Dây Khoai Lang

Chương 8

10/12/2025 17:32

Khoác áo ngoài ngồi bậc thềm đ/á, tôi thở dài, tức gi/ận búng tay vào trán mình.

Cát A Sơ, đồ vô dụng!

Chuyện nhỏ nhặt thế này mà đã lo lắng rồi sao?

Mọi người đều còn sống, không ốm không yểu, dù khó khăn đến mấy cũng không bằng những ngày cha chaa mất, quan binhn kéo thu.

"Xusơ ngg, tuyết bắt đầu tan, chồi non rụng xuống, lữ khách xa mẹ lệ mặn chát. Thu sơ , ruộng trà xanh mượt, sông nước chảy trôi. Như mọi khi, bà chơi đùa với lũ trẻ, cài lên búi tóc mun mấy đoá hoa tươi.

Rồi bà khoác giỏ lên lưng, ra đồng hái trà.

Hái xong, Tiểu Hoa sẽ chở xe từ đầu .

Kỳ lạ thay, dọc vi vút thổi qua, bàn tay Vương gia lạnhg băng.

Tam Phượng không để ý, mải mê ngặt trà:

"Cậu ấm đến bái lạy tôi, còn chạy về làng ngoại kinh thành bái Cửu Lang dưới suối vàng."

"Cậu ta bo sẽ ở với Tiểu Hoa cả đời, khi ch*t cũng ch/ôn chung một nơi."

Vương gia lặng thinh.

Lâu lắm, hắn lại hỏi: "Vậy sao họ chưa thành thân?"

Tam Phượng nheo mắt cười, vẻ mặt rạng rỡ:

"Cháu đến đúng dịp đấy! Lát nữa Tiểu Hoa về, nhà họ Triệu sẽ đến dạm hỏi. Cháu ngghe đầu ng trống đấy, là họ sắp đến rồi."

Lòng hiền lành, bà nghĩ thêm khách dự cưới cho vui nên hỏi: "Cháu đến không?"

Vương gia lắc đầu.

"Không đến nữa."

Giọng khàn đặc, chất chứa nỗi buồn khó hiểu.

Hắn rút từ ng/ực áo gói ng nhạc cưới văng vẳng phía sau.

"Mẹ ơi!""

Tam Phượngg thần, quay

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Lấy ơn báo đáp

Chương 15
Năm thứ 5 bao nuôi Tống Thanh Dực, hắn đã nổi tiếng khắp nơi, không còn cần tôi nữa. Hắn bắt đầu không về nhà vào buổi tối, cũng chẳng còn quấn quýt nói lời tình tứ với tôi. Sự dằn vặt này khiến tôi đau khổ. Đêm mất ngủ thứ 53, tôi cuối cùng không nhịn nổi, cầm lấy điện thoại chuẩn bị gọi cho hắn cãi nhau một trận. Nhưng trước mắt lại lóe lên từng dòng bình luận: [Cười chết mất, cái vai nam phụ pháo hôi này đúng là được voi đòi tiên. Beta mà cũng dám mơ tưởng giữ chân được một Alpha cấp S như nam chính?] [Cứ gọi điện làm loạn đi, càng làm loạn thì Tống ảnh đế càng nhận ra trợ lý Omega dịu dàng đáng yêu của mình tốt đến mức nào, rồi đá hắn một phát bay xa luôn!] [Ảnh đế sớm muộn gì cũng bỏ hắn thôi, ai lại đi yêu một Beta già cỗi chứ? Thụ bảo bối của chúng ta có độ tương thích 98%, lại còn có thể giải phóng pheromone an ủi, đây mới là chân ái…]
265
3 Cún Con Chương 15
4 Hòa bình chia tay Chương 15
5 5 năm bỏ đi Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tường Hồng Sương Tuyết Muộn

Chương 9
Tiêu Vân Lan say mê một cung nữ, cả cung điện đều diễn kịch cùng hắn. Ban ngày, hắn là bậc quân vương uy nghiêm trên ngai vàng, đêm về lại hóa thân thành "Ảnh" - kẻ lắng nghe tâm sự của thiếu nữ. Chỉ vì nàng khóc thút thít nói chiếc trâm ngọc trắng mẹ để lại biến mất, Tiêu Vân Lan lập tức hạ lệnh lục soát khắp cung. Thái Hậu biết chuyện bèn triệu ta đến quở trách, lời nọ tiếng kia đều trách cứ ta làm Hoàng Hậu vô dụng, không giữ được lòng Hoàng Đế, chẳng sinh nối dõi tông đường. Ta chẳng thèm nhìn bà, khẽ xoay chén trà, cười nhẹ: "Thái Hậu thấu tình đạt lý, năm xưa đưa Quý Phi Uyển vào cung thế nào, nay cứ lặp lại y chang là được." Thái Hậu tức giận đập vỡ ấm trà. "Đồ con nhà quê mạt hạng, thật là khó dạy, không ra thể thống gì!" Ta chẳng cãi lại, đứng dậy rời đi. Ngoài điện, ta chạm trán Tiêu Vân Lan. Không biết hắn đã đứng đó tự bao giờ. "Bệ Hạ." Ta cúi chào, rồi im lặng. Từ lâu lắm rồi, giữa ta và hắn đã chẳng còn gì để nói.
Cổ trang
Cung Đấu
Nữ Cường
0