"Đó là chuyện của anh." Tôi ngắt lời Hà Kiến, "Không liên quan gì đến tôi."

"Lâm Vũ, em thật sự cùng đường rồi..."

"Hà Kiến." Tôi hít một hơi thật sâu, "Anh còn nhớ một năm trước anh nói gì không?"

Hắn im lặng.

"Anh bảo, 65 vạn n/ợ này để tôi trả." Tôi nói từng chữ rõ ràng, "Giờ thì tự anh gánh đi."

"Lâm Vũ..."

"Còn nữa." Tôi tiếp tục, "Đừng gọi cho tôi nữa."

"Chúng ta không còn qu/an h/ệ gì với nhau rồi."

Tôi cúp máy, block số đó luôn.

Hít thở một hơi cho nhẹ lòng, tôi tiếp tục lái xe. Có những người đúng là không đáng được thương hại.

Tối hôm đó, về đến nhà, tôi tắm rửa rồi nằm dài trên giường. Mở điện thoại lướt vài tin tức, bỗng thấy một tiêu đề:

"*Đàn ông ngoại tình chuyển tài sản bị tòa tuyên trắng tay, giờ lang thang đầu đường xó chợ.*"

Tôi bấm vào xem. Đúng là Hà Kiến. Trong ảnh, hắn mặc đồ rá/ch rưới ngồi bệt vỉa hè ăn cơm hộp. Nhìn vài giây rồi tôi thoát ra, xóa hết lịch sử. Chuyện cũ kệ nó trôi đi thôi. Tôi có cuộc sống của riêng mình rồi.

**Một năm sau - Tháng 11/2026**

Tôi ký nốt bản hợp đồng cuối cùng rồi ngẩng đầu nhìn đồng hồ: 5h30 chiều.

"Tan ca!" Tôi đứng dậy khoác túi xách ra khỏi phòng. Trong thang máy, đồng nghiệp rôm rả bàn về kế hoạch cuối tuần.

"Tổng Lâm cuối tuần có gì hay không?"

"Đi gym rồi ăn tối với bạn." Tôi cười đáp.

"Gh/en tị quá, vừa giỏi việc vừa sống chất thế!" Một đồng nghiệp trẻ thán phục.

"Em cũng làm được mà."

Căn hộ mới của tôi ở trung tâm thành phố, 120m² với nội thất tối giản ấm cúng. M/ua bằng tiền đòi lại được cộng với hai năm tích góp - 3 triệu đồng trả thẳng một lần, không v/ay mượn. Hoàn toàn thuộc về tôi.

Đang thư thả nhấp rư/ợu bên ban công ngắm cảnh đêm thì Trương Hiểu gọi đến:

"Vũ Vũ, mai rảnh không? Chị gặp một chị cùng cảnh ngộ - chồng ngoại tình chuyển tài sản. Chị ấy muốn học hỏi kinh nghiệm của cậu."

"Được thôi, mấy giờ?"

"3h chiều, quán cà phê cũ nhé!"

Hôm sau gặp chị Lưu - người phụ nữ mắt đỏ hoe nắm ch/ặt tay tôi: "Nghe Hiểu kể chuyện cô, tôi... tôi cũng muốn ly hôn nhưng không biết bắt đầu từ đâu..."

"Chị muốn điều gì nhất?" Tôi hỏi thẳng.

"Lấy lại tiền. Mồ hôi nước mắt của tôi đó!"

"Thì cứ đòi." Tôi mở sẵn ghi chú trên điện thoại, "Chuyển khoản, tin nhắn, sao kê ngân hàng - thu thập đủ bằng chứng rồi kiện."

"Thật... thật sự thắng được sao?"

"Chắc chắn." Tôi gật đầu, "Tôi từng làm rồi. Giờ tôi sống tốt lắm."

Tiễn hai người ra về, tôi lái xe ngang qua khu chung cư cũ. Căn hộ ngày xưa giờ đã cho thuê được 9,6 triệu mỗi năm.

Ánh hoàng hôn nhuộm vàng chân trời. Bỗng nhớ ba năm trước, đúng ngày này tôi còn thao thức chờ Hà Kiến về. Giờ thì hắn ra sao cũng mặc kệ.

Trương Hiểu kể hắn giờ đi làm thuê ở công trường, lương chỉ đủ trả lãi ngân hàng. Vương Tĩnh thì về quê làm thuê. Nghe xong tôi chỉ bình thản: "Đáng đời."

Đèn đỏ. Một đôi tình nhân tay trong tay băng qua đường, cô gái cười rạng rỡ. Tôi cũng mỉm cười theo. Từng nghĩ Hà Kiến là cả thế giới, hóa ra một mình vẫn có thể rực rỡ.

Đèn xanh. Tôi nhấn ga, nhạc vang lên rộn rã. Ánh nắng xuyên qua kính mát rọi vào gương mặt đang nở nụ cười tự tin. Không ngoảnh lại, không vướng bận - cuộc đời tôi giờ mới thật sự bắt đầu.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600
11 Bao Nuôi Nhầm Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm