"Tiểu sư đệ, mọi hành động của đại sư huynh ngươi đều thấy rõ, sao có thể vu khống hắn như vậy?"
"Đúng vậy!" Các sư huynh sư tỷ khác cũng hùa theo, "Nếu Giang sư tỷ không tới, hôm nay đại sư huynh đã ch*t thảm dưới ki/ếm đồng môn rồi phải không?"
Có người dạn dĩ lên tiếng: "Chiết Xuân chẳng phải thiên hạ đệ nhất ki/ếm sao? Những ngày qua sư tôn có phải lao lực quá độ khiến ki/ếm tâm bất ổn?"
Họ từng người một đứng sau lưng đại sư huynh. Dường như đã quên mất ai là người đưa họ về, ai là người tận tâm chỉ dạy họ bao năm qua.
Kiếp trước cũng thế, sau khi sư tôn bị bắt đi làm nh/ục, bọn sư huynh sư tỷ này đều vội vàng rũ bỏ qu/an h/ệ. Thân phận đệ tử Vân Lai phong từng khiến họ tự hào giờ đã trở thành nỗi nhục khó nói nên lời.
Ta thế cô lực bạc, muốn liên thủ với họ c/ứu sư tôn. Thế mà cả Vân Lai phong, không tìm nổi người thứ hai dám đứng ra.
Nhắc đến danh hiệu sư tôn, họ gh/ê t/ởm lùi bước: "Nếu sư tôn không tự mình sa đọa, ai có thể bắt được đệ nhất nhân thiên hạ?"
"Ta mà nói thì sư tôn thanh cao cô đ/ộc bao năm, tìm một đạo lữ chân chính khó gì? Cớ sao lại cấu kết với loại m/a tu này, tự hạ thấp mình?"
"Người một khi nếm được mùi vị thì không thể dừng lại. Ta tưởng sư tôn là tiên nhân thanh khiết nào ngờ nằm dưới thân người khác, thậm chí còn thua cả kỹ nữ treo bảng Lầu Hoa Xuân!"
Trảm Tiên ki/ếm như cảm nhận được sự phẫn nộ trong ta, khẽ rung lên. Một ki/ếm ch/ém đầu đại sư huynh chẳng khó khăn gì, bị lũ bạch nhãn lang vô phân biệt ch/ửi m/ắng ta cũng chẳng để tâm.
Ta nghiêng đầu, liếc nhìn sư tôn bên cạnh. Không có chứng cứ trong tay, ta chỉ sợ bị sư tôn hiểu lầm. Trảm Tiên bị ta ép thu hồi, phát ra tiếng vang bất bình.
Đại sư huynh được người đỡ đứng dậy. Hắn đắc ý ra mặt, cố tỏ vẻ khoan dung: "Tiểu sư đệ, xét ngươi cũng vì sư tôn, ta không so đo chuyện này nữa. Nhưng đại sư huynh nhắc nhở ngươi một câu: Luyện ki/ếm là để tu thân dưỡng tính, sau này đừng tùy tiện chĩa ki/ếm vào đồng môn nữa, khiến người ta lạnh lòng."
"Đại sư huynh, người thiên phú không cao, ki/ếm thuật lại kém. Luyện ki/ếm với người chỉ là tu thân dưỡng tính." Ta ngược tay nắm ch/ặt chuôi Trảm Tiên, "Còn ta thì khác. Ta luyện ki/ếm là để một ngày kia bảo vệ được người mình muốn bảo vệ, thuận tiện vạch mặt lũ đạo đức giả, khiến chúng không đường lùi, phơi bày bộ mặt x/ấu xa thối nát bên trong."
Giang Tri Sương đỡ đại sư huynh rời đi. Đám người tản mác, đại điện trở nên tĩnh lặng. Ta chống ki/ếm đứng dậy, mắt tối sầm, cho đến khi một bàn tay vững chắc đỡ ta lên.
Sư tôn tóc dài như mực, đôi mắt tựa trăng tuyết ôn hòa. Như cảm nhận được thân thể ta đang run nhẹ, người khẽ vỗ tay ta: "A Thiền, đừng sợ."
Ta nắm ch/ặt vạt áo người. Hôm nay không trừ khử được đại sư huynh, không biết ngày mai hắn còn gây chuyện gì. Mối họa này còn ở bên sư tôn một ngày, lòng ta không thể yên.
"Sư tôn, người nhất định phải tin ta. Đại sư huynh thực sự có vấn đề, hắn cấu kết với m/a tu, muốn... muốn..." Câu sau cùng ta vẫn không thốt nên lời, quá dơ bẩn, sợ làm ô nhiễm đôi tai thanh tịnh của sư tôn.
"Đệ tử Vân Lai phong đông đúc, người người thiên phú dị bẩm, đều là kỳ tài võ học. Tuần Sở cũng là kẻ xuất chúng, chỉ tiếc trong đám thiên tài ấy lại trở thành hạng mờ nhạt." Sư tôn ngừng giây lát, "A Thiền, bình thường ta sơ suất những điều này khiến trong lòng hắn oán h/ận, là lỗi của ta. Việc cấu kết với m/a tu ta sẽ điều tra, nếu quả thật..." Giọng người chợt lạnh, "tất không tha."
Vết thương chưa lành, ta nghỉ ngơi mấy ngày trong viện tử. Mỗi lần Giang Tri Sương mang th/uốc tới, ta đều nhân cơ hội dò hỏi động tĩnh của đại sư huynh.
Biết nàng ái m/ộ đại sư huynh, mỗi khi nhắc tới hắn, má nàng ửng hồng, gi/ận dỗi: "Sao cứ nhắc tới hắn mãi? À này, hôm đó ngươi rút ki/ếm chĩa vào đại sư huynh khiến mọi người đều kinh hãi. Có chuyện gì không thể nói rõ, cứ phải đ/ao ki/ếm làm gì?"
Đại sư huynh diễn trò thật hay, đệ tử Vân Lai phong đều hết lời tán dương. Sư tôn hành sự không lưu danh, hắn lại ngang nhiên chiếm công, thu phục lòng người.
Ta giả vờ cười nhận lỗi: "Sư tỷ nói phải, hôm đó là ta nóng nảy. Có dịp ta nhất định sẽ tận mặt tạ lỗi đại sư huynh."
"Lúc trừ tà dưới núi, ta từng gặp một con q/uỷ. Nó giỏi dùng á/c mộng nhấn chìm người vào huyễn cảnh. Trong ảo cảnh ta thấy đại sư huynh bỏ đ/ộc vào th/uốc của sư tôn, lại vung ki/ếm tắm m/áu Vân Lai phong, nhất thời h/oảng s/ợ mới mất kiểm soát."
Sắc mặt Giang Tri Sương chợt cứng đờ. Một số huyễn cảnh do q/uỷ dệt có thể dự đoán tương lai, không ít tu sĩ bắt chúng về để dò xem thiên cơ.
"Ngươi nói con q/uỷ đó hình dáng thế nào?"
"Không nhớ rõ lắm." Ta lắc đầu, nửa thật nửa giả đáp, "Trên đầu có hai sừng đỏ tươi, đuôi dài chi chít gai nhọn, khác hẳn q/uỷ thường thấy."
Giang Tri Sương từng trải, đã đoán ra từ mấy lời của ta. Nàng vội vã bỏ giỏ tre rời đi, không quên nhắc: "Việc này ngươi đừng nói với ai."
Sao có thể? Ta nhìn bóng lưng nàng khuất dần, khóe môi nhếch lên. Chuyện không liên quan thì vứt xó, bọn họ ủng hộ đại sư huynh vì chưa đụng tới quyền lợi bản thân, vẫn có thể đứng ngoài xem lửa ch/áy. Một khi liên quan tới tính mạng, tình thế sẽ khác.
Chưa đầy mấy ngày, lời đồn khắp Vân Lai phong, ai nấy đều tránh mặt đại sư huynh. Đến cả những kẻ vốn không ưa hắn cũng nhân cơ hội xoi mói:
"Loại này mà cũng là đại sư huynh? Nói ra sợ thiên hạ chê cười Vân Lai phong chúng ta. Hơn ta mười tuổi mà tu vi ngang hàng!"
"Đại sư huynh sớm nói mình thiên phú không cao, chỉ có thể khoe chăm chỉ. Đến cả tiểu sư đệ mới nhập môn cũng đ/á/nh không lại, quỳ gối c/ầu x/in, nh/ục nh/ã thay!"