"Thanh Thanh, em yên tâm, anh nhất định sẽ trả lại tiền cho em. Mấy năm nay em chưa từng yêu đương với ai, anh biết em vẫn chưa quên được anh. Anh hứa, sau khi kết hôn với Lâm Thiện và lấy được tài sản nhà cô ấy, anh sẽ quay lại cưới em, được không?"

Tôi gi/ật b/ắn người như nghe chuyện m/a, lùi lại hai mét.

Rồi chỉ thẳng mặt hắn quát: "Mày tưởng mày là ai? Đợi mày về cưới tao? Đồ trai nghèo háo danh, tránh xa bà già ra! Dù đàn ông trên đời có ch*t sạch, tao cũng không quay lại với đồ như mày!"

Nghe tôi ch/ửi, mặt hắn tái xanh đứng như trời trồng.

Hồi lâu sau mới giơ tay chỉ trỏ: "Lương Thanh Thanh! Đừng tưởng tao không biết, tiền của mày toàn dựa vào đàn ông mà có! Mày nói mở tiệm ki/ếm ra, người khác tin chứ tao thì không!"

"Tao nói cho mày biết, đàn bà như mày tao chẳng thèm! À mà mày chờ đi, tao sẽ về bẩm báo hết tội trạng của mày ở trường cho bà già mày. Thuận tiện loan tin khắp làng xem bà ấy xử lý thế nào!"

Nói xong, hắn quay đầu bỏ đi.

Tôi cũng chẳng rảnh cãi nhau, bước ra đường bắt taxi đến lớp học thêm.

Có mục tiêu rõ ràng nên thời gian trôi nhanh. Tôi thi IELTS một lần đã đạt yêu cầu du học, chuẩn bị đầy đủ hồ sơ và cuối cùng cũng nhận được offer từ ngôi trường mơ ước.

Chỉ có giáo viên quản nhiệm và bạn cùng phòng biết chuyện du học. Nghe tin tôi đỗ, mọi người hò nhau đòi khao.

Tôi vui vẻ đồng ý.

Đúng lúc cả bọn sửa soạn ra ngoài, lớp trưởng chạy đến với vẻ mặt kỳ lạ: "Thanh Thanh, cô quản nhiệm gọi em lên văn phòng."

Khi tôi đến nơi, mẹ và Trình Gia Minh đã đứng chờ sẵn.

Tim tôi chùng xuống.

Thấy tôi, bà lạnh lùng tiến tới miệng không ngớt ch/ửi rủa. Bà vung tay định t/át, tôi né người khiến cái t/át trúng vào không khí.

"Lương Thanh Thanh! Mày giỏi thật đấy! Tao cho mày lên đại học để đi theo trai già à?"

Tôi sững người, nhìn Trình Gia Minh đang lấm lét phía sau, lập tức hiểu ra cớ sự.

Tôi bước tới, hỏi thẳng: "Trình Gia Minh, mày thấy mắt nào tao theo đại gia?"

Hắn không dám nhìn thẳng nhưng vãn cố cãi: "Không phải sao? Không thì lấy đâu ra nhiều tiền thế? Tao từng thấy mày vào khu dân cư cao cấp cạnh trường mấy lần. Lương Thanh Thanh, không phải tao nói mày, làm thế x/ấu hổ sinh viên lắm!"

Tôi lạnh lùng nhìn hắn: "Vậy trong mắt mày, hễ tao có tiền là do làm chuyện bất chính?"

"Đương nhiên! Đàn ông như tao còn chẳng ki/ếm được bao nhiêu, nữ nhi như mày sao khá nổi? Mày thật đáng thất vọng!"

Tôi quay sang mẹ: "Bà cũng nghĩ vậy sao?"

Bà trợn mắt: "Đừng có lảng tránh! Bảo sao mấy năm nay mày không về nhà, té ra có chỗ để đi! Hôm nay nói thật đi, mày có bao nhiêu tiền?"

Tôi cười nhạt: "Tiền của con liên quan gì đến bà?"

"Em trai mày trượt đại học, đi làm quen con bé đòi hai mươi triệu sính lễ. Mày có tiền rồi, làm chị thì phải lo cho em chứ?"

Cô quản nhiệm đứng phía sau khóe miệng gi/ật giật.

"Phụ huynh Thanh Thanh, mọi việc vẫn chưa có bằng chứng..."

"Cô Tôn, để cô chứng kiến trò cười rồi. Nhưng em xin khẳng định chưa từng làm những điều họ nói." Tôi quay sang giáo viên.

"Với lại, lời bà ấy nói 'cho em lên đại học' hoàn toàn bịa đặt."

"Bốn năm qua, học phí và sinh hoạt phí đều do em tự ki/ếm. Bà ta chẳng cho em một xu."

"Nên giờ bà ta không có tư cách đứng đây chất vấn em."

"Hôm nay bà đến chỉ vì hai lý do: Một là nghe tin em có tiền nên muốn moi thông tin tài chính. Hai là xem vét được bao nhiêu cho thằng em."

Mẹ tôi nghe vậy lập tức gào lên: "Đồ bạc bẽo! Tao nuôi mày lớn không công thì cũng có khổ, không đưa tiền tao sẽ kiện lên hiệu trưởng! Tao báo cảnh sát bắt mày với thằng nhân tình phá hoại thuần phong mỹ tục!"

Đến nước này, tôi chẳng cần giấu diếm.

Tôi bước tới, bà lập tức im bặt.

Nhìn quanh một lượt, tôi chậm rãi nói: "Con đúng là có chút tiền. Nhưng số tiền này không phải do ai cho, mà do năng lực làm việc của con!"

"Mấy năm nay con mở cửa hàng online b/án quần áo, may mắn ki/ếm được chút vốn."

"Sau có công ty nhòm ngó, bỏ tiền m/ua lại."

"À, cái khu Trình Gia Minh thấy con vào ấy, đó là nhà con tự m/ua."

Lời vừa dứt, mặt Trình Gia Minh trắng bệch.

"Sao... sao có thể?"

Mẹ tôi lập tức đổi giọng.

"Tao... tao biết ngay con gái tao không làm chuyện x/ấu xa! Gia Minh, không phải bác nói cháu, cháu gh/en tị với Thanh Thanh đúng không? Gh/en vì con bé ki/ếm được nhiều hơn cháu!"

Giằng co một hồi, chúng tôi rời văn phòng.

Tôi đi phía trước, Trình Gia Minh chạy theo chặn đường.

"Thanh Thanh... anh xin lỗi..."

Tôi liếc hắn: "Tránh ra!"

Hắn vẫn đứng ch/ôn chân.

Ngẩng đầu lên van xin: "Thanh Thanh, giúp anh với. Sắp tốt nghiệp rồi mà anh chưa xin được việc, Thiện Thiện đòi chia tay. Mẹ anh chân đ/au không có tiền chữa. Em giàu thế này, cho anh mượn..."

"Không." Tôi dứt khoát.

"Trình Gia Minh, tôi không có nghĩa vụ giúp anh. Chúng ta đã là hai người khác biệt. Bước ra khỏi cổng trường này, chúng ta sẽ không bao giờ gặp lại. Đừng mong người lạ giúp đỡ."

Hắn định nói thêm nhưng bị mẹ tôi xô sang bên.

Bà nở nụ cười đầy nếp nhăn: "Thanh Thanh, trước đây có lúc mẹ sai. Nhưng dù sao m/áu cũng đặc hơn nước, g/ãy xươ/ng còn dính tủy."

"Giờ con giỏi giang thế, mẹ được nhờ rồi."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mượn Âm Hậu

Chương 5
Thi thể con trai ta được vớt lên từ hồ nước, phình trương bạc trắng. Phu quân che chắn biểu muội phía sau, đau lòng chỉ trích ta: "Tất cả là do ngươi quá nuông chiều hắn! Thằng nghịch tử ngỗ nghịch này dám đẩy Vương phủ Thế tử xuống nước, nay vì sợ tội mà trượt chân, đích thị tự chuốc họa!" "Để dập tắt cơn thịnh nộ của Vương phủ, bảo toàn Hầu phủ, thằng nghịch tử này không được nhập tổ táng, ném thẳng ra bãi tha ma cho xong." Biểu muội núp trong lòng hắn, khóe miệng nở nụ cười đắc ý. Ta không khóc lóc, chỉ lạnh lùng nhìn đôi nam nữ bất lương cùng thi thể bé nhỏ dưới đất. Khẽ cười lạnh, Bùi Chính vì muốn đưa ngoại thất và con riêng lên ngôi, đã cố tình hãm hại đứa con đích tôn, bịt miệng con ta đến chết rồi quẳng xuống hồ. Nhưng nàng không biết, đứa trẻ này là âm sinh tử, do liệt tổ liệt tông nhà Bùi cầu khẩn mới có được. Một chiêu của hắn, đã chặt đứt dòng máu duy nhất của Bùi gia.
826
3 HẠT ĐẬU NHỎ Chương 14
7 Làm Kịch Chương 10
10 Lấy ác trị ác Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

vàng ngọc

Chương 7
Trước khi tốt nghiệp, tôi đã như ý được phân phối về đội của Quý Ngôn. Hắn là Tuyết Báo Thú Nhân đệ nhất, năng lực vượt trội, bản tính kiêu ngạo. Loại người hắn khinh thường nhất chính là những kẻ nhu nhược, vô vị như tôi. "Vẫn là cậu may mắn thật đấy." Nhân viên phân phối nói, "Không ngờ cậu lại liếm được hắn." Cũng phải thôi, chuyện tôi thích Quý Ngôn, cả trường quân sự đều biết. Cầm tờ thông báo kết đôi, tôi bất giác nhớ lại nhiệm vụ nửa tháng trước. Một vụ sập hầm bất ngờ, tất cả thành viên đội nhiệm vụ đều bị chôn vùi dưới đống đổ nát. Tôi là người cuối cùng được Quý Ngôn giải cứu. Im lặng vài giây, tôi hỏi nhân viên: "Liệu tôi có thể xin hai người được không?"
Hiện đại
Nhân Thú
2