Hoa Hồng Bùn Lầy

Chương 8

10/12/2025 21:58

Cô ấy mặc trên người bộ quần áo rá/ch rưới, co ro trong góc tường run lẩy bẩy vì lạnh. Chiếc giỏ tre lẻ loi vài bông hoa héo úa, ủ rũ vô h/ồn.

Hai năm trước, Trần Kế Nghiệp bị bắt giữ, cả gia tộc họ Trần sụp đổ chỉ sau một đêm. Mẹ tôi chạy đến trụ sở MT livestream ăn vạ, gào thét gọi tôi là "tử tinh khắc cha mẹ", nguyền rủa tôi ch*t không toàn thây.

Ban đầu, bà ta còn thu hút được chút ít sự chú ý. Ai mà không thích nghe chuyện thâm cung bí sử của giới nhà giàu? Đặc biệt khi tôi - một tân binh làng công nghệ - bỗng dưng mang vết nhơ, biết bao kẻ mừng thầm trong đêm.

Nhưng khi mẹ tôi ngày nào cũng diễn trò, dân mạng dần nhận ra điều bất ổn. Đúng lúc này, bạn học và thầy cô của tôi đồng loạt lên tiếng. Những trận đò/n roj giữa phố, thân thể luôn đầy thương tích, bị c/ắt tiền sinh hoạt phí từ thời cấp ba, đại học toàn tự lao động ki/ếm tiền...

Càng lộ rõ sự tàn đ/ộc của mẹ tôi bao nhiêu, cơn thịnh nộ của cộng đồng mạng càng dữ dội bấy nhiêu. Chẳng mấy chốc, bà ta trở thành con chuột chù cả trên mạng lẫn ngoài đời. Chưa kịp gây rối cho tôi, bà đã bị nhận diện khắp nơi, hứng chịu vô số lời chê bai kh/inh miệt.

Nghe nói sau đó, bà ta nghiện rư/ợu, lại quen gã đàn ông mới ở quán bar. Hắn ta ở cùng bà được hai hôm rồi cuỗm sạch đồ đạc giá trị trong nhà bỏ trốn. Mẹ tôi đi/ên cuồ/ng b/án hết tài sản để truy tìm hắn, nhưng gã đàn ông chỉ lạnh lùng nói: "Với con ruột mà còn thế này, ai dám ở cùng cô lâu dài?"

Rồi từ đó, tin tức về bà chìm vào quên lãng.

Không ngờ lần gặp lại lại thê thảm đến vậy.

Tôi quay người định bước đi. Trần Tuyết gi/ật tay áo tôi: "Đợi đã."

Cô ấy tiến đến trước mặt mẹ tôi: "B/án bao nhiêu?"

Người phụ nữ nhận ra Trần Tuyết, ánh mắt dừng lại ở bóng lưng tôi đang đứng xa xa. Một tiếng nghẹn đọng trong cổ họng, bà không thốt nên lời.

"Không nói giá, tôi trả tùy ý vậy."

Trần Tuyết rút tờ 10 tệ bỏ vào giỏ hoa, nhặt lấy đóa hướng dương duy nhất cười tươi hướng về tôi: "Mang về cắm vào lọ đi."

Tôi thu lại ánh mắt từ người đàn bà tội nghiệp, gật đầu mỉm cười: "Ừ."

Tuyết trắng lất phất rơi. Đó là trận tuyết đầu mùa năm nay. Người qua đường hào hứng đón bông tuyết trong lòng bàn tay, cửa hàng ven đường vang lên giai điệu "Đêm Nay Khó Quên".

Bỗng phía sau có tiếng hốt hoảng: "T/ai n/ạn rồi!"

Một bóng người lao về phía sau lưng tôi: "Người b/án hoa kia đột nhiên lao ra giữa đường, bị xe cán ch*t rồi..."

Nét mặt Trần Tuyết thoáng chút phức tạp, tay siết ch/ặt lấy tôi. Tôi ngẩng đầu đón làn tuyết trắng xóa -

"Về nhà thôi."

----------(Hết)----------

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Thái tử gia Bắc Kinh vì tình yêu mà làm “nằm dưới”.

Chương 15
Ở bên thái tử gia giới thượng lưu Bắc Kinh suốt ba năm, tôi với hắn gần như đã thử qua mọi tư thế, nhưng hắn chưa từng thừa nhận thân phận của tôi. Cho đến một hôm nọ trong quán bar, tôi phát hiện hắn chắn rượu thay người đàn ông bên cạnh, ánh mắt dịu dàng mang theo ý cười. “Dạ dày Thời Thư không tốt, để tôi uống thay cậu ấy.” Tôi còn chưa kịp phản ứng, đã thấy hàng loạt dòng bình luận hiện lên trên đầu. [Uầy uầy uầy, bản thân cậu Lục cũng bị đau dạ dày mà còn không nỡ để bảo bối Thư Thư khó chịu kìa.] [Người ta là bạch nguyệt quang đó, vừa về nước đã được hưởng đãi ngộ bạn trai chính thức rồi.] [Chỉ có trước mặt bé Thư thì công chính mới dịu dàng thế thôi, chứ với Trần Từ thì khác gì món đồ để phát tiết dục vọng đâu.] [Thái tử gia Bắc Kinh cũng chỉ cam tâm làm bot trước mặt bé Thư, ai nặng ký hơn, nhìn là biết ngay.] Tôi nhìn hộp cháo dưỡng dạ dày tự tay hầm cho hắn một lát rồi thẳng tay ném vào thùng rác. Sau đó đi sang phòng riêng bên cạnh, gọi mười anh chàng cơ bắp cực phẩm, rồi đăng một bài lên vòng bạn bè. [Chia tay rồi. Làm bot suốt ba năm, tối nay ông đây phải đè cả thiên hạ!]
65.86 K
4 Bánh nhân thịt Chương 12
6 Áp lực cực cao Chương 13
8 Hàng xóm ngon lắm Chương 11
12 Chồng chung Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Hay khóc thì đã sao?

Chương 13
Tôi có thể chất dễ rơi nước mắt. Chỉ là vô tình đụng phải đại ca trường học, còn lỡ cắn mất một miếng bánh mì trong phần ăn sáng của cậu ấy. Cậu ấy mắng tôi vài câu. Tôi cuống đến mức nước mắt cứ rơi không ngừng, muốn giải thích nhưng khóc đến nỗi thở không ra hơi, chỉ có thể vừa khóc vừa ra sức khoa tay múa chân với cậu ấy. Cậu ấy nhìn tôi hồi lâu, càng nhìn càng im lặng. Cuối cùng thấy tôi khóc mãi không dừng được, cậu ấy dịu giọng dỗ dành: “Đừng khóc nữa.” “Bữa sáng này cho cậu ăn đấy.” Thấy tôi vẫn khóc, cậu ấy hoàn toàn hết cách, kéo tay tôi rồi khẽ nói: “Tôi xin cậu đấy.” Đến cuối cùng, cậu ấy bất lực đến mức nói: “Tan học đừng về vội.” “Tôi quỳ lạy cậu một cái được chưa? Đừng khóc nữa có được không?” ... Sau giờ học, cậu ấy kéo tôi vào một con hẻm nhỏ. Đảo mắt nhìn trái ngó phải một vòng, xác nhận không có ai xung quanh rồi mới hạ thấp giọng: “Cậu đừng kể chuyện này cho người khác biết đấy.”
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
14.43 K
Bẫy Tình CHƯƠNG 27: HÀO QUANG