Ánh mắt hắn đen sâu như vực thẳm, chứa đựng cảm xúc dày đặc đến mức sắp tràn ra ngoài.
"Em vẫn còn cơ hội để hối h/ận đấy."
Ừ ừ, cái kiểu ngang ngược này kiếp trước em đã thấy rồi, lề mề quá.
Tôi cười toe toét, nhanh chóng hôn lên má hắn như một câu trả lời, tay vòng qua cổ hắn.
"Không hối h/ận, em thích anh đến ch*t đi sống lại được ấy, anh muốn làm gì cũng được."
Áp sát vào ng/ực nhau, nhịp tim dồn dập vang lên rõ mồn một.
Giang Thịnh khép ch/ặt mắt một cái, rồi như cuối cùng đã đầu hàng, cúi người áp môi lên tôi.
22 tuổi, thể lực Giang Thịnh kinh người. Dù 32 tuổi sức lực hắn cũng không phải dạng vừa.
Tôi bị hắn vần vũ suốt hai tiếng đồng hồ mới thiếp đi.
Sáng hôm sau tỉnh dậy vì cảm giác ngứa ngáy từ những nụ hôn.
Giang Thịnh áp môi lên má tôi, hỏi khẽ: "Diệp Lan, gọi tên anh đi, anh là ai?"
Tôi ngái ngủ đẩy hắn ra, chui vào lòng hắn: "Giang Thịnh, đừng nghịch nữa. Anh lâu quá, em buồn ngủ lắm, cho em ngủ thêm tí nữa đi."
Tiếng cười khúc khích vang lên.
Tôi mơ màng mở mắt nhìn lên, thấy nụ cười vẫn còn đọng trên khóe môi hắn.
Hắn hôn tôi một cái, từ từ ôm ch/ặt tôi vào lòng, tay vuốt nhẹ mái tóc.
"Ngủ đi, khi nào em dậy rồi mình đi ăn."
Ánh nắng ấm áp chiếu vào phòng. Khi tỉnh dậy lần nữa đã trưa.
Giang Thịnh gọi mấy món thanh đạm đặt trên bàn ăn.
Tôi ngồi dậy xuống giường, hai chân mỏi nhừ suýt quỵ xuống sàn.
Tôi nhăn nhó bám vào tủ quần áo đứng lên, nhìn thấy trong gương người mình chi chít vết tím bầm, nhất là trên cổ.
Chà, y như kiếp trước, đúng là đồ chó đực.
Thế này sao ra đường được?
Lảo đảo ra phòng khách, tôi ôm chầm Giang Thịnh, véo nhẹ vào mông săn chắc của hắn: "Đồ chó đực, anh xem anh làm gì em thế này? Em còn mặt mũi nào gặp người ta?"
Giang Thịnh đáp lại bằng cách ghì ch/ặt eo tôi, bế tôi ngồi lên bàn ăn, cúi đầu gia cố thêm những vết hôn.
"Ngứa quá, ha ha, thôi mà... buồn cuời quá..."
*Ting!*
Tiếng cửa mở khóa vang lên. Chu Ngôn ôm bó hoa bước vào.
Giang Thịnh lập tức che chắn trước mặt tôi.
Sáu con mắt chạm nhau.
Ch*t chửa, hình như trước đây có đưa mật khẩu nhà cho Chu Ngôn, quên chưa đổi.
Không khí quanh Giang Thịnh đông cứng lại.
Chu Ngôn ngơ ngác: "Hai người..."
Ánh mắt hắn lướt qua vết hickey trên cổ tôi, mặt đỏ bừng.
"Chúng mày làm cái quái gì thế?!"
Hắn ném vội bó hoa xuống đất: "Diệp Lan! Em muốn chọc tức anh cũng không cần như thế này! Em hư hỏng vậy sao?"
"Không biết nói lời người thì c/âm mồm lại, cút ngay!"
Giang Thịnh trầm giọng, gân tay nổi lên, sắp sửa xông vào đ/á/nh nhau.
Tôi vội ôm eo hắn từ phía sau xoa dịu, liếc mắt nhìn Chu Ngôn:
"Đây không phải đàn ông tầm thường, đây là người em yêu nhất. Hôm qua em đã nói rồi, em đang theo đuổi anh ấy. Chúng ta đã chia tay rồi mà, anh đến làm gì?"
Mặt Chu Ngôn tái xanh tái đỏ: "Đó chỉ là lúc nóng gi/ận thôi! Anh chưa đồng ý chia tay!"
Tôi nhíu mày:
"Hôm qua em đã nói rõ ràng, cố chấp chỉ khiến anh thêm tội nghiệp. Bây giờ Giang Thịnh là bạn trai em, không chỉ vậy, sau này bọn em còn cùng tên trong sổ đỏ, sang nước ngoài đăng ký kết hôn đấy."
Giang Thịnh gi/ật mình quay lại nhìn tôi.
Vẻ mặt ngạc nhiên ấy khiến tim tôi lo/ạn nhịp.
Tôi không nhịn được nghiêng người hôn hắn một cái.
Mặt Chu Ngôn xanh như tàu lá.
"Diệp Lan! Anh còn đứng đây này!"
Tôi ngước lên đầy bực dọc:
"Lảm nhảm cái gì? Mắt m/ù à? Em đang tán tỉnh Giang Thịnh đấy, anh không thấy mình đang vướng chân à? Không biết điều thế?"
Xong, cảm giác mình như kẻ bạc tình.
Giang Thịnh liếc tôi một cái, bí mật véo eo tôi trong góc khuất, rồi quát Chu Ngôn: "Biến đi!"
"Được, Diệp Lan, Giang Thịnh! Các người được lắm!"
Chu Ngôn gi/ận sôi m/áu, đ/ập cửa bỏ đi.
Cửa vừa đóng, Giang Thịnh đã áp người tới, hôn tôi một cách dịu dàng mà đắm đuối.
10
Gần tốt nghiệp, luận văn đã xong. Mọi người đều bận tìm việc, còn tôi... Bố Diệp đang mong tôi về nhà phụ trách nghiệp lớn.
Nhà Giang Thịnh cũng có công ty riêng, hắn nói tối nay phải về nhà có việc.
Đúng lúc bố cũng gọi tôi về ăn cơm, có chuyện quan trọng bàn.
Nhìn những vết hôn trên cổ qua gương, tôi đăm chiêu.
Làm sao để qua mắt tự nhiên đây?
Thở dài, tôi đặt m/ua một lọ kem nền.
Bảy giờ tối, cả nhà quây quần bên mâm cơm.
Bố mẹ liếc nhau, có điều muốn nói mà ngập ngừng.
"Hai người làm sao thế? Không phải có chuyện quan trọng muốn bàn sao?"
"Ừm, là thế này." Bố ho giọng, "Con học đại học bốn năm rồi, chưa thấy dẫn ai về ra mắt. Hôm qua lão Giang nhắc con gái hắn hơn 20 tuổi vẫn chưa có bạn trai, bố nghĩ mai hai nhà gặp nhau, biết đâu hợp duyên?"
Thảo nào cứ ấp a ấp úng.
Trước đây bố mẹ cũng từng ép tôi xem mắt, nhưng đều bị tôi phản đối kịch liệt, thậm chí cãi nhau to.
Tôi cắn đũa: "Nhà họ Giang nào?"
"Là tập đoàn Thịnh Mậu đó." Mẹ hào hứng, "Nhà họ có một trai một gái, mai trưa hai nhà hẹn ăn cơm, lần này con đừng từ chối nữa. Nhà họ Giang cùng địa vị với mình, đừng làm mất hòa khí."
Tập đoàn Thịnh Mậu? Thế này là bắt tôi đi xem mặt tiểu cô nương nhà chồng tương lai à?
"Chờ chút, con vào toilet cái đã."
Tôi chạy vào toilet ngồi lên bồn cầu suy tư, rồi lấy điện thoại nhắn cho số đầu danh bạ.