"Hai người đã nói chuyện rồi hả?" Tôi cười lạnh một tiếng, "Tôi với hắn có gì để nói chuyện chứ? Tôi rơi vào cảnh này đều là do hắn cả."
Nói đến đây, tôi chợt nhận ra mình vừa tự đào hố ch/ôn mình, liền ý tứ nói thêm: "Hắn là thủ phạm chính nên chẳng cần nói nhiều. Nhưng với những người vô tội bị cuốn vào vòng xoáy này, tôi nên cho họ cơ hội giải thích."
Tống Giản nheo mắt cười, "Vậy em đến tìm tôi để giải thích à?"
Tôi gật đầu, "Em và Tề Nhiên từng có tình cảm, nhưng từ khi đính hôn với anh, hai đứa đã dứt khoát hoàn toàn."
"Chuyện này anh biết."
"Vụ lần này, Vệ Tuyên không cho em lên tiếng nhiều, nói càng nói càng sai, lại dễ đẩy nhiệt độ lên cao. Vì thế ngoài tuyên bố phản bác, em đã im lặng suốt thời gian qua."
"Chuyện này anh cũng biết."
"Đã biết hết rồi, vậy giữa chúng ta không còn hiểu lầm gì nữa chứ?"
"Có chứ." Tống Giản cho tay vào túi quần, trông có vẻ hơi căng thẳng, "Sau khi xảy ra chuyện, sao không nói với anh?"
Tôi cúi đầu, "Ngại mà. Đây cũng coi như là hậu quả từ đám đào hoa lỗi của em. Em danh dự lụy bại là do em xui, lại còn liên lụy đến anh nữa."
"Em có thể tìm anh giúp đỡ."
"Bỗng dưng làm vậy kỳ lắm." Tôi nhìn chằm chằm vào ngón chân mình, "Hơn nữa, anh cũng đâu có liên lạc với em?"
"Vì anh sợ em cảm thấy anh vượt quá giới hạn. Tính ra chúng ta mới quen nhau vài tháng, anh không chắc vị trí của mình trong lòng em. Anh sợ sau khi cân nhắc, em vẫn thấy Tề Nhiên quan trọng hơn."
Tôi ngạc nhiên nhìn anh.
Tống Giản cười khổ, "Em và Tề Nhiên là bạn thuở nhỏ, thanh mai trúc mã. Còn anh với em là gì?"
"Yêu từ cái nhìn đầu tiên?"
Mặt Tống Giản đờ ra, rõ ràng là không hiểu được khiếu hài hước của tôi.
Thế là tôi vội vàng c/ứu vãn: "Nhất kiến... lục kiến chung tình?"
Tống Giản bật cười, bầu không khí dịu đi nhiều, "Anh không phải vì thấy em đ/á/nh tennis mà muốn ngủ với em mới đồng ý hôn ước đâu. Em đ/á/nh tennis đẹp mắt thật, điều đó khiến anh có cảm tình. Nhưng quyết định tiếp xúc với em là sau lần anh nghe thấy em cãi nhau với Tề Nhiên ở bệ/nh viện."
"Lần đó em thể hiện tầm thường lắm, chỉ vì thế mà anh quyết định thì hơi hấp tấp đấy."
Tống Giản xoa xoa sống mũi, "Anh đã nói rồi, tình yêu vốn là thứ không có lý lẽ gì cả."
Tôi gật đầu, "Đáng lẽ anh nên xem em cãi nhau ở bãi đỗ xe khu thể thao ấy, đó mới là màn trình diễn hoàn hảo nhất của em."
"Ồ? Hoàn hảo thế nào?"
"Chân tình thực ý, từng câu từng chữ đều đ/âm thẳng vào tim."
Tống Giản cười tươi hơn, "Thế màn vừa rồi dưới lầu thì sao?"
"Em đã cảnh cáo Tề Nhiên, nếu hắn dùng th/ủ đo/ạn, em sẽ còn bẩn hơn hắn."
"Vậy em định chơi bẩn thế nào?"
Tôi đắn đo mãi rồi thú nhận: "Thôi được rồi, em bịa ra để hù dọa thôi. Em không biết chơi bẩn, cũng chẳng biết đối phó hắn ra sao. Thế nên em quay lại đ/ấm cho hắn một trận."
Biểu cảm Tống Giản trống rỗng vài giây, rồi cười phá lên.
Tôi x/ấu hổ hắng giọng, "Em đã thi đấu xong, lời mời trước đó của anh còn hiệu lực chứ?"
"Tất nhiên." Tống Giản nắm tay tôi, "Chúng ta đi ngay bây giờ."
"Nhưng anh còn đang ăn cơm với người ta mà."
"Không sao, anh nhắn tin báo một tiếng là được."
Nhắc đến WeChat, tôi chợt nhớ trang cá nhân của anh, liền nhắc nhở: "Dù sao anh cũng là thiếu gia nhà giàu, nên chú ý chút đến quyền riêng tư. Mấy cái đăng địa điểm cụ thể như thế này, đừng đăng nữa."
"Không sao, mấy bài đăng hai tuần nay đều chỉ mình em thấy thôi."
Tôi liếc anh, "Mất công vậy chi bằng đến thẳng tìm em còn hơn."
"Vì anh không tự tin mà."
Tôi không nhịn được hỏi: "Nếu em mãi không đến tìm anh thì sao?"
"Anh đâu phải không biết em ở đâu. Nếu hôm nay em không đến, tối anh sẽ đi tìm em."
Tôi do dự hỏi: "Không cảm thấy mất mặt sao?"
"Anh không bao giờ làm chuyện ch*t vì thể diện để rồi chịu khổ."
Nghe câu trả lời này, không hiểu sao tôi cảm thấy như trút được gánh nặng.
Hai chúng tôi đến bãi đỗ xe, không hiểu sao Tề Nhiên vẫn còn đó. Hắn dựa vào xe tôi, rõ ràng đang chờ.
Tôi đảo mắt, nói với Tống Giản: "Đi xe anh đi."
Tôi không muốn vướng víu với Tề Nhiên, nhưng Tống Giản bỗng kéo tôi lại rồi cúi xuống hôn.
Không kịp phòng bị, tôi theo phản xạ ôm lấy cổ anh.
Kết thúc nụ hôn, anh nói đủ để cả ba người nghe thấy: "Chiến lược của chị gái em đúng đấy. Bọn họ đang dùng tin đồn và scandal để h/ủy ho/ại thanh danh em. Em phản hồi nhiều chỉ giúp họ đẩy nhiệt độ lên cao. Vì vậy em phải giữ im lặng. Nhưng anh sẽ không để em chịu oan ức. Mấy ngày nay anh đã thu thập đủ chứng cứ. Em không biết chơi bẩn không sao, anh biết. Những kẻ muốn ki/ếm nhiệt từ em, anh sẽ khiến họ hết nhiệt mà ki/ếm. Những kẻ muốn ki/ếm tiền từ em, anh sẽ khiến họ trắng tay. Tin anh đi."
Tôi hơi choáng nhưng vẫn gật đầu.
Anh nắm tay tôi, cố ý đan ngón tay vào nhau một cách công khai.
Lên xe rồi, tôi mới vỡ lẽ ra màn kịch này của Tống Giản là để tuyên bố chủ quyền.
Nín mãi, tôi bật ra hai từ: "Trẻ con."
Tống Giản không phản bác, "Cả đời anh chín chắn, chỉ trẻ con một lần này thôi, em chiều anh nhé."
Chúng tôi nghịch ngợm đến khuya, Tống Giản mới hả hê buông tay khỏi đùi tôi.
Tôi thở dài, ngày mai chắc đùi toàn vết bầm.
Da thịt tôi mỏng manh dù cơ bắp săn chắc, mấy ngày tới chắc không dám cho ai nhìn thấy.
Tống Giản nằm nghiêng bên cạnh, tay đặt trên bụng tôi, chỉ ngoan ngoãn được hai phút đã bắt đầu lần theo đường cong cơ bụng.
Anh thì thầm bên tai: "Em được nghỉ bao lâu?"
"Nhiều nhất là một tuần nữa."
"Lịch thi đấu dày thế?"
"Không, tập luyện hàng ngày thôi." Tôi gối đầu lên tay, nhắm mắt lẩm bẩm: "Em thuê một khu thể thao, tập từ mười giờ sáng đến sáu giờ chiều."
"Xa đây không?"
"Ngoại ô đấy."
Tống Giản gật đầu: "Anh có thể m/ua nhà ở ngoại ô."
Tôi cười: "Mất công làm gì, cứ ở thẳng nhà em đi."
"Cũng được."
Tống Giản nhắm mắt lại.