đột nhiên trở thành Omega

Chương 6

30/11/2025 07:42

Mẹ tôi người ngợm lem luốc, nhưng khi thấy quần tôi ướt sũng, bà bình tĩnh nói: "Tinh Tinh, đừng sợ, vỡ ối cũng không sao, chúng ta lập tức lái xe tới b/ệnh viện!"

Tôi bước xuống lầu, Chu Diễm mắt trợn tròn nhìn tôi, đỡ tôi lên ghế sau xe, suốt đường phóng thích thông tin tố Alpha an ủi.

16

Tôi bị đẩy thẳng vào phòng sinh, sinh non lại thêm hoảng lo/ạn, Chu Diễm bị giữ lại trong phòng để phóng thích thông tin tố Alpha.

Đứa bé này sinh ra thật khó nhọc.

Tôi đ/au đớn đến mồ hôi lạnh túa ra khắp trán, may nhờ thông tin tố an ủi của Chu Diễm mới không kiệt sức ngất đi.

Cho đến khi nghe tiếng khóc vang của bé, nước mắt tôi cũng tuôn rơi.

Chu Diễm bế con đẩy tôi ra ngoài, sau khi trao con và tôi cho mẹ, anh đột nhiên ngã vật xuống đất.

Áo khoác sẫm màu vừa chạm đất đã để lại vệt m/áu đỏ trên nền gạch trắng.

Tôi sửng sốt nhìn anh.

"Có người ngất xỉu đây!"

Một tốp y tá vây quanh Chu Diễm.

"B/ệnh nhân bị đ/âm sau lưng, mau gọi người! Chuẩn bị cấp c/ứu!"

Đứa bé trong lòng tôi oà khóc.

Tôi nhìn Chu Diễm nằm trên nền đất.

Anh đi/ên rồi sao?

Bị đ/âm rồi còn phóng thích thông tin tố an ủi với cường độ cao thế, anh không muốn sống nữa sao?!

Tôi đợi bên ngoài phòng mổ, đứa bé sinh non vài ngày nhưng rất khoẻ mạnh, được em gái tôi đưa đi kiểm tra.

Mẹ đỡ xe lăn của tôi thở dài đằng sau.

"Tinh Tinh, mẹ không biết giữa hai đứa có chuyện gì."

"Nhưng mẹ thấy, cậu Chu này người tốt đấy."

"Chúng ta cho anh ấy một cơ hội, được không?"

Tôi nhìn chằm chằm ba chữ "Đang phẫu thuật", gật đầu.

Nếu anh ấy sống sót.

Tôi sẽ cho anh một cơ hội.

Cũng là cho mình một cơ hội.

17

Chu Diễm không ch*t.

Anh còn kể cho tôi lý do gh/ét Omega.

Anh được một Alpha hạng thấp sinh ra, cha anh lừa dối cả thân lẫn tâm người này, lại có tính chiếm hữu cực đoan.

Chỉ vì mẹ Alpha của anh nói thêm một câu với Omega, ông ta liền moi tuyến giáp của bà.

Nhưng cuối cùng người ngoại tình lại chính là ông ta với một Omega khác.

Một Omega có độ tương thích 100% với ông ta.

Mẹ anh vì thế không chịu nổi, chọn cách nhảy lầu t/ự v*n.

Chu Diễm nhìn thấy Omega là phát gh/ét về mặt sinh lý.

Anh gh/ét việc bị thú hoá vì thông tin tố.

Anh nắm ch/ặt tay tôi: "Anh thích em, từ khi em còn là Beta đã thích rồi, chỉ là anh mãi không nhận ra lòng mình."

"Là anh biến em thành Omega, hãy để anh chịu trách nhiệm, chăm sóc em cả đời."

Chu Diễm này, kiêu ngạo, lưỡi đ/ộc lại trẻ con.

Nhưng không thể phủ nhận, anh là ánh sáng của tôi.

Việc ôm lấy ánh sáng, tôi làm một cách tự nhiên.

[Ngoại truyện Chu Diễm]

Tạ Dư Bạch nói nếu tôi không danh chính ngôn thuận với Tô Tinh Kiều, cậu ấy sẽ bỏ đi.

Tôi không tin.

Tô Tinh Kiều theo đuôi tôi nhiều năm như vậy, ai rời đi chứ cậu ấy thì không thể.

Tôi không ngờ cậu ấy lại bị mẹ kế tôi m/ua chuộc với 5 triệu.

Khi tôi tỉnh ngộ, cậu ấy đã biến mất không dấu vết, mọi liên lạc đều bị chặn.

Tôi tức đến mức vào quán bar uống rư/ợu.

Tạ Dư Bạch chê tôi là thằng chó đần siêu cấp.

Nghĩ đến những ngày Tô Tinh Kiều ngoan ngoãn nghe lời.

Sao cậu ấy dám?!

Tôi không nuốt trôi cơn tức này.

Nghe nói cậu ấy đang tìm luật sư làm thủ tục ly hôn, tôi liền liên hệ người bạn học đó.

Cùng hắn đến gặp cậu ấy.

Tốt nhất cậu ấy sẽ giải thích chuyện đó với tôi.

Tôi sẽ tha thứ, để cậu ấy tiếp tục làm thư ký, duy trì qu/an h/ệ như trước.

Nhưng cậu ấy nói, giữa chúng tôi chỉ là giao dịch.

Vậy mười năm tình cảm kia là gì?

Tôi tức đến mức đạp cửa bỏ đi.

Gi/ận Tô Tinh Kiều vô tâm!

Tôi dùng công việc để quên lãng, nhưng càng làm việc ngày này qua ngày khác, tôi càng nhớ Tô Tinh Kiều.

Nhớ mọi thứ về cậu ấy.

Trà cậu ấy pha tôi thích, cơm cậu ấy nấu tôi thích, giường cậu ấy trải tôi thích, cả file ppt cậu ấy làm tôi cũng thích.

Tạ Dư Bạch bảo tôi thích cậu ấy.

Tôi thừa nhận.

Nhưng sao Tô Tinh Kiều vẫn không quay đầu?

Sao cậu ấy vẫn không hối h/ận?!

Cậu ấy thật sự không cần tôi nữa sao?

Tôi tức đi/ên lên, nhưng bản tính tôi chẳng bao giờ cúi đầu.

Tôi cứ nhẫn nhịn như vậy, dùng th/uốc ức chế trải qua hết đợt dị ứng này đến đợt khác.

Nhưng trong mơ toàn là bóng dáng cậu ấy.

Tôi bất hòa với gia đình, đêm giao thừa trong biệt thự chỉ còn mỗi mình tôi.

Tôi lại nhớ đến Tô Tinh Kiều.

Nếu cậu ấy ở đây, chắc chắn sẽ làm cho tôi một bàn tiệc thịnh soạn.

Từ thời cấp ba, lời chúc đầu năm luôn là của cậu ấy đúng giờ khắc.

Không hiểu sao, tôi m/ua cả xe quà tặng, đúng đêm ba mươi Tết, lái xe mấy trăm cây số đến quê Tô Tinh Kiều.

Khi nhìn thấy cậu ấy, tôi chỉ muốn ôm ch/ặt đến mức nhập làm một.

Nhưng dường như cậu ấy không chào đón tôi.

Tôi cảm thấy không vui.

Nửa đêm trèo lên giường cậu ấy.

Khi ôm eo, phát hiện cậu ấy đang mang th/ai.

Khoảnh khắc ấy, tai tôi ù đi.

Cậu ấy lại mang th/ai với Alpha khác!

Tôi tức muốn n/ổ tung!

Rốt cuộc là thằng Alpha nào dám b/ắt n/ạt Tô Tinh Kiều như vậy!

Tôi ngồi trên xe đ/ập vô lăng đi/ên cuồ/ng, đ/au lòng đến mức thở không nổi.

Muốn gi*t ch*t tên Alpha chiếm trái tim Tô Tinh Kiều!

Ăn cả đêm dấm, càng nghĩ càng tức, tên Alpha vô trách nhiệm này sao dám đối xử với cậu ấy như vậy?!

Tô Tinh Kiều còn ngất xỉu.

Bác sĩ chủ trị m/ắng cho tôi một trận, tôi ước gì mình thật sự là cha đứa bé!

Cứ m/ắng tôi thế nào cũng được.

Nhưng Tô Tinh Kiều nói, không phải tôi.

Tôi thất thểu bước ra.

Mẹ Tô Tinh Kiều lại tưởng tôi là bố đứa bé.

Xem ra tên Alpha kia không chỉ vô trách nhiệm mà còn chẳng thèm xuất hiện.

Đã vậy, tôi sẽ làm bố đứa bé!

Nhưng Tô Tinh Kiều nói với tôi cậu ấy là Omega.

Tôi không cố ý nôn đâu.

Nhưng không kìm được.

Không biết cậu ấy đã lừa tôi từ khi nào.

Tâm trạng tôi hỗn lo/ạn cực điểm.

H/ồn xiêu phách lạc về nhà, bị Tạ Dư Bạch bắt gặp.

Hắn nói: "Chu Diễm, mày ng/u à? Muốn biết gì thì điều tra chứ? Theo tao biết, Alpha hạng cao có thể biến Beta thành Omega."

Tôi điều tra b/ệnh viện Tô Tinh Kiều từng khám.

Phát hiện khi còn ở bên tôi cậu ấy đã mang th/ai, còn biến đổi thứ cấp thành Omega.

Cả mùi hoa linh lan kia nữa.

Mà tôi chưa từng nhận ra.

Thảo nào cậu ấy bỏ đi, tôi chỉ biết hưởng thụ sự hiện diện của cậu ấy mà chẳng từng quan tâm.

Tôi chính là tên Alpha đã b/ắt n/ạt Tô Tinh Kiều!

Tôi hối h/ận vô cùng, không biết một Omega mang th/ai thiếu thông tin tố Alpha an ủi đã chịu đựng thế nào.

Cậu ấy phải tuyệt vọng và đ/au khổ lắm!

Tôi chỉ muốn lập tức bay đến bên cậu ấy.

Và tôi làm thật.

Tôi dùng tốc độ nhanh nhất đến dưới nhà cậu ấy, trèo qua cửa sổ vào phòng.

Lần này tôi phải giữ ch/ặt Omega của mình.

Tôi sẽ đối tốt với cậu ấy.

(Hết)

----------(Đã hoàn thành)----------

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 10 năm vây hãm Chương 10
4 LẨU ĐÊM Chương 8
8 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
10 Người Dọa Ma Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Điền nguyện vọng đại học, mẹ lại tống tôi vào trường cai nghiện internet

Chương 8
Nguyện vọng vừa điền xong, mẹ và anh trai đã áp giải tôi lên chiếc xe van để đến trường cai nghiện game. "Vừa thi xong đã đụng vào máy tính, mẹ thấy con nghiện game nặng lắm rồi, phải đưa đi chỉnh đốn ngay!" Tôi định giải thích, thì anh trai Lâm Mục Sâm liền cười khẩy bên tai tôi: "Nói thật cho em biết nhé, mẹ đã sắp xếp đổi nguyện vọng của em cho Tiểu Hòa rồi." "Để nó thay em vào khoa Khoa học máy tính của Đại học Thanh Hoa, còn em thì đến cái trường đại học hạng bét mà nó định vào." "Lần này nhốt em vào trường cai nghiện game, chính là để phòng việc em làm loạn." Lâm Mộc Hòa, con gái nuôi của mẹ tôi. Cũng chính là tiểu thư giả đã thế chỗ hưởng phúc suốt mười tám năm qua của tôi. Họ nhét một miếng giẻ bẩn vào miệng tôi, khiến tôi lập tức không thể phát ra bất kỳ âm thanh nào. Ngay cả việc muốn nói cho họ biết, thực ra tôi đã đăng ký ngành Quản lý mai táng tại một trường ở Tây Bắc cũng chẳng thể thốt nên lời.
Sảng Văn
0