**Ngày Ly Hôn**

Ngày tôi ly hôn, truyền thông Hồng Kông gọi tôi là kẻ tham phú quý, không xứng làm mẹ.

Bởi tôi chỉ lấy tiền, không giành con.

Gia tộc họ Hoắc giàu có bậc nhất, chỉ cần khẽ rơi vài giọt nước từ kẽ tay họ, cũng đủ hơn tất cả những gì tôi có.

Giữ con gái trong dinh thự ngọc ngà chạm trổ, là con đường tốt nhất tôi có thể chọn cho nó.

Rời đi, tôi xóa sạch mọi dấu vết về Hoắc Trưng.

Hắn bất mãn, tìm đến tận cửa:

"Lâm Vãn, cô quá kiêu ngạo."

"Sao không nhận séc? Chẳng phải năm xưa cưới tôi chỉ vì tiền sao?"

"Và cô cũng quá cực đoan."

"Chúng ta chỉ là không thể làm người yêu, đâu cần thành kẻ th/ù?"

Hắn đứng trên cao nhìn xuống.

Hạ thấp mọi thứ của tôi.

Coi thường tấm chân tình.

Như thể chúng tôi chưa từng yêu nhau vậy.

### 1

Sau khi bị lộ tin ly hôn, tôi thành trò cười trên mạng.

Mở bình luận, toàn lời cay đ/ộc:

*[Tham giàu bỏ chồng rời con, Lâm Vãn không xứng làm mẹ!]*

*[Chả trách dám để con lại cho họ Hoắc, hưởng lợi xong thì phải trả giá thôi!]*

*[Đứa bé tội nghiệp, gặp phải mẹ đào mỏ như Lâm Vãn...]*

*[Lâm Vãn là nỗi nhục của giới thượng lưu!]*

Từng dòng chữ sắc như d/ao.

Tôi lặng lẽ đọc hết, không phản bác, cũng chẳng biện minh.

...

Kéo rèm cửa, tôi nhìn ra bến cảng đối diện.

Đây là lần cuối tôi ở căn phòng này.

Sau hôm nay, tôi và họ Hoắc sẽ dứt sạch qu/an h/ệ.

Còn... Niệm Niệm.

Tôi cầm khung ảnh trên bàn trang điểm.

Con bé tôi nuôi nấng từng ngày.

Dù sau này nó gh/ét mẹ, tôi cũng cam lòng.

...

Truyền thông nói họ Hoắc giàu "nứt đố đổ vách" - không sai.

Từ khi nảy ý định ly hôn, tôi đã quyết định để con lại.

Ông nội Hoắc Trưng gây dựng cơ đồ từ ngành vận tải biển, bảo đảm ba đời giàu sang.

Đến đời Niệm Niệm là thế hệ thứ tư.

Chỉ cần họ Hoắc khẽ buông tay, của cải rơi xuống cũng hơn cả đời tôi vất vả.

Sinh ra trong gia tộc ấy - khởi điểm đó đã là đích đến người khác mơ không tới.

Tôi có lý do gì để từ chối?

Giữ Niệm Niệm trong dinh thự họ Hoắc, theo bà nội danh giá quyền thế, học trường quốc tế đắt nhất, giao du với tầng lớp thượng lưu - đó mới là tương lai tốt đẹp tôi có thể cho con.

Dân mạng ch/ửi tôi bỏ con.

Nhưng nếu đem con đi, tôi cho nó được gì?

Một bà mẹ đơn thân, với số tiền "bố thí" từ họ Hoắc, dắt con tha hương.

Người ngoài có thể khen hay, nhưng trong giới, họ sẽ chỉ trỏ bảo Niệm Niệm là đứa trẻ bị họ Hoắc vứt bỏ.

Tôi không để mình và con rơi vào cảnh ấy.

Đã có thể cho con thứ tốt nhất, sao phải chấp nhận thứ yếu hơn?

...

### 2

Dì Hoàng gõ cửa, tôi xách vali xuống lầu.

Đoàn luật sư và Hoắc Trưng đã đợi sẵn trong phòng khách.

Vừa thấy tôi, họ lập tức đưa giấy tờ.

Việc chia tài sản đã thỏa thuận từ trước, tôi không ý kiến.

X/ác nhận không sai sót, tôi cầm bút lên.

Chưa kịp ký, Hoắc Trưng bỗng ho khẽ từ ghế sofa:

"Vị trí bà Hoắc chẳng đủ cao sang sao?"

"Bao phụ nữ Hồng Kông mơ ước được như cô, giờ cô bảo không cần?"

Tôi lặng im, liếc nhìn hắn.

Hắn đã mất hết vẻ non nớt năm hai mươi, giờ góc cạnh rõ ràng, uy nghiêm lạnh lùng.

Thời gian ưu ái hắn quá.

Mài giũa hắn thành viên ngọc sáng, không già đi mà thêm quyền lực.

Hoắc Trưng bước tới, giọng đầy kiểm soát:

"Lâm Vãn, nói đi, cô muốn gì?"

"Trang sức? Cổ vật? Hay cổ phần công ty? Cứ đòi, có thứ gì tôi không cho?"

"Sao cứ phải ly hôn? Chỉ cần cô gật đầu, mọi thứ hủy bỏ, cô vẫn là bà Hoắc..."

Lời hắn dụ dỗ ngọt ngào, nhưng tâm trí tôi đã phiêu du nơi khác.

Hoắc Trưng đã thích tôi từ năm hai mươi tuổi.

Khi ấy ở Zurich, những ngày mưa lạnh, hắn luôn chống dù đen đứng đợi trước giảng đường.

Mỗi lần thấy tôi bước ra, mắt hắn sáng lấp lánh tựa sao trời.

Thuở ấy, Hoắc Trưng là người thừa kế non trẻ của gia tộc họ Hoắc, trái tim thuần khiết.

Nhưng giờ... hắn không còn là chàng trai hai mươi năm ấy nữa.

...

Hoắc Trưng bây giờ đã chán cuộc sống tẻ nhạt.

Hắn thích những cô gái trẻ hơn, tươi mới hơn, xinh đẹp hơn.

Người tình tên Đàm Tứ sống phóng túng trong biệt thự Repulse Bay - chuyện công khai cả rồi.

Tin đồn tình ái liên miên, tôi mệt mỏi lắm rồi.

...

Thấy tôi im lặng, Hoắc Trưng thở phào:

"Lâm Vãn, đừng hấp tấp."

"Ly hôn chẳng có lợi cho cô, nỡ nào bỏ Niệm Niệm? Nó còn nhỏ dại..."

"Anh nói rồi, giới này toàn trò diễn qua loa."

"Đàm Tứ không đe dọa được địa vị của em, chỉ cần em nhắm mắt làm ngơ..."

"Không phải vì cô ta." Tôi bình thản c/ắt ngang.

Hắn quay sang, ánh mắt thoáng bối rối:

"Vậy tại sao?"

Tôi thở dài.

Có lẽ là vì...

Tôi chẳng muốn đoán mùi nước hoa trên người hắn đến từ đâu nữa.

Chẳng muốn dính dáng đến đám thư ký trẻ trung xinh đẹp của hắn.

Chỉ là, tất cả đã không cần giải thích với hắn.

Tôi lại cầm bút, ký tên dứt khoát.

"Hoắc Trưng," tôi đẩy hồ sơ về phía hắn,

"Chúng ta dừng ở đây thôi."

Bao lời muốn nói đã ch*t từ lâu trong những cuộc tranh cãi.

Nói nhiều chỉ thành lắm lời, thành trò vô b/ệnh than đ/au.

Hoắc Trưng không hiểu, cũng chẳng thèm hiểu tôi.

...

### 3

Vẻ điềm tĩnh trên mặt Hoắc Trưng vỡ vụn. Hắn ném tập hồ sơ xuống đất.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
10 Ôn Cố Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Thư Hồi Đáp Đầu Thu

Chương 9
Trì Hằng giả nghèo làm chim hoàng yến của tôi. Mỗi tháng, tôi chắt bóp từ tiền sinh hoạt phí ra năm trăm tệ đưa cho anh ta. Việc ấy lặp lại suốt một năm rưỡi không lần nào gián đoạn. Nhưng mãi đến gần tốt nghiệp thì tôi mới biết sự thật. Anh ta không phải là sinh viên nghèo phải vay tiền ăn học, mà là một thiếu gia tiêu tiền như nước. Ngay cả cái tên dùng để tiếp cận tôi, cũng là mượn danh người khác. Sau khi sự thật bị bóc trần, vị thiếu gia ấy vẫn thản nhiên mời tôi ra nước ngoài cùng anh ta. Bạn bè anh ta đều tấm tắc rằng tôi có số tốt. Chỉ cần giữ hình tượng bạch liên hoa lương thiện là đủ để trèo lên cành cao. Trước ánh mắt đầy tự tin và chắc chắn của anh ta, tôi chỉ lặng lẽ lắc đầu. Giọng nói vang lên đầy nhẹ nhàng, thậm chí là còn có phần ôn tồn. “Thôi bỏ đi.” “Tôi đến để nói lời chia tay với anh.”
Chữa Lành
Hiện đại
Ngôn Tình
0
Giếng Đổi Con Chương 7