Chỉ là việc tìm người thân không chỉ cần duyên phận, mà còn phải có tiền bạc hỗ trợ.

Mười mấy ngày ở Giang Thành vừa rồi đã tiêu hết 8000 tệ mà chẳng thu được manh mối nào, nên ki/ếm tiền tích cóp giờ là việc quan trọng nhất.

Hơn nữa, trong vòng một tháng, cô phải ki/ếm đủ tiền học cho con gái và con trai, cộng thêm ít nhất một tháng sinh hoạt phí. Còn phải m/ua cho con gái chiếc máy tính xách tay và điện thoại mới.

Tính sơ sơ đã ngót nghét 20.000 tệ. Dù có b/án mạng đi cùng ông chồng đần độn kia, vợ chồng cô cũng chẳng thể ki/ếm nổi số tiền này trong một tháng. Vì thế, việc về quê tổ chức tiệc cưới vào cuối tháng Tám vẫn là điều bắt buộc.

Việc cấp bách lúc này là tìm công việc mới. Công ty giúp việc lúc nào cũng nhận người, trả lương theo ngày hoặc giờ. Phụ nữ tuổi cô chỉ có thể làm các việc như dọn dẹp, chăm sóc người già, nấu ăn thuê, thỉnh thoảng nhận làm công nhân thời vụ.

Những công việc này không chỉ vất vả mà lương còn rẻ mạt, bình thường một tháng chỉ được hơn 2000 tệ. Nếu gặp khách hàng hào phóng hoặc làm thời vụ ở xưởng may mắn, may ra ki/ếm được hơn 3000 tệ.

Hàn Tú Lan chán ngán những công việc này. Ký ức đã trở về, trong đầu cô giờ chứa đầy tri thức. Cô có thể làm gia sư, dạy đủ các môn từ tiểu học đến trung học.

Ngoài ra, cô còn có thể dạy piano, sáo trúc và kỹ thuật thanh nhạc.

Nhờ gia đình khá giả, từ nhỏ mẹ đã phát hiện năng khiếu âm nhạc thiên bẩm của cô nên cho học piano, sáo trúc, lại còn mời thầy dạy thanh nhạc chuyên nghiệp.

Đến khi vào đại học, trình độ piano của cô đã đạt cấp độ biểu diễn, từng đoạt nhiều giải thưởng. Cô còn chơi ghita cực hay, thỉnh thoảng còn đệm cho ban nhạc.

Ca hát càng là thế mạnh của cô. Nếu không theo đuổi ước mơ làm nhà khoa học, có lẽ cô đã thi vào nhạc viện để trở thành ca sĩ chuyên nghiệp.

Nhưng thực tế phũ phàng - núi kiến thức và kỹ năng ấy chẳng giúp cô ki/ếm ra đồng nào.

Khi ở Giang Thành, cô đã thử ứng tuyển vào mấy trung tâm gia sư nhưng không nơi nào nhận vì ngoại hình và tuổi tác.

Giữa thời buổi thạc sĩ tiến sĩ đầy đường, sinh viên trẻ còn chật vật ki/ếm việc, huống chi một nông phụ trung niên muốn tìm công việc nhàn hạ mà lương cao - đúng là chuyện viễn tưởng.

Không vốn liếng, không qu/an h/ệ, không ưu thế tuổi tác, Hàn Tú Lan đành ngậm ngùi gọi điện cho công ty giúp việc. Giờ đây, cô buộc phải quay về nghề cũ, làm công việc tận cùng xã hội.

**Chương 7**

*Công ty giúp việc Bang Bang.*

Vừa gọi điện xong, Hàn Tú Lan đã nhận được thông báo đến công ty nhận việc gấp.

"Chị Hàn này, hiện có hai vị trí cho chị chọn. Một là dọn dẹp khu chung cư, lương 2500 tệ, đảm nhận vệ sinh hai block chung cư 30 tầng, nghỉ một ngày mỗi tuần."

"Công việc thứ hai là chăm sóc cụ bà liệt giường, lương 3500 tệ, mỗi tháng nghỉ hai ngày. Chị muốn nhận việc nào?"

Quản lý Trần Anh giới thiệu chi tiết hai vị trí. Hàn Tú Lan là nhân viên cũ được công ty đào tạo, tính tình thật thà, làm việc siêng năng, chẳng bao giờ kén cá chọn canh. Biết hoàn cảnh gia đình chị khó khăn, Trần Anh luôn cố gắng bố trí công việc lương cao hơn cho chị.

"Em chọn dọn dẹp chung cư."

Hàn Tú Lan trả lời không chút do dự. Nếu là trước kia, cô đã chọn việc giúp việc lương cao. Nhưng giờ ký ức đã trở về, cô không còn muốn làm nghề hầu hạ người khác.

Chăm sóc người già liệt giường không chỉ phải dọn phân dãi tiểu, mà còn phải tắm rửa, bón cơm, đẩy xe lăn đưa cụ đi dạo - những việc cô từng làm suốt ngần ấy năm.

Giờ đây khi tư duy trở về 28 năm trước, trong tiềm thức cô vẫn là tiểu thư khuê các, không thể chịu nổi công việc hầu hạ b/ệnh nhân.

Trần Anh hơi bất ngờ: "Chị Hàn à, dọn chung cư rất cực đấy. Mỗi ngày phải lau sạch hành lang, thang máy, lối đi thông tầng của 30 tầng lầu. Mỗi tháng còn phải quét dọn cầu thang bộ hai lần, mà lương lại thấp."

"Làm giúp việc tuy hơi bẩn nhưng nhàn hơn. Cụ già ngủ rồi thì cũng không có việc gì nhiều, lương lại hơn 1000 tệ. Chị chắc chọn dọn dẹp chứ?"

"Chắc chắn, em chọn dọn dẹp."

Công việc dọn chung cư cô từng làm qua, tuy vất vả nhưng hoàn thành xong việc có thể về sớm. Hàn Tú Lan tính tận dụng thời gian rảnh làm thêm vài việc phụ.

Trần Anh không khuyên can thêm, làm thủ tục nhận việc cho cô. Đây đều là công việc hợp đồng ngoài, công ty sẽ trích hoa hồng. Dọn chung cư đáng lẽ 3000 tệtháng, nhưng đến tay Hàn Tú Lan chỉ còn 2500.

Sau khi đến bộ phận quản lý khu Minh Châu Hào Đình làm thủ tục, cô sẽ chính thức làm việc từ ngày mai. Vừa về đến phòng trọ, Hàn Tú Lan đã thấy Cao Đại Cường đang ngồi chờ.

Nhìn người đàn ông này, lòng cô bỗng dâng lên cảm giác khó tả. Nói không h/ận là giả - chính vì hắn không cưới được vợ ở quê, chị gái hắn đã b/ắt c/óc cô vào vùng núi sâu, biến cô từ tiểu thư khuê các thành nông phụ khốn khổ, cách biệt người thân suốt 28 năm.

Nhưng suốt 28 năm ấy, người đàn ông này như con trâu già, luôn âm thầm che chở cho cô, chưa từng đá/nh m/ắng nửa lời. Dù bố mẹ chồng khắt khe, hắn vẫn kiên quyết đứng về phía cô.

28 năm gió mưa dãi dầu, đôi vợ chồng khốn khổ ít lời ấy đã cùng nhau nuôi nấng năm đứa con khôn lớn.

Nghĩ đến đây, Hàn Tú Lan bỗng không nỡ h/ận nữa. So với những phụ nữ bị b/ắt c/óc khác trong làng, gặp được người đàn ông như Cao Đại Cường, cô đã may mắn hơn nhiều. Số phận của họ còn bi thảm hơn - ngoài việc sinh đẻ liên tục, bị đá/nh đ/ập là chuyện như cơm bữa.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Khi Tôi Không Còn Bám Lấy Đối Tượng Yêu Qua Mạng Lạnh Nhạt Nữa

Chương 10
Để huấn luyện đối tượng yêu qua mạng vốn lãnh cảm, tôi lúc nào cũng cố ý quyến rũ anh ấy: 【Bảo bối, em mới mua một đống đồ hay ho rồi chui vào trong chăn tự chơi một mình nè, lúc em dùng anh có muốn nghe không?】 Anh ấy đáp lại tôi: 【Được.】 Dù anh ấy không mấy hứng thú, nhưng tôi vẫn vui vẻ bật cuộc gọi thoại lên. Lúc này, đạn mạc bất ngờ xuất hiện trước mắt tôi: 【Nữ phụ đã nỗ lực đến mức này rồi, tiếc là nam chính vẫn chẳng có chút hứng thú nào với cô ta.】 【Sáng nay, bạn cùng phòng của nữ phụ vô tình nhìn thấy ảnh cơ bụng của anh người yêu qua mạng lưu trong điện thoại nữ phụ, liền ra giá hẳn một trăm nghìn nhân dân tệ để nữ phụ nhượng lại anh này cho cô ta, thế mà nữ phụ còn không chịu đấy.】 【Tôi khuyên nữ phụ tốt nhất là bán lại đi, bằng không về sau hai người họ cũng tự yêu nhau thôi.】 【Nữ phụ vẫn chưa biết nam chính chính là thái tử gia nhà ông chủ của bố cô ta đâu nhỉ? Mỗi lần nữ phụ đến nhà, anh ta đều rất lạnh nhạt, có gặp mặt ngoài đời thì cũng chẳng bắn ra tia lửa tình nào đâu.】 【Bạn cùng phòng với nam chính đều có tiền, ở bên nhau đúng kiểu môn đăng hộ đối. Sau này nam chính biết chuyện nữ phụ từ chối bán lại mình, ôm hận vì cô ta làm lỡ dở hai người họ, chỉ dùng một câu nói đã khiến bố nữ phụ bị sa thải.】 Cuộc gọi thoại vừa kết nối, tôi đột nhiên cúp máy. Tôi ủ rũ nói: 【Tự nhiên em hết muốn cho anh nghe rồi.】
28
3 Bệnh Cũ Chương 13
10 Thờ Ơ Chương 13
11 Yêu Lại Từ Đầu Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm