**Chương 1: Hộp tro cốt và bản báo cáo**

Trong tang lễ chồng tôi - Trần Lỗi, con tiểu tam Lộ Lộ xuất hiện với cái bụng lùm lùm.

"Chị dâu ơi, dù anh Lỗi đã đi xa nhưng anh để lại cho em mầm sống. Đây là cháu đích tôn của họ Trần, gia tài phải có phần của hai mẹ con em!"

Linh h/ồn Trần Lỗi đang lởn vởn trên linh cữu bỗng đỏ mặt phấn khích:

"Đúng đấy! Đứa bé là con ruột tao! Hà Tĩnh đồ vô dụng không đẻ nổi con trai, mau đưa hết tiền cho con tao!"

Họ hàng hai bên xì xào bàn tán, đều đang chờ xem tôi bẽ mặt.

Tôi thong thả lục túi xách, lôi ra tờ bệ/nh án ố vàng rồi phát bản sao cho từng người.

"Mọi người đều có mặt ở đây, vậy làm ơn giúp tôi phân xử chuyện này."

"Trần Lỗi được chẩn đoán vô t*** t**** bẩm sinh từ năm năm trước. Vậy đứa bé này... là của ai?"

Không gian ch*t lặng, chỉ có tiếng gào thét k/inh h/oàng của Trần Lỗi x/é toạc bầu không khí:

"KHÔNG THỂ NÀO!!!"

**1**

Bản sao ghi rõ ràng chữ đen trên nền trắng, đóng dấu đỏ của bệ/nh viện hạng đặc biệt.

Thời gian chẩn đoán: Năm năm trước.

Kết quả: Vô t*** t**** bẩm sinh, không thể điều trị.

Linh h/ồn Trần Lỗi như đi/ên cuồ/ng xông xuống, cố chộp lấy những tờ giấy x/é nát.

"Giả hết! Hà Tĩnh đồ đ/ộc á/c! Mày dựng chuyện!"

"Thân thể tao khỏe thế này, sao có thể vô sinh? Đó là con tao, đích thị con tao!"

Bàn tay hắn xuyên qua lớp giấy vô dụng, chỉ còn biết gào thét bất lực bên tai tôi.

Tất nhiên tôi nghe rõ, cũng thấy rõ mồn một.

Từ cái đêm hắn ch*t trong trung tâm tắm hơi, con m/a ồn ào này đã luôn lảng vảng quanh tôi.

Giờ đây, khuôn mặt q/uỷ phù thũng vì d/âm dục thừa mứa của hắn gần như dính sát mũi tôi.

"Hà Tĩnh! Mau giải thích với họ đi, mày giả mạo giấy tờ để chiếm đoạt gia sản!"

Tôi vô cảm phẩy tay như đuổi con ruồi phiền toái.

Đối diện tôi, Lộ Lộ mặt mày tái nhợt như vừa bị rút hết m/áu.

Cô ta khép tay che bụng, mắt hoảng lo/ạn liếc nhìn đám họ hàng đang bàn tán xì xào.

"Chuyện... chuyện này không thể nào!" Lộ Lộ rít lên the thé: "Anh Lỗi khỏe mạnh thế, sao có chuyện vô sinh? Chị dâu à, em biết chị gh/ét em cư/ớp anh ấy, nhưng chị không thể vu oan cho người đã khuất!"

Trần Lỗi bên cạnh gật đầu như máy, cảm động rơi nước mắt:

"Phải! Vẫn là Lộ Lộ hiểu lòng anh! Anh biết em không lừa anh đâu!"

"Hà Tĩnh, mày thấy không, so với mày thì em ấy mới xứng làm vợ tao!"

Tôi cười lạnh nhìn cảnh Lộ Lộ diễn trò.

"Vu oan? X/á/c Trần Lỗi tuy đã hỏa táng, nhưng y học hiện đại có nhiều cách x/á/c minh đứa bé này có phải con họ Trần không."

Tôi chỉ vào hộp tro cốt gần đó: "Tôi không ngại cho em lấy chút tro để trích DNA, hoặc đợi em sinh ra làm giám định huyết thống."

"Nhưng nói trước, nếu không phải con cháu họ Trần, đây là hành vi l/ừa đ/ảo với số tiền lớn, đủ cho em mục nát trong tù."

Lộ Lộ lùi nửa bước dưới ánh mắt tôi, suýt ngã vì gót nhọn.

Bà cụ ngồi trên ghế bành vẫn khóc lóc bỗng chốc tỉnh táo.

Bà đứng phắt dậy, nhặt tờ báo cáo x/é vụn không thương tiếc.

"C/âm miệng! Tao không tin!"

Mẹ chồng chỉ thẳng mặt tôi: "Hà Tĩnh, mày gh/en tỵ với cháu đích tôn nhà họ Trần! Bụng Lộ Lộ chính là cháu nội của tao! Con trai tao làm gì có bệ/nh!"

Trần Lỗi lượn quanh mẹ, hả hê hét: "Mẹ ơi! Đúng là mẹ của con! Đuổi con đàn bà đ/ộc á/c này đi!"

Bà cụ kéo Lộ Lộ che sau lưng như bảo vệ con non: "Đã mang th/ai cháu họ Trần thì gia tài phải có phần của cháu! Hà Tĩnh, khôn h/ồn thì giao nộp sổ đỏ, sổ tiết kiệm, không thì đừng trách để bà làm cho mày bẽ mặt trước họ hàng!"

Đám họ hàng nhìn báo cáo ngờ vực nhưng không dám trái ý Vương Tú Anh.

Rốt cuộc, Trần Lỗi vừa ch*t, "cháu đích tôn" mồ côi luôn dễ dàng m/ua được sự thương hại.

**Chương 2: Tám trăm triệu n/ợ đ/è bụng**

Tôi nhìn lũ hề nhảy múa trước mặt.

Linh h/ồn Trần Lỗi vẫn gào: "Phải! Đưa tiền cho Lộ Lộ! Đó là tiền sữa cho con trai tao!"

Tôi lại lục túi, đ/ập chồng hồ sơ dày cộp xuống bàn.

"Mẹ à, nếu mẹ nhất quyết nhận cháu nội, con cũng không phản đối."

"Đây là danh sách n/ợ của Trần Lỗi khi còn sống, cộng thêm khoản công ty thua lỗ, tổng cộng tám trăm triệu."

"Vì Lộ Lộ là tình yêu đích thực và mang 'dòng m/áu' duy nhất của hắn, theo luật thừa kế, nhận tài sản thì phải gánh cả n/ợ nần."

Tôi cười tươi nhìn hai khuôn mặt biến sắc.

"Nào, cô Lộ Lộ, ký vào đây để nhận phân nửa số n/ợ tám trăm triệu nhé?"

**2**

Biểu cảm Lộ Lộ diễn biến cực kỳ sinh động.

Từ ngạo mạn, hoảng lo/ạn chuyển sang kh/iếp s/ợ chỉ trong tích tắc.

Cô ta tham tiền nhưng không ng/u.

Tám trăm triệu? B/án cả người cũng không đủ trả.

"N/ợ... n/ợ gì cơ? Anh Lỗi là đại gia, làm gì có n/ợ?" Lộ Lộ lắp bắp, thân hình co rúm lại.

Trần Lỗi trên không trung cuống cuồ/ng như mèo mắc kẹt đuôi.

"Hà Tĩnh xạo! Đó là sổ sách công ty! Thẻ tao còn ba trăm triệu tiền mặt! Cả mấy cây vàng nữa!"

"Mẹ! Lộ Lộ! Đừng tin nó! Nó đang lừa các người đấy!"

Hắn giơ tay định kéo Lộ Lộ nhưng xuyên qua không trung, chỉ để lại luồng khí lạnh.

Lộ Lộ run b/ắn người, xoa xoa cánh tay: "Sao tự nhiên lạnh thế..."

Tôi phớt lờ tiếng gào thét, từ tốn lật trang đầu tiên danh sách n/ợ.

"Mấy năm nay Trần Lỗi nghiện c/ờ b/ạc và tiêu xài hoang phí, công ty sớm rỗng túi. Không thì em tưởng tại sao hắn sốt sắng thế chấp nhà cũ?"

Tôi nhìn mẹ chồng, giọng chân thành: "Mẹ không biết chuyện này à? Tháng trước chủ n/ợ đã vây cổng công ty rồi."

Thực ra công ty chưa đến nước ấy, nhưng tám trăm triệu n/ợ này thật sự tồn tại. Đó là số tiền Trần Lỗi dùng hợp đồng giả để chuyển cho em trai Lộ Lộ, âm mưu tẩu tán tài sản.

Tiếc thay, hắn diễn quá kém. Tất cả đã nằm trong tay tôi từ lâu.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Nhân Viên Giao Hàng Bia Đỡ Đạn Và Kẻ Sát Nhân

Chương 9
Tôi là một nhân viên giao hàng. Khi tôi vừa dựa vào tốc độ tay để giành được một đơn hàng chạy vặt mua bao cao su với thù lao một trăm tệ, tôi còn chưa kịp thầm vui vẻ được hai giây thì đã bàng hoàng phát hiện địa chỉ nhận hàng lại là nhà bạn trai mình. Lúc xách dao phay lao vào thang máy, bên trong còn có một người đàn ông mặc áo mưa, trên tay hắn xách một cây búa lớn. Tôi vừa định vươn tay ra bấm số tầng, trước mắt bỗng nhiên hiện lên vài dòng chữ ngoằn ngoèo. [Nữ phụ bia đỡ đạn lên sàn rồi sao? Chính là cô bạn gái cũ cứ bám riết lấy nam chính không buông ấy.] [Đệt, bên cạnh là kẻ sát nhân trong cốt truyện ẩn kìa! Mới màn đầu tiên mà đã kích thích thế này rồi?] [Cô ta sắp trở thành hồn ma chết oan đầu tiên rồi. Đợi nam chính phát hiện ra thi thể, anh ấy sẽ nổi điên lên trả thù và giết chết kẻ sát nhân.] [Nhưng lúc này không phải nam chính đang ở cùng với nữ chính được định sẵn sao?] [Các người thì hiểu cái gì, ánh trăng sáng chết đi mới là vũ khí sát thương tối thượng~] Ngón tay đang định bấm thang máy của tôi cứng đờ giữa không trung. Cánh cửa sáng bóng như gương phản chiếu lại cái bóng phía sau, người đàn ông mặc áo mưa đang lặng lẽ giơ búa lên, bóng tối bao trùm lấy sau gáy tôi. Ngay giây phút luồng gió từ cây búa giáng xuống, tôi vội vã xoay người lại, nhưng tay không hề vung dao mà đập mạnh lên vai hắn. "Ông anh, thương lượng chút chuyện nhé." Động tác của hắn khựng lại. "Có thể để tôi đi làm thịt đôi cẩu nam nữ kia trước." Tôi nắm chặt cán dao, nghiến răng nghiến lợi nói: "Rồi quay lại ăn búa của anh được không?" "?"
Báo thù
Bất Tử
Boys Love
0
Bại Tướng Chương 50: Em không ngốc, em là em bé thông minh.
Ban Ngày Là Thầy Lâm, Ban Đêm Là Bảo Bối Chương 65: Người đến trường sớm nhất
50 tệ gọi ba Chương 11