**Chương 48**

Tôi kể với bạn học: "Anh ấy từng đoạt vô số giải võ thuật và hội họa", lũ trẻ liền trầm trồ gh/en tị: "Chị thật may mắn khi có người anh trai tài giỏi thế!".

Nghe vậy, mắt cậu con trai bỗng đỏ hoe. Nó xoa đầu em gái, vừa cười vừa nghẹn ngào: "Em cũng là cô em gái tuyệt vời nhất của anh mà!".

Tôi và chồng nhìn nhau mỉm cười, ôm cả hai đứa con vào lòng.

**Chương 49**

Hai vợ chồng cãi nhau chỉ vì chia bánh kẹo không đều. Anh gi/ận dỗi hùng hổ: "Nói chuyện với em nữa, anh làm chó!".

Một lát sau, chồng đội mũ chó lủng lẳng bước ra. Tôi cố nén cười quay mặt đi. Anh ta liền sủa ầm ĩ: "Gâu gâu! Anh là cún yêu của em đây!".

Không dừng lại ở đó, anh còn ca bài "Vợ ơi anh yêu em, Phật tổ phù hộ em...".

Cô con gái bịt tai: "Thôi ba ơi, giọng ba như đám m/a ấy!". Chồng tôi vội tháo mũ chó, dúi đầu vào vai tôi nũng nịu: "Anh hát dở lắm hả?".

Tôi xoa tóc anh cười: "Không sao, em yêu anh là được!".

Thằng con trai lên tiếng: "Hai người coi bọn con là không khí à?". Chồng tôi bật cười: "Không, ba coi các con không tồn tại!".

Con gái giả vờ đứng dậy: "Vậy chúng con đi nhé?". Tôi giơ tay ngăn lại: "Đói rồi, làm bữa tối lãng mạn cho bố mẹ đi!".

Thằng nhóc nhăn mặt: "Nấu mấy món bình thường thôi được không?". Chồng tôi lắc đầu: "Mỗi đứa một triệu!".

Hai đứa trẻ đồng thanh: "Rất hân hạnh được phục vụ!".

**Chương 50**

Tôi và chồng quen nhau qua mai mối, cả hai đều là mối tình đầu. Anh ấy vừa đẹp trai lại hài hước. Tôi đã có cảm tình ngay từ đầu, nhưng bỗng nhiên anh im hơi lặng tiếng.

Khi biết anh chính là "Thái tử giang hồ Quảng Đông" lừng danh, tôi nghĩ anh chê nhà tôi bình thường nên chẳng dám nhắn tin nữa.

Ba ngày sau, anh xuất hiện trước cổng với quầng thâm đầy mắt, trên tay là hộp bánh trung thu. Tôi ngơ ngác hỏi: "Có chuyện gì thế?".

**Chương 51**

Vừa thấy tôi, anh òa khóc: "Nếu em thấy anh học vấn thấp, anh sẽ đi học lại! Anh bỏ ngang không phải vì ng/u dốt, mà vì đam mê bảo tồn di sản phi vật thể: múa lân sư, Thái Lý Phật Quyền, làm gốm Quảng Đông...".

Dưới ánh đèn, anh mở hộp bánh lấp lánh vàng bạc: "Đây là toàn bộ tài sản anh - biệt thự, cửa hiệu, thẻ đen. Anh tặng em hết, chỉ mong em cho anh cơ hội!".

Chưa kịp phản ứng, anh đã dúi chiếc hộp nặng trịch vào tay tôi: "Dù em không đồng ý cũng không sao, anh sẽ hỏi lại lần sau!".

**Chương 52**

Tôi suýt đ/á/nh rơi hộp bánh, lúng túng giải thích: "Em đâu có chê anh? Anh giỏi ba môn di sản cấp quốc gia, siêu ngầu còn gì!".

Anh ngớ người: "Thế sao em không trả lời tin nhắn?". Tôi đưa điện thoại cho anh xem: "Rõ ràng là anh không rep em mà!".

Hóa ra, ba tin nhắn của tôi đều bị app nhắn tin nuốt chửng. Chúng tôi đồng thanh: "Đồ app q/uỷ quái! Suýt nữa đã bỏ lỡ nhau!".

**Chương 53**

Anh khóc nức nở: "May mà anh biết tìm đến gặp em!". Tôi cũng nghẹn ngào: "Nếu là phim Hàn, chắc phải 16 tập lận đận mới tới được với nhau...".

Sau khi giải tỏa hiểu lầm, chúng tôi yêu nhau rồi kết hôn trong tiệc cưới rộn ràng. Năm thứ ba có con trai, năm thứ tám đón công chúa nhỏ.

**Chương 54**

Chồng tôi luôn tự hào về tôi: "Tranh vợ vẽ đẹp nhất đời! Đầy nhiệt huyết, khiến người xem không rời mắt được! Ai chê là không biết thưởng thức!".

Tình yêu anh dành cho tôi luôn nồng nhiệt như ngày đầu: "Anh là fan cứng của em - họa sĩ truyện tranh tài năng nhất, người vợ yêu dấu nhất đời anh!".

**Chương 55**

Năm lên ba, chồng tôi lăn lộn đòi bố mẹ m/ua vé số. Ông cụ gắt: "Không có tiền!". Bà cụ dọa: "Kêu nữa b/án con đi!".

Anh nhất quyết: "Con muốn trúng giải để m/ua nhà, mở tiệm ki/ếm thật nhiều tiền!". Cuối cùng, hai cụ đành chiều cậu quý tử đang ăn vạ dưới đất.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Thái tử gia Bắc Kinh vì tình yêu mà làm “nằm dưới”.

Chương 15
Ở bên thái tử gia giới thượng lưu Bắc Kinh suốt ba năm, tôi với hắn gần như đã thử qua mọi tư thế, nhưng hắn chưa từng thừa nhận thân phận của tôi. Cho đến một hôm nọ trong quán bar, tôi phát hiện hắn chắn rượu thay người đàn ông bên cạnh, ánh mắt dịu dàng mang theo ý cười. “Dạ dày Thời Thư không tốt, để tôi uống thay cậu ấy.” Tôi còn chưa kịp phản ứng, đã thấy hàng loạt dòng bình luận hiện lên trên đầu. [Uầy uầy uầy, bản thân cậu Lục cũng bị đau dạ dày mà còn không nỡ để bảo bối Thư Thư khó chịu kìa.] [Người ta là bạch nguyệt quang đó, vừa về nước đã được hưởng đãi ngộ bạn trai chính thức rồi.] [Chỉ có trước mặt bé Thư thì công chính mới dịu dàng thế thôi, chứ với Trần Từ thì khác gì món đồ để phát tiết dục vọng đâu.] [Thái tử gia Bắc Kinh cũng chỉ cam tâm làm bot trước mặt bé Thư, ai nặng ký hơn, nhìn là biết ngay.] Tôi nhìn hộp cháo dưỡng dạ dày tự tay hầm cho hắn một lát rồi thẳng tay ném vào thùng rác. Sau đó đi sang phòng riêng bên cạnh, gọi mười anh chàng cơ bắp cực phẩm, rồi đăng một bài lên vòng bạn bè. [Chia tay rồi. Làm bot suốt ba năm, tối nay ông đây phải đè cả thiên hạ!]
65.86 K
4 Bánh nhân thịt Chương 12
6 Hàng xóm ngon lắm Chương 11
7 Áp lực cực cao Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm