Nói cách khác, ngày chương trình bị xóa sạch cũng là lúc Noah không còn "yêu" tôi nữa.
Giờ đây, tôi đã hoàn thành việc đó rồi.
Tối nay, sau khi cùng tôi ngắm hoàng hôn lần cuối, Noah sẽ đến một thành phố khác dự hội nghị quan trọng. Eugene sẽ nhân cơ hội này đưa tôi rời khỏi Tân Zion.
Cô ấy sẽ tạo ra cái ch*t giả cho tôi. Khi không còn bị chương trình trói buộc, Noah sẽ không còn đi/ên cuồ/ng tìm ki/ếm tôi nữa.
Từ nay về sau, trời cao biển rộng, có lẽ tôi và Noah sẽ chẳng bao giờ gặp lại nhau.
Đường chân trời xa xăm nuốt chửng tia nắng cuối cùng. Sau bữa tối, tôi cùng Noah lên thang máy tới sân thượng của tòa nhà cao nhất Tân Zion.
Phi cơ từ xa tiến lại gần.
Gió đêm ùa về từ tứ phía. Tôi nhìn Noah, nở nụ cười với hắn trong làn gió.
"Tạm biệt, R7. Cậu nên đi rồi."
"Tạm biệt."
Trước khi rời đi, Noah siết ch/ặt tay tôi.
Hắn cảnh báo đầy lo lắng: "Khiết Lâm, ở yên trong nhà, đừng nghĩ tới chuyện trốn đi. Cậu biết đấy, dù có chạy đến đâu, tôi vẫn sẽ tìm thấy cậu."
Phải công nhận, hắn hiểu tôi quá rõ.
Tôi nhìn theo bóng lưng hắn, bỗng nghe thấy âm thanh rền rĩ rất khẽ đâu đó -
"Noah!!!"
"Đoàng!"
Biến cố ập đến!
Máy bay không người lái đ/âm xuống như tên b/ắn, thả quả bom siêu nhỏ. Tôi chạy hết sức đẩy Noah nằm xuống.
"Lũ phản lo/ạn! Chúng định ám sát Ngài Chỉ huy!"
"Nhanh! Gọi viện binh!!"
Hiện trường hỗn lo/ạn trong nháy mắt.
Vũ khí của đối phương dồi dào đến mức sân thượng bằng phẳng biến thành bãi mìn dày đặc.
Trong làn đạn, tiếng đại bác vang dội hòa cùng ánh đèn neon rực rỡ của thành phố tạo nên bức tranh phi lý.
Tôi không muốn ch*t.
Nhưng -
Một viên đạn lạc từ phía sau Noah b/ắn tới.
Tôi không kịp suy nghĩ, trong chớp mắt đã xoay người ôm lấy Noah.
Viên đạn xuyên thẳng qua ng/ực trái tôi, rồi phóng ra từ lưng Noah.
Cả hai chúng tôi bị một viên đạn xuyên thấu.
Viện binh tới nơi.
Binh lính dựng phòng tuyến trước mặt chúng tôi.
Tôi dường như không còn cảm nhận được đ/au đớn, cúi đầu nhìn m/áu tuôn xối xả. Trong vết thủng ng/ực tôi, ánh sáng xanh lam lấp lóe.
Đây là...
Màu của lõi năng lượng android!
"Noah, đây là gì?"
Tôi hoang mang đặt tay lên vết thương, ánh xanh lọt qua kẽ ngón tay.
"Là gì vậy? Tôi không biết, cái này là..."
Noah mất đi vẻ lạnh lùng thường ngày.
Hắn ôm tôi vào lòng với khuôn mặt tái nhợt, giọng nói đ/ứt quãng r/un r/ẩy:
"Khiết Lâm, cậu ổn chứ? Cậu sẽ không sao đâu..."
Hắn đang khóc.
Android được thiết kế tuyến lệ, nhưng mấy ai thực sự biết khóc.
Noah đang khóc.
Nước mắt hắn nóng hổi rơi lã chã lên mặt tôi, ấm áp như con người thực sự.
"Cậu không phải kẻ tham sống nhất sao? Đừng...
"Khiết Lâm, đừng thế..."
Đúng vậy, tôi vốn là kẻ tham sống nhất cơ mà!
Tôi còn tính toán đường chạy trốn nữa!
Ch*t ti/ệt, sao tôi lại lao ra đỡ đạn cho hắn?!
Tôi muốn nói: "Này Noah, có gì đâu mà khóc. Tình yêu của anh dành cho tôi chỉ là chương trình lập trình thôi mà, đâu đáng để anh rơi lệ."
Nhưng khi mở miệng, m/áu trào ra thành bọt.
Khi được đưa lên xe c/ứu thương, Noah gần như rơi vào trạng thái ngủ đông.
Trong cơn mê man, tôi nhìn thấy Eugene, dùng hết sức kéo vạt áo đồng phục cô ấy.
"Khu ổ chuột... Bác sĩ White...
"Eu... Đưa tôi đến..."
Tôi hoàn toàn mất đi ý thức.
**Chương 22**
"Không có cơ thể nào tử tế hơn sao? Cái này trông chẳng ra thể thống gì cả."
Tôi vung cánh tay robot của cơ thể kim loại cao nửa người trong gương, khớp nối kêu răng rắc.
Bác sĩ White nhấp ngụm cà phê: "Có thân hình thế này là may rồi. Hay cậu muốn sống trong không gian ảo suốt đời?"
... Thôi thì thế này còn hơn.
Tôi buồn bã muốn hút th/uốc, nhưng cơ thể mới không cho phép.
Bác sĩ White: "Cậu có thể tìm Ngài Chỉ huy của mình. Hắn đã được phục hồi, chắc chắn đủ khả năng đặt làm cơ thể mới cho cậu."
Đừng đùa.
Chương trình đã bị xóa, giờ Noah và tôi chỉ còn núi n/ợ phải tính.
Hắn quét sạch các tổ chức phản lo/ạn trong thành, được dân chúng ủng hộ nhờ những quyết sách mới, đang ở đỉnh cao quyền lực.
Khiết Lâm với hắn giờ chỉ là kẻ qua đường.
Tôi dùng hệ thống phát âm robot tạo ra tiếng cười cơ học:
"Ha, ha, ha. Giờ tôi chỉ là đống sắt vụn, Ngài Chỉ huy đáng kính cúi xuống nhìn cũng chẳng thèm."
Ba tháng trước, Eugene nghe được lời tôi thều thào lúc mê man, đưa tôi đến chỗ bác sĩ White.
Trực giác mách bảo chỉ ông ấy mới giải thích được lõi năng lượng trong người tôi. Quả nhiên, từ ông, tôi biết được sự thật.
Hóa ra Anna năm xưa không tự hủy do trục trặc chương trình. Cô ấy hy sinh vì tôi.
Bác sĩ White khi đó bí mật nghiên c/ứu công nghệ kết hợp con người và android. Anna biết bệ/nh tim tôi không thể trì hoãn thêm, đã tình nguyện hiến lõi năng lượng của mình.
"Thực ra lúc đó tôi không chắc chắn lắm. Thay tim người bằng lõi năng lượng android, lại phải cải tạo cơ thể để tương thích... Quá phức tạp và nguy hiểm.
"Nhưng chính cậu hiểu rõ nhất - năm 16 tuổi, bệ/nh tim cậu đã ở giai đoạn cuối. Không làm cuộc đại phẫu này, trái tim cậu cũng chẳng trụ được bao lâu. Thành ra, đành liều còn nước còn t/át vậy."