Mặt tôi cứ nóng bừng không ngớt:

"Anh không ngủ à?"

"Hôm nay không ngủ nữa."

Anh dang tay ôm lấy tôi, cằm tựa lên vai tôi mà liên tục hỏi dồn:

"Chu Dương, được không? Được không?"

Tôi bất đắc dĩ: "Được rồi, được rồi."

Tôi thích nhìn Hứa Yến cười.

Đặc biệt là khi anh cười rạng rỡ thế này.

Như cả dải ngân hà đổ vào đôi mắt trong veo.

Mọi phiền muộn dưới gầm trời đều chẳng chạm được tới anh.

Như thế là tốt lắm rồi.

Hồi tiệc sinh nhật bé xíu, tôi ước sẽ bảo vệ Hứa Yến cả đời.

Còn điều ước sinh nhật của Hứa Yến là tôi không bao giờ rời xa anh.

Thực hiện lời ước đâu chỉ có một cách.

Không nhất thiết phải để tôi đóng vai Alpha chồng mạnh mẽ đáng tin, còn anh làm Omega vợ yếu đuối mới được.

Chúng ta đã lớn rồi, không cần chơi trò gia đình nữa.

Về đến chung cư, tôi định sang nhà mình lấy đồ, nhưng lại bị Hứa Yến dẫn dụ hôn nhau say đắm ngay hành lang.

Rồi bị anh lôi tuột vào cửa nhà.

Cánh cửa vừa đóng, hai luồng chất dẫn dụ đã quyện ch/ặt lấy nhau, đan xen không rời.

Hứa Yến bịt lấy những ti/ếng r/ên khe khẽ thoát ra từ kẽ môi tôi.

Giọng anh mềm mại dẫn dụ:

"Ngoan, thả lỏng đi..."

Lúc đầu còn giả vờ đàng hoàng.

Về sau không nhịn nổi nữa, vừa khóc vừa làm nũng:

"Chu Dương... anh làm em đ/au quá... ứ... đ/au lắm..."

"Vậy... có tiếp tục không?"

Tôi lo cho anh, nhưng người cứ mềm nhũn ra.

"Dĩ nhiên phải tiếp tục chứ, còn chưa đá/nh dấu xong mà."

Hứa Yến ôm ch/ặt lấy tôi, vừa rơi nước mắt vừa trách móc:

"Sao anh Chu Dương khó đá/nh dấu thế không biết."

"... Em có tìm đúng chỗ chưa đấy?"

"Không chắc, để em thử lại..."

"..."

"Anh tưởng tìm vị trí Alpha dễ lắm sao! Hay anh tự làm đi?"

"Anh cũng muốn lắm..."

"... Không được!"

Hứa Yến khóc rất lâu rất lâu.

Cũng không trách được anh.

Chất dẫn dụ của Enigma và Alpha hạng S vốn đã bài xích nhau, dù có đá/nh dấu cũng dễ phai mờ.

Hứa Yến phải mất cả ngày lẫn đêm mới đá/nh dấu vĩnh viễn lên người tôi.

Xong xuôi mới mãn nguyện ôm tôi ngủ thiếp đi.

Tôi tỉnh dậy trước anh.

Mở mắt ra, anh vẫn bám ch/ặt lấy tôi như bạch tuộc chẳng chịu buông.

Tôi dỗ dành Hứa Yến đang ngái ngủ, bảo anh buông tay để mình chống tay ngồi dậy.

Ai ngờ dùng sức quá đà, kéo theo cả cơ bắp ê ẩm khắp người.

Tôi đ/au đến nỗi nhăn nhó, cảm giác thân thể chẳng phải của mình nữa.

Nhưng vẫn gắng gượng mặc quần áo, về nhà mình một chuyến.

Tôi lấy món quà tỏ tình định tặng Hứa Yến bấy lâu.

Gọi anh vài tiếng, Hứa Yến vẫn lơ mơ, theo bản năng chui vào lòng tôi.

Tôi khẽ nói: "Yến Yến, đưa tay trái đây."

Hứa Yến nhắm nghiền mắt, nghe lời đưa tay trái ra.

Tôi lấy một chiếc nhẫn từ hộp, đeo vào ngón áp út tay trái anh.

Rồi tự đeo chiếc nhẫn còn lại vào tay mình.

Hứa Yến bỗng gi/ật mình tỉnh táo, vật vã ngồi bật dậy từ chăn.

Nhìn chiếc nhẫn trên tay, hàng mi run run vừa kinh ngạc vừa bối rối:

"Đây là..."

Tôi nắm tay anh, quỳ một chân bên giường, nghiêm túc nói:

"Hôm qua vội quá, chưa kịp nói lời tỏ tình."

"Hứa Yến, anh yêu em."

"Em đồng ý đính hôn với anh không?"

Tôi vẫn là Alpha truyền thống đó.

Yêu ai là phải tỏ tình.

Tỏ tình xong phải đính hôn, kết hôn.

Quy trình cần có thì một chút cũng không thể thiếu.

Hứa Yến ngây người nhìn tôi, nhìn rồi bỗng khóc.

Giọt lệ lấp lánh rơi khỏi khóe mắt.

Nhưng tôi biết lần này không phải đ/au khổ.

Anh vừa khóc, vừa nở nụ cười trên môi.

"Chu Dương, em đồng ý."

Giọng anh kiên định đáp lời.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Lời bà lão mù giữ cửa cứu mạng cả phủ Hầu gia

Chương 8
Giới thiệu: Hầu phủ chủ mẫu Diệp Hướng Uyển mười lăm năm qua đối đãi tử tế với bà lão trông cửa mù lòa họ Chu, dốc lòng chạy chữa đôi mắt, chu cấp nuôi dưỡng cả nhà. Lúc lâm chung, bà lão họ Chu dốc chút hơi tàn thốt ra bốn chữ "Bắc Môn Thiết Giáp". Chủ mẫu lập tức phong tỏa Hầu phủ, giam lỏng phu quân cùng mẹ chồng, gồng mình chống lại lời đàm tiếu cùng áp lực từ hoàng quyền. Cuối cùng, nàng vạch trần âm mưu thông đồng với địch bán nước của thứ đệ, lấy "Bắc Môn Thiết Giáp" làm manh mối, phối hợp cùng Hình bộ một mẻ hốt gọn mạng lưới gián điệp nơi biên ải, bảo toàn ba trăm bảy mươi mạng người trong Hầu phủ. Hoàng đế đích thân ngự giá, ban phong hiệu "Nhất phẩm Trung Nghị phu nhân". Câu chuyện phô bày trí tuệ, gánh vác của chủ mẫu chốn Hầu môn thời cổ đại, cùng sự tin tưởng sắt son không đổi thay giữa phu thê.
374
2 Ôn Cố Chương 13
6 Bên vực thẳm Chương 6
7 Giang Sơn Vì Hôn Chương 12
9 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất
11 Thịt Tiên Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm