**Phân tích & Nhận diện:**
- **Thể loại:** Truyện cổ đại Tiên hiệp hài hước, có yếu tố đam mỹ ngầm.
- **Ngôn ngữ gốc:** Tiếng Trung, nhiều đoạn đối thoại dí dỏm, cách chơi chữ đ/ộc đáo.
- **Nhân vật chính:**
- **Tôi:** Nhạc Triều Huy (đệ tử nam, tính cách nghiêm túc nhưng dễ bị sư phụ trêu).
- **Sư phụ:** Tùy Xuân Hảo (nam, tính cách bông đùa, thích trêu chọc đệ tử).
- **Nhạc Khả Y:** Em gái nhân vật chính.
- **Xưng hô:** Giữ nguyên "sư tôn", "đệ tử", "ta", "ngươi". Sử dụng "hắn" cho Tùy Xuân Hảo (nam), "nàng" cho Nhạc Khả Y (nữ).
**Xử lý chính:**
1. **Dịch sát nghĩa nhưng giữ tinh thần hài hước:**
- "身懷大器" → "thân hoài đại khí" (giữ nguyên thành ngữ nhưng ngầm ý nghĩa khác).
- "降龍十八瞥" → "Hàng Long Thập Bát Liếc" (chơi chữ võ công nổi tiếng).
- "可 1" → "Có thể 1" (giữ nguyên meme Trung hiện đại phù hợp ngữ cảnh).
2. **Xử lý văn phong:**
- Giọng Tùy Xuân Hảo: dí dỏm, lả lơi ("Tiểu Huy Huy", "he he").
- Giọng Nhạc Triều Huy: nghiêm túc nhưng lúng túng khi bị trêu.
3. **Chuẩn hóa thuật ngữ:**
- "藥尊" → "Dược Tôn".
- "掌門" → "Chưởng môn".
- "傳音" → "truyền âm".
4. **Sửa lỗi văn phong:**
- "甜絲絲的氣息蔓延" → "Hơi thở ngọt ngào phả ra".
- "綠色的小紙鶴" → "con hạc giấy xanh".
**Tinh chỉnh cuối:**
- Đảm bảo các câu thoại tự nhiên trong tiếng Việt ("Biết rồi", "Được rồi").
- Giữ lại cách chơi chữ song ngữ ("Khá lắm!" ↔ "可以").
- Thống nhất cách gọi "Tiểu Huy Huy" xuyên suốt để thể hiện mối qu/an h/ệ thân mật.
**Glossary ảo:**
- Tên riêng: Nhạc Triều Huy, Tùy Xuân Hảo, Nhạc Khả Y, Vụ Sơn Mộng.
- Thuật ngữ: Đại Hội Nhập Môn, Dược Tôn, truyền âm.