Dòng Suối Khô Hạn Gặp Mưa

Chương 6

12/12/2025 17:50

Mặc bộ đồng phục học viện cảnh sát.

Đào Diệp khoanh tay nhìn tôi: "Anh là Từ Lâm đúng không?"

Tôi dừng bước: "Cậu biết tôi?"

Giây tiếp theo, Đào Diệp mắt sáng rực: "Tất nhiên rồi! Tớ từng lén đến sàn đấu xem anh đá/nh nhau, trận ấy cực hay luôn!"

"Chưa hết đấy—" Giọng Đào Diệp bỗng trở nên tinh nghịch, "Điện thoại anh trai tớ toàn hình anh."

"Phải nói, anh dâu có bản lĩnh thật đấy, khiến anh trai tớ - người cả đời chỉ biết sống đúng quy tắc - dám công khai xuất thân trước mặt bố mẹ."

Tôi bỏ qua cách xưng hô láu cá của cậu ta, vội hỏi: "Anh trai em giờ sao rồi?"

"Yên tâm đi, anh ấy nhắn tớ báo với anh là ổn cả rồi."

"Thôi, tớ phải về trường đây."

Đào Diệp liếc đồng hồ, vội vã rời đi.

Tôi chưa kịp xin số điện thoại, cậu ta đã biến mất.

Lòng tôi bồn chồn không yên.

Nhớ lại địa chỉ Đào Khê từng đưa, tôi đặt ngay vé xe cho ngày hôm sau.

Trằn trọc cả đêm, trời vừa hửng sáng tôi đã xếp xong đồ đạc.

Vừa mở cửa, một bóng người quen thuộc đứng sừng sững trước mặt.

Cằm phủ lớp râu xám, dáng người g/ầy hẳn đi.

Cánh cửa vừa đóng lại.

Tôi bị ép vào tường, một nụ hôn mãnh liệt ập đến.

Hàm răng va vào nhau, vị mằn mặn của nước mắt hòa lẫn.

Đào Khê dúi mặt vào cổ tôi, giọng nghẹn ngào: "Anh... em nhớ anh quá."

Tôi luồn tay vào mái tóc ẩm ướt của anh ấy.

Ngoài trời mưa phùn lất phất.

Nhớ lời Đào Diệp, tôi đoán ra phần nào sự tình.

"Bố mẹ em không đồng ý phải không?"

Anh ấy ngẩng lên, đôi mắt đen ươn ướt: "Nếu họ phản đối, anh sẽ bỏ em sao?"

Tình yêu đồng giới vốn dễ vấp phải định kiến.

Sự phản đối từ cha mẹ lại càng như bức tường thành khó vượt.

Tôi im lặng, thấy mắt anh ấy đỏ hoe, môi dưới bị cắn đến tái nhợt.

Đặt tay sau gáy anh ấy, tôi đáp lại bằng nụ hôn nồng nhiệt.

"Nghĩ gì vậy? Cả đời này quan trọng là sống cho chính mình, hiểu không?"

Đó là lời cuối mẹ tôi dặn trước lúc đi xa.

Bà từng nói: "Tiểu Lâm, vì mẹ làm mẹ đơn thân nên con thiếu đi tình cha. Nhưng đời người đừng sống trong mắt thiên hạ, hãy nghe trái tim mình."

Bỏ cuộc giữa chừng chưa bao giờ là tính cách của Từ Lâm.

Nụ hôn ấy không biết từ lúc nào đã thay đổi.

Đào Khê dần giành thế chủ động, cư/ớp đi từng hơi thở của tôi.

Ngoài cửa sổ, mưa rả rích rơi.

Anh ấy thì thầm bên tai tôi những năm tháng bị kìm kẹp.

Cậu em trai nghịch ngợm bướng bỉnh, mơ thành cảnh sát hình sự.

Cha mẹ phản đối kịch liệt.

Thế nên người anh cả phải trở nên mẫu mực, đi theo lộ trình định sẵn.

Học ngành tài chính dù chẳng hứng thú.

Thực ra anh ấy cũng đam mê điều tra, võ thuật.

Mấy chiêu khóa tay đều học lỏm từ em trai.

Giọt nước mắt nóng hổi rơi xuống má tôi.

Tim tôi mềm nhũn, buông xuôi hết sức lực.

"Đừng khóc nữa. Ở bên anh, em cứ việc làm cậu em trai ngỗ nghịch."

"Hả?"

Đào Khê tròn mắt ngạc nhiên.

"Muốn gì được nấy, anh sẽ chiều em hết mực."

......

Sự thật chứng minh, cảm động trước đàn ông chỉ chuốc họa vào thân.

Mặt tôi đỏ bừng.

Đúng lúc anh chàng lại thủ thỉ những lời ngọt ngào:

"Anh."

"Ừ."

"Anh?"

"Ừ."

Thân hình nóng bỏng ép sát, giọng nói khiến tôi r/un r/ẩy:

"Anh, em chơi bi-a dở lắm... nhưng đá/nh gôn thì khá."

"Gậy nào cũng trúng lỗ."

"Im... im đi!"

......

Trời ạ, nhất định phải cấm cửa thằng Du Bạch!

**Ngoại truyện: Đào Khê**

Đào Khê từng nói chỉ lừa Từ Lâm một chuyện, nhưng không hoàn toàn đúng.

Anh ấy cố ý gửi ảnh xăm cho tiểu đệ qua số ẩn danh.

Cố tình hẹn gặp ở con hẻm Từ Lâm hay đi ngang.

Anh ấy biết, bề ngoài Từ Lâm lạnh lùng nhưng trong tim mềm yếu.

Đã có thể đăng ký ký túc xá đôi, nhưng cố tình chọn phòng cạnh Từ Lâm.

Đến khi Từ Lâm bị đổi phòng, anh ấy mới vội chuyển theo.

Mưu đồ từ lâu, chỉ để giữ lại cơn mưa tưới mát mảnh đất tim khô cằn.

Lần đầu gặp Từ Lâm, anh ấy đứng trên sàn đấu.

Đối thủ chế giễu ngoại hình quá đẹp trai.

Từ Lâm mỉm cười, dùng nắm đ/ấm khiến đối phương c/âm nín.

Mồ hôi lẫn m/áu chảy dài trên cơ thể săn chắc, như mãnh thú hoang dã.

Sống động, phóng khoáng.

Kiểu người Đào Khê ngưỡng m/ộ nhất.

Một lần gặp gỡ đủ khiến tim anh ấy rung động.

Lần thứ hai gặp Từ Lâm ở b/ệnh viện.

Chàng trai ngồi thẫn thờ trên ghế dài, vai g/ầy xệ xuống.

Nghe đâu v/ay mượn khắp nơi để trả viện phí cho mẹ.

Nhưng người phụ nữ ấy không qua khỏi.

Sau đó, Đào Khê thấy Từ Lâm cho mèo hoang ăn xúc xích.

Con mèo cắn vào bàn tay đầy thương tích.

"đ/au quá, đồ vô tâm."

Từ Lâm lấy tay che mặt, vai run lên.

Kẽ tay ướt đẫm.

Đào Khê muốn ôm ch/ặt anh, nhưng họ khi ấy chỉ là người lạ.

Không có tư cách.

Thế là anh ấy quyết định, từng bước tiến đến bên người ấy.

【Hết】

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 LẨU ĐÊM Chương 8
3 10 năm vây hãm Chương 10
7 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
11 Người Dọa Ma Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Nghe lời hệ thống tránh xa thanh mai trúc mã, anh ta vội vàng bật khóc

Chương 11
Tôi mắc chứng nghiện cắn từ nhỏ, người bạn thanh mai trúc mã đã chủ động hiến thân để giúp tôi thỏa mãn cơn nghiện ấy. Thuở nhỏ là cổ tay, lớn dần lên thì chuyển thành vai và cổ. 【Cậu không thấy anh ta rất bài xích việc này sao?】 Một ngày nọ, sau khi cắn xong, trong đầu tôi bỗng vang lên một giọng nói máy móc. 【Nhìn xem, anh ta cau mày, hơi thở dồn dập, đến nước mắt cũng sắp trào ra vì thấy cậu ghê tởm rồi kìa.】 Tôi cúi đầu nhìn, khóe mắt Chu Yến Lê quả nhiên hơi ươn ướt, anh cúi đầu, những đốt ngón tay siết chặt đến trắng bệch vì cố nhẫn nhịn. 【Sắp bị đống nước dãi bẩn thỉu làm cho buồn nôn chết đi được mà vẫn không đẩy cậu ra, nam chính thật sự quá lương thiện rồi.】 Hóa ra thanh mai trúc mã của tôi là nam chính, mà nữ chính lại chẳng phải là tôi. 【Nếu cậu không sớm bỏ cái tật nghiện cắn này đi, đợi đến khi nữ chính xuất hiện, cậu chỉ còn nước ôm thịt heo mà gặm thôi.】 Thế là tôi bắt đầu thay đổi thói quen xấu đã được Chu Yến Lê nuông chiều suốt hơn mười năm qua. Một lần nữa cơn nghiện tái phát, cậu bạn cùng bàn tốt bụng đưa cánh tay về phía tôi: "Đừng nhịn nữa, cắn tôi đi." Tôi đang định cúi đầu thì chợt thoáng thấy gương mặt tái mét của người bạn thanh mai trúc mã ở phía xa.
Tình cảm
0
Bóng thưa Chương 10