**Chương 13**

"Chúng ta hãy đến c/ầu x/in cô ấy, cùng nhau c/ầu x/in... cô ấy nhất định sẽ mềm lòng..."

Mẹ họ Liễu quay đầu tìm bóng dáng cậu con trai út. "Đình Phong? Đình Phong đâu?"

Đột nhiên, tiếng hét từ hành lang vang lên: "Không tốt rồi! Có người định nhảy lầu!"

"Đình Phong!"

Vợ chồng họ Liễu gi/ật mình tỉnh giấc, lòng dâng lên dự cảm chẳng lành. Cả nhà hớt hải chạy lên sân thượng, thấy Đình Phong đang đứng bên rìa lan can, thân hình chao đảo.

"Con trai, đừng làm vậy!"

Hai người lao tới. "Đừng lại gần!" Đình Phong gằn giọng ngăn lại. Ánh mắt cậu lạnh lẽo quét qua từng người: "Con không còn mặt mũi nào để sống nữa..."

"Thuở nhỏ mọi người bận rộn, chỉ có chị Tố Ngôn ở bên chăm sóc con. Trong lòng con, chị ấy vừa là chị dâu, vừa là chị gái..."

Cậu nhìn thẳng Đình Thần: "Vậy mà người anh trai tốt đẹp này lại phản bội chị ấy. Ngay cả bố mẹ cũng ép con giấu giếm chuyện này!"

"Cười thật! Giấu giếm để anh trai tôi xây tổ ấm thứ hai bên ngoài? Con người sao có thể vô sỉ đến thế?"

"Đình Phong! Xuống ngay!" Đình Thần vùng khỏi vệ sĩ, lết đến gần: "Anh sai rồi! Anh cũng bị ép..."

"Thôi đi, Đình Thần." Đình Phong khẽ cười nhếch mép: "Lúc đầu anh có nỗi khổ riêng, tôi không nói gì. Nhưng sau này anh ở bên Cố Vãn Ý cũng là bị ép sao?"

Đình Thần đ/au đớn gục đầu. Đúng vậy, hắn đã có thể quay đầu. Ngay cả khi đứa bé chào đời, hắn vẫn có thể đuổi mẹ giữ con. Nhưng hắn đã làm gì? Say đắm trong nhục dục với Cố Vãn Ý. Nghĩ lại những lần ăn nằm với nàng ta, hắn bỗng thấy buồn nôn.

"Đình Phong, xuống đi! Anh c/ầu x/in em!" Đình Thần nức nở.

"Anh biết không?" Nụ cười bỗng nở trên môi Đình Phong: "Khi anh gọi điện bảo tôi câu giờ để anh đi với tiểu tam, lòng tôi đ/au đớn thế nào không? Khi nhìn thấy ánh mắt chị Tố Ngôn, tôi hiểu chị ấy đã biết hết..."

"Từ khoảnh khắc ấy, tôi không còn mặt mũi gặp chị nữa." Cậu vẫy tay: "Anh thật kinh t/ởm. Từ thân x/á/c đến tâm h/ồn đều thối nát."

"Và các người!" Ánh mắt chuyển sang bố mẹ: "Chúng ta là một gia đình tồi tệ! Hãy nhớ lấy, tôi ch*t chính bởi tay các người!"

"Đừng!" Đình Thần chới với giơ tay ra nhưng chỉ kịp túm lấy vạt áo lướt qua lòng bàn tay. Hắn bám lan can nhìn xuống, thấy đứa em ruột rơi như chiếc lá lìa cành. Trên nền bê tông lạnh lẽo, thân hình cậu nở bung đóa hoa bỉ ngạn đỏ thẫm...

**Chương 14**

"KHÔNG!!!"

Nỗi hối h/ận siết ch/ặt tim Đình Thần. Hắn quỵ xuống gào thét tuyệt vọng. "Đình Phong!"

Vợ chồng họ Liễu ch*t lặng trước cảnh tượng, không tin nổi đứa con trai cưng đã ra đi. "Khẹc... khẹc..." Ông Liễu đột ngột thở dốc, lảo đảo lùi vài bước rồi đổ sầm xuống đất.

"Bố!" - "Ông già ơi!"

Trong bệ/nh viện tư, nhân viên y tế bối rối. Dưới lầu là th* th/ể tiểu thiếu gia, trên sân thượng ông chủ đang hấp hối... Ngoài phòng mổ, Đình Thần quỳ gối đ/ấm vào mặt mình không ngừng. Y tá đứng nhìn bất lực.

Nửa ngày, nhà họ Liễu mất cháu, mất con. Ông Liễu nguy kịch, bà Liễu thần h/ồn phiêu tán. Vị tổng giám đốc từng hiên ngang giờ như kẻ mất h/ồn. Tất cả chỉ vì mối tình bất chính... Y tá rùng mình lùi xa.

Đèn phòng cấp c/ứu tắt. Bác sĩ bước ra. "Bác sĩ..." Đình Thần ngẩng lên với chút hy vọng. "Xin lỗi, chúng tôi đã cố hết sức..."

"Ha ha." Tiếng cười khẽ thoát ra. Hắn như đã đoán trước kết cục.

"Không thể nào!" Bà Liễu bật dậy như đi/ên, túm cổ áo bác sĩ: "Ông nói dối phải không? C/ứu ông ấy đi! Bao nhiêu tiền cũng được! Một tỷ? Mười tỷ? Chúng tôi có tiền!"

"Phu nhân..." Bác sĩ lùi nhẹ: "Xin hãy giữ sức..."

"Không! C/ứu ông ấy đi! TA CÓ TIỀN!" Bà Liễu tóc tai bờm xờm, mắt trợn ngược. Bỗng bà nhìn thấy Đình Thần đang quỳ.

*Bẹp!* - "Đình Thần!"

*Bẹp!* - "Đồ không kiềm chế được thân dưới!"

*Bẹp! Bẹp!* Những cái t/át liên tiếp in hằn trên gương mặt từng điển trai. Đình Thần như kẻ vô h/ồn, mặc cho mẹ đ/á/nh đến khi m/áu rỉ khóe miệng.

Nhìn vũng m/áu đỏ, bà Liễu bỗng h/oảng s/ợ. Bà lẩm bẩm: "Không... không phải tại con... tại mẹ... chính mẹ ép con..." Rồi bà đột ngột gào lên: "Không! Tại mày! Tại mày hết! Đồ ti tiện! Chúng ta đều là đồ ti tiện! Ha ha ha!" Bà quay đầu chạy như bay.

"Mẹ!" Đình Thần gi/ật mình đứng dậy định đuổi theo nhưng ng/ực đ/au quặn khiến hắn quỵ xuống. "Đỡ ta!" Hắn hét với vệ sĩ.

Thang máy từng tầng rơi xuống. Đình Thần tim như lửa đ/ốt. "Tổng giám đốc yên tâm, đã báo người chặn phu nhân ở dưới rồi." Nghe vậy, hắn thở phào.

*Ting!* Thang máy mở cửa tầng một.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Thái tử gia Bắc Kinh vì tình yêu mà làm “nằm dưới”.

Chương 15
Ở bên thái tử gia giới thượng lưu Bắc Kinh suốt ba năm, tôi với hắn gần như đã thử qua mọi tư thế, nhưng hắn chưa từng thừa nhận thân phận của tôi. Cho đến một hôm nọ trong quán bar, tôi phát hiện hắn chắn rượu thay người đàn ông bên cạnh, ánh mắt dịu dàng mang theo ý cười. “Dạ dày Thời Thư không tốt, để tôi uống thay cậu ấy.” Tôi còn chưa kịp phản ứng, đã thấy hàng loạt dòng bình luận hiện lên trên đầu. [Uầy uầy uầy, bản thân cậu Lục cũng bị đau dạ dày mà còn không nỡ để bảo bối Thư Thư khó chịu kìa.] [Người ta là bạch nguyệt quang đó, vừa về nước đã được hưởng đãi ngộ bạn trai chính thức rồi.] [Chỉ có trước mặt bé Thư thì công chính mới dịu dàng thế thôi, chứ với Trần Từ thì khác gì món đồ để phát tiết dục vọng đâu.] [Thái tử gia Bắc Kinh cũng chỉ cam tâm làm bot trước mặt bé Thư, ai nặng ký hơn, nhìn là biết ngay.] Tôi nhìn hộp cháo dưỡng dạ dày tự tay hầm cho hắn một lát rồi thẳng tay ném vào thùng rác. Sau đó đi sang phòng riêng bên cạnh, gọi mười anh chàng cơ bắp cực phẩm, rồi đăng một bài lên vòng bạn bè. [Chia tay rồi. Làm bot suốt ba năm, tối nay ông đây phải đè cả thiên hạ!]
81.54 K
4 Hàng xóm ngon lắm Chương 11
7 Ai cũng ngã thôi Chương 11
9 Áp lực cực cao Chương 13
10 Bánh nhân thịt Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm

Nhân Ngư Của Thiếu Tướng

Chương 1
Tôi bị chen ép vào góc phòng nuôi dưỡng, lặng lẽ chờ những nhân ngư khác chọn chủ. Đến lượt tôi, người duy nhất còn lại chỉ có một vị thiếu tướng với vết sẹo dài trên má trái — Tần Dặc. Tôi có chút sợ hãi. Đối diện với đôi mắt đen sâu thẳm của anh ta, cơ thể tôi không ngừng run rẩy. Anh ta bình tĩnh nhìn tôi một cái, hiểu được sự kháng cự trong mắt tôi, rồi xoay người định rời đi. Ngay lúc ấy, từng hàng bình luận đột nhiên hiện lên trước mắt. 【A a a, cá nhỏ đừng từ chối thiếu tướng mà! Thật ra anh ấy rất dịu dàng, ngay cả khi chó cưng bị lạc cũng sẽ lén trốn đi khóc đó.】 【Hu hu hu, năm nay lại không có nhân ngư nào chọn thiếu tướng nữa rồi. Biển ý thức tinh thần của anh ấy sắp không chống đỡ nổi nữa.】 【Haiz, nếu không phải hành động năm năm trước làm tổn thương biển ý thức tinh thần, khiến vết sẹo không thể chữa lành, thì thiếu tướng cũng đâu bị các nhân ngư ghét bỏ như vậy.】 【Cá nhỏ à, anh ấy chính là người đã đưa em ra khỏi phòng thí nghiệm năm năm trước đó. Cứu lấy vị thiếu tướng đáng thương của chúng ta đi!】 Tôi sững người. Sau đó lập tức bơi thật nhanh tới trước mặt anh ta, bàn tay đang run rẩy nắm lấy góc áo anh. “Anh... có thể nuôi em được không?”
0
Bẫy Tình CHƯƠNG 29: GẶP LẠI