Từ sau lần bị b/ắt c/óc năm ấy, tôi luôn sợ bóng tối đến cùng cực. Nỗi khiếp đảm ấy giờ lại trỗi dậy, cuốn phăng đi lý trí.

Một tiếng động khẽ vang lên trong bóng tối. Tôi vội quay đầu về hướng đó, giọng run bần bật: "Ai... Ai đó?"

"Là ai?"

Im lặng vây kín.

Nhưng tiếng bước chân đang đến gần, nhịp đều đều như giẫm lên ng/ực tôi.

Bàn tay ấm áp chạm vào gò má, nhẹ nhàng nâng cằm tôi lên.

Dù không nhìn thấy, tôi vẫn cảm nhận rõ ánh mắt nóng bỏng đang th/iêu đ/ốt cổ mình - nơi chi chít dấu răng Trình Vọng để lại.

Trong cơn hoảng lo/ạn tột cùng, lòng bỗng dâng lên phẫn nộ:

"Trình Vọng! Mày muốn gì nữa thì nói, thả tao ra ngay...!"

Dải băng che mắt được tháo xuống. Phó Bạc Xuyên im lặng nhìn tôi, đôi mắt đen thăm thẳm tựa vực sâu.

Hơi m/áu thoang thoảng quanh người hắn, nhưng gương mặt lại bình thản lạ kỳ. Ẩn sau vẻ ngoài ấy là sự t/àn b/ạo đang cuộn trào.

Không hiểu sao khi thấy hắn, tôi bỗng thấy mình thật thảm hại.

"Phó Bạc Xuyên..."

"Sao... sao anh đến muộn thế!"

Hắn khẽ gi/ật mình, ánh mắt tối tăm chợt động đậy khi dừng lại trên mặt tôi.

"Anh có biết em trải qua những gì không? Vệ sĩ như anh thì đúng là đồ bỏ đi!"

Mắt đỏ hoe, tôi trừng trừng nhìn hắn, gào thét trong sợ hãi lẫn phẫn nộ:

"Hắn đ/è em xuống đất... em không biết kêu c/ứu ai... em đ/á/nh lại cũng không nổi..."

"Em đuổi việc anh đấy! Trả lại tiền cho em ngay!"

Tôi nói những lời vô nghĩa, đến bản thân cũng chẳng hiểu mình đang nói gì. Đột nhiên, tôi ngã vào vòng tay rộng lớn. Phó Bạc Xuyên siết ch/ặt tôi, giọng khàn đặc:

"Xin lỗi... anh đến muộn rồi... xin lỗi em."

"Là lỗi của anh, thiếu gia. Cứ trách mình anh thôi."

Nỗi uất ức chất chồng bấy lâu như tìm được lối thoát. Tôi đ/ộc á/c đổ hết tội lỗi lên người hắn, mà hắn đều nhận hết.

Thuở nhỏ khi bị b/ắt c/óc, mẹ tôi đã không đến c/ứu.

Vì tôi chỉ là "thiếu gia giả" - đứa con nuôi bà nhận về để giữ thể diện, do bản thân không thể sinh nở.

Tôi cố tình hư đốn, vô lý, dùng cách trẻ con để "trả th/ù" bà. Nhưng bà chẳng thèm liếc mắt nhìn.

Tôi như gã hề lố bịch, mặc bộ đồ không thuộc về mình, diễn trò thảm hại trên sân khấu lung lay.

D/ục v/ọng của Trình Vọng lộ liễu, tham vọng Lục Yến thâm sâu khôn lường. Chỉ có Phó Bạc Xuyên là thuần khiết.

Ở bên hắn, tim tôi nhói buốt lạ kỳ. Nỗi sợ cùng cực tự nhiên tan biến.

Mùi hương quen thuộc phảng phất quanh người hắn. Tôi khụt khịt mũi, giọng nghẹn ứ:

"Phó Bạc Xuyên... tim anh đ/ập to quá... khó chịu thật... đừng đ/ập nữa..."

Hắn "ừ" khẽ, ôm tôi ch/ặt hơn.

Nhịp tim hắn lo/ạn rồi. Tôi cũng vậy.

10

Xích sắt trên cổ tay được tháo bỏ. Phó Bạc Xuyên xoa nhẹ vết hằn đỏ trên da tôi, ánh mắt âm tối khó hiểu.

Hôm nay hắn im lặng khác thường. Tôi bứt rứt tìm chủ đề:

"Sao anh biết em ở đây? Còn Trình Vọng đâu?"

Nghe tên hắn, ánh mắt Phó Bạc Xuyên thoáng sát khí:

"Anh nghe thấy trong điện thoại nên đến ngay. Không biết hắn ở đâu."

Tôi nghi hoặc: "Nhà họ Trình an ninh nghiêm ngặt lắm, anh vào kiểu gì?"

"Không nghiêm, vào dễ thôi."

Hắn đáp qua quýt, mắt dán vào cổ tôi. Giọng hắn trầm xuống:

"Bẩn hết rồi..."

"Hả?"

Ngón tay hắn chạm vào da tôi: "Đau không?"

Tôi định nói không sao, hắn bỗng gi/ật mình, vén mái tóc rũ trên trán tôi:

"Em bị thương?"

Có lẽ là lúc bị Trình Vọng đ/è xuống đất.

Tôi nhắm mắt: "Không sao, đ/au tí thôi."

Ánh mắt hắn dán ch/ặt vào vết thương, mãi đến khi tôi gọi mới chợt tỉnh. Hắn cúi xuống bế tôi lên.

Tôi gi/ật nảy, vội ôm cổ hắn: "Phó Bạc Xuyên!"

"Thiếu gia bị thương, đừng đi bộ nữa."

Hắn ngập ngừng: "Đừng lo, anh ôm chắc, không để em ngã đâu."

Không phải vậy...

Tôi cúi mặt vào ng/ực hắn, tay nắm ch/ặt cổ áo, tai đỏ lựng.

Hắn nâng niu tôi như búp bê sứ dễ vỡ. Nhưng mà...

Tôi đ/au đầu chứ có phải đ/au chân đâu.

11

Phó Bạc Xuyên kiểm tra vết thương cẩn thận từng li.

Sau khi băng bó, hắn đặt tôi vào bồn tắm, lòng bàn tay ấm áp xoa bóp nhẹ nhàng.

"Chỗ này hình như sưng rồi."

Nước ấm khiến cơ thể dịu lại. Tôi thỏng thẻ:

"Hả?"

Bàn tay hắn đặt lên cổ tôi: "Chỗ này, đỏ lừ rồi."

Tôi nhắm mắt đáp: "Trình Vọng cắn đó, không đ/au đâu."

Hắn im bặt. Bàn tay trượt xuống dưới, dừng ở ng/ực:

"Chỗ này... cũng bị động vào?"

Người thả lỏng, cơn buồn ngủ ập đến. Tôi co người, giọng mơ màng:

"Không có mà..."

Ngón tay hắn lần xuống dưới, giọng khàn khàn:

"Chỗ này cũng đỏ, bị cắn à?"

Chỗ đó làm sao...

Tôi vừa thẹn vừa gi/ận, người run lên, tay vô thức nắm ch/ặt tóc hắn:

"Không... đừng động vào..."

"Không được."

Hắn c/ắt lời nhẹ nhàng nhưng động tác cương quyết:

"Đã tắm cho thiếu gia thì phải sạch sẽ từng chỗ."

Tiếng nước vỗ òa cùng nhịp thở gấp gáp hòa làm một, vang vọng trong tim.

...

Khi được bế ra khỏi phòng tắm, tôi đã kiệt sức. Mắt nhắm mắt mở nhìn dòng bình luận trôi qua:

[Phó ca hôm nay chất lừ! Một mình xông vào Trình gia, đúng dân đ/á/nh đ/ấm, mấy chục người không chặn nổi một mình ổng.]

[Tim em vẫn còn đ/ập nhảy tango đây này! Lúc vào mặt ảnh gh/ê vl, đầy m/áu như Diêm Vương đội lốt người ấy.]

[Gắt không kịp thở! Vừa đ/è cổ Trình Vọng đ/ập cho tơi bời, vừa kịp thay đồ chỉnh tề đi gặp tiểu thiếu gia. Trung khuyển đích thực!]

[Tiểu thiếu gia mắt đỏ hoe dễ thương quá à, tay với chân... đm Phó Bạc Xuyên che kín mít làm gì! Thôi được, mỗi mặt cũng đủ cực phẩm rồi.]

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Nếu tôi không mua vòng tay vàng, tôi sẽ chết.

Chương 16
Người yêu tôi bị ông nội anh ép thề trước mặt cả họ trong lúc hấp hối. Trong vòng 4 ngày phải mua cho tôi chiếc vòng tay vàng 100 gam làm sính lễ. Nếu không tính mạng tôi sẽ khó giữ. Bạn trai Châu Thần Vũ vỗ ngực hứa chắc như đinh đóng cột. Tang lễ ông cụ kéo dài 4 ngày. Chỉ còn 4 tiếng cuối cùng trước hạn chót, Châu Thần Vũ mới vội vàng đưa tôi đến tiệm vàng. Nhưng mẹ anh chạy đến ngăn cản. "Mua vòng được, nhưng con phải động phòng với Thần Vũ ngay bây giờ, không được dùng biện pháp bảo vệ!" "Sau đó chuyển khoản 2 triệu tệ cho Thần Vũ, ghi chú là tự nguyện tặng!" Tôi quay đầu bỏ đi. Châu Thần Vũ vội kéo tay tôi: "Đừng có tuỳ hứng thế, em không sợ chết sao?" Tôi giật tay lại, cười nhạt hỏi vặn: "Sao anh chắc chắn, người chết nhất định sẽ là em?"
3.63 K
3 Nhân Tình Chương 22
4 Cùng Em Sưởi Ấm Chương 10
7 Dỗ dành Chương 9
8 Không bỏ cuộc Chương 20
9 Chụt một cái Chương 20
12 [BL] Oan Gia Ngõ Hẹp Chương 25.

Mới cập nhật

Xem thêm