Kẻ Mơ Mộng Ban Ngày

Chương 1

12/12/2025 13:10

Tôi là du học sinh ở Anh, kiêm blogger ẩm thực b/án thời gian.

Món ăn làm ra thường không hết, mỗi lần tôi đều chia phần cho cậu bạn cùng phòng lạnh lùng.

Hôm đó như thường lệ, tôi bưng bánh lên gõ cửa phòng anh ta.

Đột nhiên, mấy dòng chữ hiện ra trước mắt:

*"Tội nghiệp hoàng tử Bắc Kinh, bị bố mẹ ép ra nước ngoài rèn luyện. Vốn sợ xã hội chẳng dám ra ngoài ăn, lại không biết nấu nướng, suýt nữa đói lả ở nhà. May mà gặp được bạn cùng phòng sành ăn c/ứu mạng!"*

*"Ha ha, trước còn khóc lóc đòi về nước, giờ ngày ngày ngồi xổm trước cửa đợi cơm. Hôm qua còn x/é hộ chiếu nữa đấy!"*

*"Hôm nay làm bánh à? Lại sắp được ăn ngon rồi."*

Tôi: "?"

**1.**

Mười hai giờ đêm.

Vừa đăng xong video cơm trộn sườn chua ngọt, hậu trường lập tức nhận cả chục bình luận:

*"Nếu còn đăng mấy thứ này lúc nửa đêm, tôi sẽ tìm người xử lý cậu đấy."*

*"Sáng không trộn, trưa không trộn, cứ đến đêm lại lôi cái thìa rá/ch ra trộn ầm ầm!"*

*"Bác sĩ tâm lý ơi, tôi không ổn rồi - vừa chảy nước miếng vừa thở không nổi..."*

*"Có ship qua Úc được không? IP: Sydney."*

Nhìn mọi người "khổ sở" vì đói, tôi hả hê đặt điện thoại xuống.

Nhưng chợt nhận ra mình đang đối mặt với cả tô cơm sườn khổng lồ - làm nhiều quá để quay video, giờ chẳng biết xử lý thế nào.

Đang phân vân, tiếng *"đùng"* vang lên từ phòng ngủ.

À phải rồi - tôi còn một bạn cùng phòng.

Chỉ có điều anh chàng này hơi... kỳ quặc.

Nửa năm qua, chưa bao giờ anh ta chịu nói chuyện với tôi.

Cửa phòng luôn đóng ch/ặt.

Thỉnh thoảng đi học về, tôi bắt gặp anh ta đang lom khom lục tủ lạnh.

Vừa nghe tiếng động, anh ta lập tức co rúm người, chạy vội về phòng như đà điểu vùi đầu vào cát.

*"Rầm!"* - cánh cửa đóng sầm lại.

Như thể tôi là quái vật sẽ ăn th!t anh ta nếu chạy chậm vài giây.

Người cao g/ầy thế kia, chắc chắn không phải sợ tôi.

Chỉ có thể là gh/ét tôi đến mức không muốn tiếp xúc.

Nhưng ba năm du học còn dài, tôi quyết định cải thiện qu/an h/ệ bằng cách... chia đồ ăn thừa.

Tim đ/ập thình thịch, tôi bưng bát cơm gõ cửa:

"Xin lỗi làm phiền chút. Tôi nấu hơi nhiều, cậu có muốn ăn giúp không?"

Cả phút im phăng phắc.

Đang định quay đi thì *"kẽo kẹt"* - cánh cửa hé mở.

Một bàn tay thò ra: g/ầy, dài, xươ/ng khớp rõ ràng dưới ánh đèn mờ.

Không một lời giải thích, như thể đang ban ơn cho tôi.

Tức đến nghẹn cổ, tôi đặt bát xuống mạnh tay:

"Ăn đi!"

Suýt nữa hét lên: "Thà đổ cho chó còn hơn!", nhưng nghĩ đến cảnh bị đá/nh dính vào tường, tôi nuốt gi/ận bỏ đi.

Không ngờ từ sau cánh cửa vọng ra tiếng *"Cảm ơn"* khẽ khàn - như vừa tốn hết dũng khí.

**2.**

Từ đó, tôi có chỗ xử lý đồ ăn thừa.

Không còn tự tay đưa nữa - chỉ cần gõ cửa, đặt bát xuống sàn:

"Ăn đi!"

Cảm giác y hệt nuôi một bé cún kiêu kỳ.

Có hôm bực mình, tôi nhét đầy m/ù tạt vào bánh hamburger của anh ta.

Ngồi phòng khách chờ mãi... vẫn im ắng.

Chỉ nghe tiếng lục cục tìm nước rồi uống ừng ực.

Lại một ngày mệt nhoài vì bài nhóm, tôi mở cửa nhà thấy hộp quà nhỏ trên bàn.

Mảnh giấy bên cạnh viết: *"Cảm ơn cơm của bạn."*

Nét chữ đẹp, viết bằng mực tím.

Tôi mở hộp - một chiếc đồng hồ nam Rolex sang trọng.

Chắc hàng Pinduoduo! Bố tôi cũng có cái tương tự để đá/nh bài.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 Người Dọa Ma Chương 12
6 Ngọc Vỡ Chương 19
7 10 năm vây hãm Chương 10
8 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện

Mới cập nhật

Xem thêm