghi ngờ điều gì sao?"

Anh ta bước tới.

"Không."

"Vậy sao chiều nay em hỏi mẹ kiểu đó?"

"Em chỉ muốn x/á/c nhận một chuyện." - Tôi quay người nhìn thẳng vào anh ta -

"Chuyện gì?"

"Anh ngoại tình rồi phải không?"

Mặt anh ta biến sắc.

"Em nói bậy gì thế?"

"Em không bậy." - Tôi lấy điện thoại, mở bản sao kê - "Đây là hóa đơn thẻ tín dụng của anh. Ba năm qua, anh m/ua đồ cho ai đó 67 lần, tổng 350 triệu."

Anh ta gi/ật lấy điện thoại.

"Em dám xem hóa đơn của anh?"

"Tài khoản ngân hàng anh để mật khẩu là sinh nhật em." - Tôi lạnh lùng - "Hà Kiến, người đó là Tô Uyển phải không?"

Anh ta im lặng.

"Phải không?" - Tôi hỏi dồn.

"Ừ." - Anh ta ném điện thoại lên sofa - "Nhưng bọn anh không có qu/an h/ệ gì."

"Không?" - Tôi cười gằn - "Anh m/ua vòng cổ 50 triệu, xe hơi 80 triệu, dẫn cô ta đi ăn, vào khách sạn. Gọi đấy là không sao?"

"Anh..."

"Anh sao?"

"Chúng anh chỉ là bạn."

"Bạn?" - Tôi cầm điện thoại lên - "Để em cho anh xem bạn bè họ nói chuyện thế nào."

Tôi mở cloud, lật từng dòng chat.

"‘Vợ anh tối nay tăng ca, em qua nhà đi.’"

"‘Vòng cổ anh m/ua tặng em đã về rồi, mai đưa cho em.’"

"‘Cô ấy đang kiểm tra hóa đơn, đừng liên lạc với anh, đợi qua vụ này đã.’"

Tôi đọc xong, nhìn thẳng vào anh ta.

"Đây gọi là bạn?"

Anh ta ngã vật ra ghế.

"Hiểu Hiểu..."

"Đừng gọi tên em." - Tôi ngắt lời - "Ba năm hôn nhân, em là đứa ngốc duy nhất không biết gì."

Anh ta ngẩng đầu: "Anh không muốn làm tổn thương em."

"Nên anh lén lút ngoại tình ba năm?"

"Anh xin lỗi..."

"Xin lỗi mà được thì cần cảnh sát làm gì?" - Tôi cầm túi lên - "Mai em sẽ tìm luật sư."

"Em định làm gì?"

"Ly hôn."

"Không được!" - Anh ta đứng bật dậy - "Hiểu Hiểu, mình nói chuyện tử tế."

"Không còn gì để nói." - Tôi bước về phía cửa.

Anh ta đuổi theo, nắm tay tôi.

"Buông ra."

"Không."

Tôi gi/ật tay lại.

"Hà Kiến, anh nghe cho rõ." - Tôi quắc mắt - "Trên đơn ly hôn, em sẽ ký nhanh hơn anh."

Tôi mở cửa, bước ra ngoài.

Sau lưng, anh ta không đuổi theo.

**3**

Tôi thuê phòng khách sạn.

Một người, một giường.

Vừa nằm xuống, nước mắt trào ra.

Tôi tưởng mình đủ mạnh mẽ.

Nhưng vẫn không kìm được.

Khóc mười phút, tôi đứng dậy rửa mặt.

Người trong gương mắt đỏ hoe.

Tôi nhắn tin cho luật sư:

"Tôi muốn tư vấn ly hôn."

Luật sư phản hồi nhanh: "Sáng mai 10h cô tới được không?"

"Được."

Tôi mở cloud.

1847 tin nhắn, tôi đọc từng dòng.

Đến 3 giờ sáng.

Tin nhức nhối nhất là ngày sinh nhật tôi năm ngoái:

"‘Hôm nay sinh nhật vợ anh à?’ - Tô Uyển hỏi.

‘Ừ, m/ua cho cô ấy cây son.’ - Hà Kiến đáp.

‘Có 300k? Anh đối xử với vợ qua loa thế?’

‘M/ua đồ đắt tiền cô ấy cũng không dùng.’

‘Thế em thì sao?’

‘Em khác.’

‘Khác chỗ nào?’

‘Em xứng đáng với thứ tốt nhất.’"

Tôi tắt điện thoại.

Xứng đáng với thứ tốt nhất.

Tôi kết hôn ba năm, ngày nào cũng dậy sớm nấu ăn, tối đợi chồng về.

Làm việc năm năm, dành dụm trả trước căn nhà.

Mỗi tháng trả 5 triệu lãi suất, anh ta chỉ góp 3 triệu.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Công lược nhầm người, bạch nguyệt quang của hắn trực tiếp “vỡ phòng tuyến”

Chương 13
Ở bên Thẩm Nhược Khanh một năm, tôi mới biết mình chọn nhầm đối tượng để công lược. Hệ thống nói Thẩm Nhược Khanh thích kiểu người hay dính người, nên tôi dựa vào việc bám riết không buông mà chen vào cuộc sống của anh. Sau khi ở bên nhau, ngày nào tôi cũng đòi ôm đòi hôn, hận không thể dính lấy anh mọi lúc mọi nơi. Thẩm Nhược Khanh chưa từng thể hiện mình thích tôi, tôi cứ tưởng anh chỉ là người kín đáo. Cho đến khi hệ thống đột nhiên online. “Ký chủ, cậu công lược nhầm người rồi! Đây không phải nam chính, mà là bạch nguyệt quang của nam chính!” “Thẩm Nhược Khanh nhìn thì dịu dàng, nhưng thực ra tâm địa tàn nhẫn, lại ghét nhất bị người khác bám dính.” Tôi vội vàng lăn bò xuống khỏi người Thẩm Nhược Khanh. Đối diện với ánh mắt khó hiểu của anh, tay tôi run như cầy sấy. Kể từ đêm đó, tôi không dám cuộn trong lòng anh, ôm eo anh ngủ nữa.
Boys Love
Đam Mỹ
Hệ Thống
12
Lấy Lòng Chương 12