Dì Đông Bắc

Chương 3

10/12/2025 18:34

Tôi chớp mắt đáp thật lòng: "Cháu muốn vào trại trẻ mồ côi."

Chú công an lặng người.

Chú hỏi có nhớ số điện thoại bố mẹ không, tôi lắc đầu.

Thỏ thẻ: "Bố mẹ ly hôn rồi."

Chẳng dám nói thật cả bố lẫn mẹ đều không muốn nhận cháu.

Chú công an siết ch/ặt nắm đ/ấm, mặt đăm chiêu.

8

Đến nửa đêm, cậu dì mới tới.

Dì bước vào phòng phủi bụi quần áo, tôi bị đá/nh đét vào mông.

Nhìn gương mặt dì đầy mệt mỏi và lo lắng.

"Mày chạy đi đâu thế hả? Tao tìm mày cả ngày! May mà có người thấy mày chạy hướng này!"

Cậu vốn hiền lành nhất họ, giờ cũng nổi gi/ận:

"Mày có biết mọi người lo thế nào không? Dì mày còn vớt cả mấy lần ở ao làng!"

Giọng cậu vang khiến tôi òa khóc.

"La nó làm gì!" Dì trợn mắt quát cậu.

Quay sang hỏi tôi: "Sao tự nhiên chạy đến đây?"

Tôi nức nở không nói nên lời.

Chú công an phải thay tôi giải thích chuyện vào trại trẻ.

Dì quệt nước mắt, lẩm bẩm:

"Con bé này dại thật... Làm trò hề này để người ta ch/ửi tao á/c à? Muốn vào trại trẻ? Mơ đi!"

"Tao tốn bao công tìm mày, về nhà làm việc trả n/ợ cho tao!"

"Lười như cậu mày là tao đá/nh đò/n!"

Dì nắm tay tôi lôi về.

Sau này tôi mới biết, sáng hôm ấy dì định đi m/ua sườn cho tôi.

9

Bữa cơm, tôi chỉ dám xới nửa bát sợ bị chê ăn nhiều.

Bà nội thường bảo con gái không cần ăn no.

Ở nhà mỗi lần tôi ăn thêm, bà lại chì chiết: "Đồ ăn hại cơm!"

Mẹ cúi mặt giả vờ không nghe.

Bố cũng mặc kệ.

...

Tôi cầm bát cơm ngồi nép vào góc.

Dì đ/ập bạch đôi đũa xuống bàn, gi/ật lấy bát của tôi:

"Làm bộ làm tịch cho ai xem? G/ầy trơ xươ/ng, ốm đ/au tao không th/uốc thang đấy!"

Dì xới đầy cơm th!t đ/è ch/ặt, hất vào tay tôi:

"Ăn! Em mày b/éo tốt thế kia, mày g/ầy queo người ta bảo tao hànhz hạz cháu!"

"Muốn làm tao x/ấu mặt hả?"

Tôi nuốt nước mắt ăn hết cả bát.

Lần đầu tiên được ăn đùi gà.

Hai đứa em hỏi: "Sao chị ở nhà mình? Chị không có nhà à?"

"Sao không về nhà?"

Tôi đơ người.

Cậu xoa đầu chúng: "Từ nay chị Phấn ở với mình."

Dì nhăn mặt chua chát: "Anh đúng là ông Phật sống."

Cậu ngượng nghịu: "Bình tĩnh nào, đừng nói thế trước mặt con nít..."

Dì liếc tôi rồi im bặt.

Thằng cu Tí hỏi: "Bố mẹ chị bỏ chị rồi hả?"

Dì nhét đùi gà vào miệng chúng: "Ăn đi còn lắm mồm!"

"Ăn không nói, ngủ không rên - dạy mãi không nhớ!"

10

Tôi ở lại nhà dì.

Cậu đi làm, hai em đi mẫu giáo.

Ban ngày chỉ có tôi và dì.

Dì làm không ngơi tay, dọn dẹp gọn gàng từng góc nhỏ.

Tôi cũng chẳng dám ngồi không, giúp dì trông em quét nhà.

Sợ bị m/ắng đồ lười.

Dì ra đồng tôi cũng theo.

Nắng tháng sáu như đổ lửa.

Dì đội mũ cho tôi, đưa quả dưa chuột mát lạnh:

"Ngồi chỗ mát đi!"

Dân làng thấy mặt lạ bèn buôn chuyện:

"Con chị Đại Trụ phải không?"

"Nghe nói bố mẹ nó ly hôn đ/á nhau, chẳng đứa nào nhận. Tội nghiệp!"

Người đàn bà nhìn tôi chằm chằm:

"Dì mày có cho ăn không? Nghe nói bố mày lấy vợ hai rồi..."

Chưa dứt câu, cục đất nện xuống chân bả.

Dì đứng đằng xa trừng mắt:

"Bà hỏi han cái gì thế?"

"Tôi... tôi quan tâm cháu thôi mà..."

Dì kéo tay tôi: "Tránh xa ra Phấn, ở đây bốc mùi chuột ch*t."

Bà ta mặt đen như cột nhà ch/áy bỏ đi.

Về làng đồn dì nhặt đứa trẻ bơ vơ về nuôi.

...

Cậu sợ tôi thiệt thòi, đi làm về hay m/ua quà vặt.

Kẹo bánh.

Dù tôi ngủ rồi, sáng hôm sau vẫn thấy quà dưới gối.

Ăn viên kẹo ngọt lịm, thấy đời bớt đắng hơn.

Em gái phát hiện, cầm vỏ kẹo mách dì:

"Chị Phấn ăn vụng!"

Dì quát: "Mày ăn cắp tiền à?"

Tôi khóc: "Không ạ!"

Dì xông vào phòng kiểm tra ví, thấy tiền đủ mới thở phào.

Gằn giọng: "Thế tiền đâu mà m/ua?"

"Con... của cậu cho ạ."

Mặt dì càng đen hơn.

Tối hôm ấy hai người cãi nhau ầm ĩ.

Dì khóc: "Anh thương con người ta hơn con mình!"

Cậu nhẹ giọng: "Tiền em cầm hết, muốn gì cứ m/ua..."

Dì ném chăn vào người cậu, mắt đỏ hoe:

"Con ruột chả thấy anh quan tâm! Đối với đứa ngoài thì tốt..."

"Lần sau anh m/ua đủ bốn phần."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
11 Ôn Cố Chương 13
12 Giang Sơn Vì Hôn Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Thư Hồi Đáp Đầu Thu

Chương 9
Trì Hằng giả nghèo làm chim hoàng yến của tôi. Mỗi tháng, tôi chắt bóp từ tiền sinh hoạt phí ra năm trăm tệ đưa cho anh ta. Việc ấy lặp lại suốt một năm rưỡi không lần nào gián đoạn. Nhưng mãi đến gần tốt nghiệp thì tôi mới biết sự thật. Anh ta không phải là sinh viên nghèo phải vay tiền ăn học, mà là một thiếu gia tiêu tiền như nước. Ngay cả cái tên dùng để tiếp cận tôi, cũng là mượn danh người khác. Sau khi sự thật bị bóc trần, vị thiếu gia ấy vẫn thản nhiên mời tôi ra nước ngoài cùng anh ta. Bạn bè anh ta đều tấm tắc rằng tôi có số tốt. Chỉ cần giữ hình tượng bạch liên hoa lương thiện là đủ để trèo lên cành cao. Trước ánh mắt đầy tự tin và chắc chắn của anh ta, tôi chỉ lặng lẽ lắc đầu. Giọng nói vang lên đầy nhẹ nhàng, thậm chí là còn có phần ôn tồn. “Thôi bỏ đi.” “Tôi đến để nói lời chia tay với anh.”
Chữa Lành
Hiện đại
Ngôn Tình
0
Giếng Đổi Con Chương 7