Nơi Tuyết Tận Đợi Em

Chương 2

12/12/2025 12:36

Tôi đã tiêu hết tiền sinh hoạt phí tháng đó để mời họ ăn uống, m/ua quà tặng.

Nhưng khi tôi và Hứa Thanh Thanh có số phiếu ngang nhau, Tạ Nghiễn Lễ thẳng thừng bỏ phiếu quyết định cho cô ta.

Lúc ấy, đầu tôi như ong ong. Tiếng reo hò, chế giễu xung quanh đột nhiên biến mất.

Trong mắt tôi chỉ còn nụ cười thân mật giữa anh và Hứa Thanh Thanh trên sân khấu.

Một nỗi xót xa trào dâng.

Lần đầu tiên tôi nghi ngờ: có lẽ Tạ Nghiễn Lễ chưa bao giờ thực sự thích tôi.

Sau buổi lễ, anh hiếm hoi tìm đến an ủi tôi:

"Việc chụp poster quảng bá này quan trọng với Thanh Thanh. Hoàn cảnh cô ấy khó khăn, còn em đâu thiếu tiền?"

Nhưng tối hôm đó, tôi vô tình nghe được đoạn đối thoại ngoài phòng bida:

"Giỏi thật đấy Nghiễn Lễ! Vì đại nghĩa mà hy sinh người yêu mình à?"

Tạ Nghiễn Lễ cười khẽ, không phủ nhận:

"Hoa khôi nên chọn người trong sáng. Người như Nghiên Nghiên không phù hợp."

"Chuẩn đấy! Nhìn cô ấy mặc váy dạ hội, tân sinh viên nam chắc chảy m/áu cam hết!"

Tiếng cười đùa vang lên. Chàng trai từng vì tôi mà đ/á/nh nhau giờ đang cùng họ chế nhạo tôi.

"Không phải cậu yêu Ôn Nghiên sao?"

Tạ Nghiễn Lễ đột ngột gắt lên:

"Bố mẹ bắt tôi quan tâm cô ấy thôi! Con gái mà cứ bám đuôi đàn ông mãi - thật đáng chán!"

Hôm sau, tôi thấy Hứa Thanh Thanh khoe chiếc váy Tạ Nghiễn Lễ tặng:

"Anh Nghiễn bảo tôi phải chỉn chu khi đứng cạnh anh ấy."

Cô ta còn cố tình hỏi tôi:

"Ôn Nghiên, nghe nói nhiều người giàu đi nâng ng/ực để hấp dẫn đàn ông. Cậu cũng thế à?"

Tôi đẩy mạnh khiến cô ta ngã nhào.

Tạ Nghiễn Lễ xông tới ôm lấy Hứa Thanh Thanh, quát tôi:

"Cậu nh.ạy cả.m quá đấy! Ai chẳng nghi ngờ với cái cách cậu ăn mặc?"

Anh bế cô ta đi, ném lại cho tôi ánh nhìn lạnh băng.

Tôi cười, nước mắt lăn dài. Mười năm theo đuổi hóa ra chỉ là trò hề.

Ba ngày sau, tôi bay đến New York.

Hiện tại, trong buổi họp lớp, Hạ Tình hỏi tôi về tin đồn hôn lễ của gia tộc họ Hoắc.

Tôi lắc đầu uống ngụm rư/ợu: "Ở Mỹ tôi chỉ tập trung học thôi."

Tạ Nghiễn Lễ chăm chú nhìn động tác xoa mép ly của tôi - thói quen mỗi khi nói dối.

Tan tiệc, anh chàng khoác áo lên người tôi:

"Để tôi đưa cậu về. Bố mẹ biết tôi bỏ mặc cậu một mình là ch*t chắc."

Giọng anh thân quen như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Làm Lại

Chương 15
Ngăn kéo của tôi bị hoa khôi lục tung. Chỉ sau một đêm, những bức thư tình tôi viết cho Bùi Mộ Dã bị in ra thành hàng trăm bản, dán khắp các góc trong trường. Tất cả mọi người đều chửi tôi là thằng biến thái thích đàn ông. Ngay cả Bùi Mộ Dã cũng không chịu nghe tôi giải thích, anh ta đuổi việc bố mẹ tôi, còn ép tôi phải thôi học. Vì mất nguồn thu nhập, mẹ tôi không có tiền mua thuốc, chẳng bao lâu sau thì bệnh nặng qua đời. Còn bố tôi đi làm thuê ở một cơ xưởng, do đồng nghiệp thao tác sai quy trình, ông bị cuốn vào máy móc, không cứu được. Tôi tuyệt vọng đến cùng cực, quyết định kết liễu đời mình. Khi mở mắt ra lần nữa, tôi quay về đúng ngày hoa khôi lục ngăn kéo của tôi, đối mặt với ánh mắt nghi ngờ và khinh miệt của mọi người. Tôi giật lại những bức thư tình, chỉ về phía tên đại ca trường đang ngồi trong góc. “Đây là tôi viết cho bạn trai tôi.”
660
2 Tìm Về Chương 12
5 Năm thứ 79 Chương 6
8 Sư tôn hiểu lầm Chương 14
11 LỜI NGUYỀN BẢY NĂM Chương 13: HẾT

Mới cập nhật

Xem thêm