Ngay cả người giúp việc trong nhà, ánh mắt nhìn tôi cũng đầy kính nể.

Còn Lâm Uyển thì hoàn toàn suy sụp.

Khả năng mà cô ấy từng tự hào, giờ trở nên vô giá trị trước mười tỷ tôi ki/ếm về dễ như trở bàn tay.

Cô bắt đầu lo lắng, mất ngủ.

Cô cố gắng làm việc chăm chỉ trong công ty để chứng minh bản thân.

Kết quả vì quá nóng vội, lại làm hỏng hai dự án nữa.

Cuối cùng kiệt sức phải nhập viện.

Tôi đến bệ/nh viện thăm cô.

Trên tay xách theo giỏ trái cây.

Lâm Uyển nằm trên giường bệ/nh, mặt mày xanh xao, người g/ầy hẳn đi.

Thấy tôi, nước mắt cô ấy rơi ào xuống.

"Chị đến đây để xem em thảm hại lắm phải không?"

Tôi ngồi xuống, gọt cho cô quả táo.

"Uyển à."

"Em sống mệt mỏi lắm rồi."

"Muốn chứng minh điều gì với ai chứ?"

"Bố mẹ yêu không phải con người em, mà là hình ảnh người thừa kế hoàn hảo."

"Một khi em không hoàn hảo nữa, tình yêu đó sẽ giảm giá ngay."

"Nhìn chị này."

"Từ đầu chị đã là sản phẩm lỗi rồi."

"Nên chị sống thoải mái lắm."

Lâm Uyển sững người.

Cô nhìn tôi, ánh mắt phức tạp.

"Nhưng... em không cam tâm."

"Có gì mà không cam tâm chứ?"

Tôi đưa cho cô quả táo đã gọt vỏ.

"Thế giới này vốn không công bằng."

"Người sinh ra đã ngồi mát ăn bát vàng, kẻ sinh ra đã làm thân trâu ngựa."

"Nhưng dù là ngựa chiến hay ngựa kéo, miễn nằm ườn được thì đều là ngựa tốt."

"Em muốn thì cứ việc nằm ườn với chị."

"Dù sao chị cũng giàu."

"Nuôi thêm em cái rốn cũng chẳng sao."

Lâm Uyển cầm quả táo, khóc càng thêm dữ dội.

Nhưng lần này, không phải vì tủi thân.

Mà giống như sự buông bỏ.

Từ đó trở đi, Lâm Uyển thay đổi.

Cô nghỉ việc ở công ty.

B/án chiếc dương cầm đi.

Bắt đầu cùng tôi ngủ nướng, đu drama, ăn đồ ăn vặt.

Lâm phu nhân và Lâm gia chủ tức đi/ên lên.

Hai đứa con gái đều thành đồ bỏ đi!

Nhưng họ không dám động đến tôi.

Cũng chẳng dám quản thúc Lâm Uyển.

Bởi tôi tuyên bố: "Em gái tôi đây đã nhận làm người, ai dám đụng vào nó, tôi rút vốn ngay."

Đơn giản mà tà/n nh/ẫn.

Sức mạnh của đồng tiền.

10.

Cuối câu chuyện.

Lâm phụ đành chịu, dù đã lớn tuổi vẫn phải c/òng lưng làm việc.

Trở thành công nhân khổ sở nhất nhà.

Còn tôi, Lâm Uyển và Hoắc Cảnh Xuyên - chàng rể nhập tịch nhà họ Lâm.

Ba chúng tôi thường ngồi phơi nắng trong vườn.

Chân Hoắc Cảnh Xuyên đã khỏe lại từ lâu.

Nhưng anh vẫn thích ngồi xe lăn.

Anh bảo: "Ngồi thứ này đỡ mệt."

Đúng là ứng nghiệm câu "không phải một nhà thì chẳng cùng cửa."

Lâm Uyển nhấm nháp khoai tây chiên, nhìn theo bóng lưng c/òng của cha già đi làm.

Hơi áy náy.

"Chị ơi, mình như thế có bất hiếu lắm không?"

Tôi đeo kính râm, hút một ngụm nước dừa.

"Sao gọi là bất hiếu?"

"Chúng ta đang tiếp thêm động lực cho bố đấy."

"Bố sáu mươi tuổi rồi mà vẫn hăng hái làm việc."

"Vừa ngăn ngừa Alzheimer, vừa tạo giá trị cho xã hội."

"Đây chính là đại hiếu."

Hoắc Cảnh Xuyên gật đầu phụ họa.

"Vợ nói đúng lắm."

Nắng vàng vừa đủ.

Gió nhẹ vừa phải.

Đó là điều tôi muốn.

Biển tiền dội thẳng vào mặt.

Tôi nằm ườn mà hứng trọn.

Và hứng cực kỳ vững chãi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600

Mới cập nhật

Xem thêm