Tôi đến Thâm Quyến phương Nam đúng lúc làn gió đổi mới thổi tới. Dùng số tiền trong tay bắt đầu kinh doanh quần áo, ban đầu chỉ là b/án hàng rong, sau này mới mở cửa hiệu. Chỉ ba năm ngắn ngủi, tôi đã có mười cửa hàng, trở thành bà chủ.

Gặp lại bà láng giềng Trương A M/a vào một đêm cuối thu. Vừa bước ra khỏi nhà hàng sau bữa tối, tôi nghe tiếng ai đó gọi: "Thắng Nam! Lý Thắng Nam!". Quay lại, thấy Trương A M/a đã mấy năm không gặp. Bà hơi m/ập hơn trước, vui mừng chạy tới nắm tay tôi: "Đúng là cháu rồi! Phát tài rồi mà trẻ trung xinh đẹp thế, bà thấy từ nãy mà không dám nhận".

Nhớ ơn bà từng giúp đỡ, tôi mời Trương A M/a dùng bữa. Bà bảo nhà máy đóng cửa, phải vào đây làm thuê. Thấy cửa hàng cũng cần người, tôi mời bà về giúp việc. Trương A M/a vui vẻ nhận lời ngay. Trong bữa ăn, bà kể chuyện xảy ra sau khi tôi đi.

Nửa tháng sau khi tôi rời đi, Trình Ái Quốc vì không có tiền đóng viện phí bị đuổi ra đường. Hắn còn định trơ trẽn ở lại nhà tôi, nào ngờ về tới nơi đã thấy nhà đổi chủ còn tôi thì biệt tích. Trình Ái Quốc đành lủi thủi dẫn Vương Bảo Đề về quê. Bị quân đội khai trừ, mất việc lại m/ù một mắt, hắn không xin được việc gì, đành về làm ruộng.

Không chấp nhận được hoàn cảnh tuột dốc, hắn trở nên hung bạo, thường xuyên ch/ửi m/ắng đ/á/nh đ/ập Vương Bảo Đề. Biết mình không thể quay lại quân ngũ, không còn vênh váo như xưa, Trình Ái Quốc đặt hết hy vọng vào Kim Kiều Mai. Hắn nghĩ mình hy sinh nhiều cho cô ta, một lòng chân thành thì Kim Kiều Mai cũng phải đền đáp.

Trình Ái Quốc định chung sống với Kim Kiều Mai. Ai ngờ tìm tới lại bị đuổi cổ. Kim Kiều Mai trước kia nịnh bợ vì chức tước của hắn, giờ thấy hắn m/ù mắt thất nghiệp thì chẳng coi ra gì. Cô ta phủi tay không thèm tiếp, bị quấy rầy nhiều quá mới bật mí sự thật.

Kim Kiều Mai bảo Trình Ái Quốc chẳng qua là một trong số đàn ông lang chạ của cô, tiếp cận chỉ vì muốn ăn sung mặc sướng. Giờ hắn mất việc, lấy gì nuôi cô? Chưa kể hắn m/ù một mắt trông đã gh/ê t/ởm. Cô ta còn tiết lộ đứa con trong bụng không phải của Trần Kiến Quốc mà là của Cố Lão Tam.

Trình Ái Quốc tức đi/ên, đ/á/nh Kim Kiều Mai một trận tơi bời rồi ép cô ta theo hắn. Đang giằng co thì nhà họ Cố kéo tới. Cố Lão Tam thành phế nhân, gia đình bắt Kim Kiều Mai phải chịu trách nhiệm chăm sóc hắn cả đời. So với Trình Ái Quốc m/ù lòa, Kim Kiều Mai chọn Cố Lão Tam lành lặn. Bị bỏ rơi lại ăn đò/n từ nhà họ Cố, Trình Ái Quốc bất đắc dĩ dẫn Vương Bảo Đề về quê.

Mọi người tưởng chuyện đã kết thúc, nào ngờ nửa tháng sau, Trình Ái Quốc cầm d/ao phay lẻn vào nhà Cố Lão Tam. Hắn ch/ém ch*t cả hai người tại chỗ. Nghe nết m/áu chảy từ trong nhà ra tận ngoài đường, nhuộm đỏ cả mặt đất k/inh h/oàng vô cùng. Trình Ái Quốc không chạy trốn mà ra đầu thú, nhanh chóng bị tuyên án t//ử h/ình. Nửa năm sau hắn bị xử b/ắn.

Kết cục này tôi đã đoán trước. Loại người hung á/c vô đạo đức như Trình Ái Quốc thì việc gì hắn chẳng làm được. Tôi hiểu câu "chó cùng dứt giậu". Đã một lần ch*t dưới tay hắn, tôi không muốn mạo hiểm lần nữa. Để phòng Trình Ái Quốc thất thế trả th/ù, tôi mới bỏ nhà ra đi. Giờ Trình Ái Quốc, Cố Lão Tam, Kim Kiều Mai đều ch*t hết, tôi thở phào nhẹ nhõm!

Không còn lũ người tồi tệ đó, tôi sẽ thỏa sức hưởng thụ cuộc sống của riêng mình! Nhất định kiếp này tôi sẽ hạnh phúc hơn, nhất định tìm được hạnh phúc thuộc về mình!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tiểu Câm Và Đại Ngốc

Chương 14
Tôi là một đứa trẻ câm bị gia tộc giàu có của mình ghét bỏ, ném đến trấn cổ tự sinh tự diệt. Thế rồi một ngày, tôi tình cờ nhặt được một Alpha cao lớn, gương mặt tuấn mỹ vô song. Đáng tiếc, anh ấy lại là một tên ngốc. Người ta bảo, kẻ câm với thằng khờ đúng là một cặp trời sinh. Thế là tôi dắt anh về nhà, thuận nước đẩy thuyền mà rơi vào lưới tình. Nhưng rồi đến một ngày, tên ngốc ấy không còn ngốc nữa. Qua khe cửa hẹp, tôi thấy ánh mắt anh lạnh thấu xương, thần thái hờ hững, giọng nói thanh lãnh vang lên: "Cậu nghĩ tôi sẽ thích một đứa câm sao?" "Dĩ nhiên rồi, quanh thiếu gia vốn chẳng thiếu những Omega ưu tú..." Trong phút chốc, tôi như rơi xuống hầm băng, cả người lạnh toát. Tôi quyết định giấu nhẹm tờ giấy khám thai, dứt khoát bỏ trốn. Chẳng bao lâu sau, tôi bị gia tộc bắt về để ép liên hôn. Trong căn phòng tối, Alpha ấy ép sát tôi vào đầu giường, khuôn mặt quen thuộc tiến lại gần. Ánh mắt anh nguy hiểm và u tối: "Chu Chu, em định mang bảo bối của anh trốn đi đâu hả?"
937
4 Duyên Hết Chương 10
6 Ba Kiếp Nạn Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm