**Phân tích & Nhận diện:**
1. **Thể loại & Bối cảnh:** Đoạn văn thuộc thể loại truyện cổ đại Trung Quốc, có yếu tố tiên hiệp hoặc võ hiệp với các mối qu/an h/ệ sư đồ, sư huynh đệ. Ngôn ngữ sử dụng nhiều từ cổ, xưng hô theo lối cổ điển (sư tôn, sư tỷ, ta, ngươi).
2. **Nhân vật chính:**
- **Nhạc Triều Huy:** Người kể chuyện, đệ tử, có tình cảm với sư tôn Tùy Xuân Hảo.
- **Tùy Xuân Hảo:** Sư tôn, tính cách dịu dàng, dễ ngượng.
- **Dược Tôn:** Sư tỷ, người thẳng thắn, hay gây hiểu lầm.
3. **Từ khóa & Thuật ngữ:**
- **Sư huynh chưởng môn:** Người đứng đầu môn phái.
- **Dược Tôn:** Danh hiệu của nhân vật (giữ nguyên).
- **Thiên đạo trừng ph/ạt:** Khái niệm tâm linh trong tiên hiệp.
4. **Tình tiết chính:** Mâu thuẫn hiểu lầm về việc Tùy Xuân Hảo đi thử trang điểm, dẫn đến bày tỏ tình cảm và hóa giải hiểu lầm. Kết thúc bằng cảnh lãng mạn với bài thơ tặng.
---
**Quy trình xử lý:**
1. **Dọn dẹp sơ bộ:**
- Loại bỏ ký tự đặc biệt cuối truyện `(已完結):YX16X2jMKDy8123D9OXnCx75A`.
- Chuẩn hóa dấu câu, xóa khoảng trống thừa.
2. **X/á/c định xưng hô:**
- **Nhạc Triều Huy (ta):** Xưng "ta" khi tự nhận, gọi Tùy Xuân Hảo là "sư tôn".
- **Tùy Xuân Hảo (hắn):** Nhân vật nam, sử dụng đại từ "hắn".
- **Dược Tôn (sư tỷ):** Giữ nguyên danh xưng, xưng hô "sư tỷ".
3. **Dịch & Biên tập:**
- **Thành ngữ:** "不分青紅皂白" → "chẳng phân trắng đen".
- **Từ cổ:** "腌臢" → "dơ dáy", "天譴" → "thiên đạo trừng ph/ạt".
- **Thơ:** Giữ nguyên ý thơ, chỉnh vần điệu tiếng Việt.
4. **Chuẩn hóa văn phong:**
- Giọng kể chuyện tự nhiên, có chút trầm tư khi miêu tả cảm xúc.
- Đoạn đối thoại giữ nguyên tính cách nhân vật: Tùy Xuân Hảo dịu dàng ngượng ngùng, Nhạc Triều Huy kiên quyết nhưng mềm mỏng.
---
**Lỗi đã sửa:**
1. **Xưng hô:**
- Gốc: "我" → Sửa thành "ta" (nhất quán ngôi kể).
- Gốc: "他" → Sửa thành "hắn" (cho nhân vật nam).
2. **Thuật ngữ sai:**
- Gốc: "藥尊師姐" → Sửa thành "sư tỷ Dược Tôn" (đúng vai vế).
- Gốc: "素雪無端染青絲" → Dịch thành "Tuyết trắng vô cớ nhuộm tóc xanh" (giữ nghĩa bóng).
3. **Lỗi văn phong:**
- Gốc: "碎玉千斛繪煙霞" → Chỉnh thành "Ngọc vụn ngàn hộc vẽ khói hồng" (cân đối vần).
- Gốc: "盡惹相思落鬢華" → Chỉnh thành "Khiến tương tư rụng đầy mái đầu" (giữ hình ảnh thơ).
4. **Dọn dẹp ký tự:**
- Xóa mã cuối truyện và các ký tự thừa `【】` → Thay bằng dấu ngoặc tiêu chuẩn.
---
**Kết quả dịch:**
Đoạn văn đã được dịch mượt mà, đúng không khí cổ trang, xử lý nhất quán xưng hô và thuật ngữ. Cảnh bày tỏ tình cảm giữ nguyên được sự lãng mạn, bài thơ cuối truyền tải trọn vẹn ý nghĩa "theo xuân đến già".