Đứa bé bi bô trong vòng tay bố, như đang hùa theo. Chúng tôi nhìn nhau mỉm cười. Phần đời còn lại, có các con là đủ.

10

Thời gian trôi nhanh, thoáng cái con trai đã gần hai tuổi. Cậu nhóc hoạt bát đáng yêu, là viên kẹo ngọt của gia đình.

"Bố ơi!" Giọng nó ngọng nghịu gọi.

Thẩm Mặc Hàn lập tức bỏ tập tài liệu trên tay: "Ừ, bố đây."

"Mẹ ơi!"

"Mẹ cũng đây." Tôi bế con lên.

Nhìn hai bố con đùa nghịch, lòng tôi ấm áp lạ thường.

Hai năm nay, Trần Tú Lan đã hoàn toàn biến mất khỏi cuộc sống chúng tôi.

Nghe nói bà sức khỏe không tốt, nhưng Thẩm Mặc Hàn vẫn dửng dưng.

Cho đến một ngày, điện thoại bệ/nh viện gọi đến.

"Phải anh Thẩm Mặc Hàn không? Mẹ anh đang nguy kịch, muốn gặp mặt lần cuối."

Thẩm Mặc Hàn im lặng hồi lâu, rồi quyết định đi.

"Em đi cùng." Tôi nói.

"Không cần, em ở nhà trông con."

"Cùng đi đi." Tôi kiên quyết, "Dù sao bà ấy cũng là bà nội của con."

Trong bệ/nh viện, Trần Tú Lan g/ầy trơ xươ/ng.

Thấy chúng tôi, bà cố gượng ngồi dậy.

"Mặc Hàn..."

Thẩm Mặc Hàn đứng bên giường, nét mặt phức tạp.

"Mẹ sai rồi." Trần Tú Lan khóc, "Mẹ thật sự sai rồi."

"Giờ nói những lời này, đã muộn."

"Mẹ biết." Giọng bà yếu ớt, "Mẹ không mong con tha thứ, chỉ muốn... chỉ muốn nhìn cháu nội."

Tôi bế con tiến lên.

Trần Tú Lan nhìn đứa bé, nước mắt tuôn không ngừng.

"Giống hệt con hồi nhỏ." Bà r/un r/ẩy đưa tay định sờ cháu.

Đứa bé tò mò nhìn bà, bất chợt đưa bàn tay nhỏ xíu ra.

"Bé ơi." Trần Tú Lan nghẹn ngào.

"Bà ơi." Tôi dạy con gọi.

"Bà... bà..." Đứa bé ngọng nghịu.

Trần Tú Lan hoàn toàn sụp đổ: "Xin lỗi, xin lỗi..."

Bà nắm tay tôi: "Vãn Tình, bà xin lỗi cháu."

Tôi im lặng.

"Bà bị q/uỷ ám, suýt nữa hại các cháu." Bà thở gấp, "Mặc Hàn có cháu, là phúc phần của nó."

"Mẹ." Thẩm Mặc Hàn cuối cùng lên tiếng, giọng nghẹn lại.

"Con trai." Trần Tú Lan mỉm cười, "Mẹ xin lỗi con."

"Đừng nói nữa, mẹ dưỡng bệ/nh đi."

Trần Tú Lan lắc đầu: "Vô ích thôi, mẹ biết rõ."

Bà nhìn gia đình ba chúng tôi: "Như thế này tốt rồi, các con phải hạnh phúc nhé."

Ba ngày sau, Trần Tú Lan qu/a đ/ời.

Tang lễ đơn giản, người đến không nhiều.

Thẩm Mặc Hàn im lặng suốt, tôi biết lòng anh không dễ chịu.

"Không sao đâu." Tôi nắm tay anh.

"Anh biết." Anh hít sâu, "Chỉ là... dù sao cũng là mẹ anh."

"Ừ."

Trên đường về, con trai ngủ thiếp trên xe.

"Vãn Tình."

"Sao?"

"Giá như lúc đó bà ấy không quá đáng như vậy, có lẽ..."

"Không có giá như nào cả." Tôi ngắt lời, "Quá khứ hãy để nó qua đi."

Anh gật đầu, siết ch/ặt vô lăng.

Đúng vậy, đời người không có chữ "nếu".

May mắn thay, chúng tôi còn hiện tại và tương lai.

Tối đó, dỗ con ngủ xong, chúng tôi ra ngồi ban công.

"Anh đang nghĩ gì?" Tôi hỏi.

"Nghĩ về những năm tháng qua." Thẩm Mặc Hàn ôm tôi, "Nếu không có em, có lẽ anh đã gục ngã."

"Anh nói gì thế."

"Thật mà." Anh nghiêm túc nhìn tôi, "Em biết không? Hồi mới bị thương, anh từng nghĩ đến bỏ cuộc."

Lòng tôi thắt lại.

"Em cho anh dũng khí để sống tiếp." Anh hôn lên trán tôi, "Cảm ơn em, vợ anh."

"Thẩm Mặc Hàn."

"Sao?"

"Em yêu anh."

Anh sững người, rồi bật cười: "Anh cũng yêu em."

Đêm yên ả, gió nhẹ khẽ lay.

Chúng tôi ôm nhau ngồi đó, tận hưởng phút giây tĩnh lặng hiếm hoi.

Điện thoại đột ngột reo, tin nhắn từ đồng đội cũ.

"Đội trưởng Thẩm, tụi em muốn họp mặt, dẫn chị dâu và cháu đi cùng nhé."

Thẩm Mặc Hàn nhìn tôi: "Đi không?"

"Đi chứ." Tôi cười, "Lâu rồi chưa gặp mọi người."

"Vậy cuối tuần đi cùng nhau."

"Ừ."

Cuộc sống là vậy, bình dị mà ngập tràn hạnh phúc.

Có người thương bên cạnh, có con trong vòng tay, đó chính là thời khắc đẹp nhất.

"Vãn Tình."

"Sao?"

"Mình đứa nữa nhé?"

Tôi gi/ật mình: "Anh nghiêm túc đấy?"

"Ừ." Anh cười ngượng nghịu, "Một đứa cô đơn lắm."

"Vậy anh phải cố gắng nhiều đấy."

"Yên tâm, anh nhất định nỗ lực."

Chúng tôi nhìn nhau cười, dưới trời sao thầm ước nguyện mới.

Những ngày tháng phía trước còn dài, nhưng chỉ cần có nhau, chẳng sợ gì cả.

Đây là câu chuyện của chúng tôi.

Từ hiểu lầm đến thấu cảm, từ chia ly đến đoàn viên, từ thế giới hai người thành gia đình ba người.

Vòng vo bao năm, cuối cùng vẫn là anh.

Thật tuyệt.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Nam Phụ Phản Diện Thanh Lọc Cơ Thể

Chương 13
Để chinh gục Hứa Hào Kỳ, tôi đã chơi một ván bài liều, chuốc một liều th/uốc cực mạnh. Th/uốc mạnh thật, cả quá trình hắn chẳng có chút tình cảm nào, hoàn toàn dùng sức trâu. Sáng hôm sau tỉnh dậy, trước mắt tôi đột nhiên xuất hiện hàng loạt bình luận chạy dọc màn hình: 【Thằng nam phụ này kinh t/ởm thật sự, dám hạ th/uốc nam chính! Anh nhà tỉnh lại chắc chắn cảm thấy bản thân bẩn thỉu đến cực điểm.】 【Chính vì lần này thằng cha này hạ th/uốc quá tay, khiến nam chính sau này ở bên thụ chính đều bị bóng m/a tâm lý, cũng may có thụ chính hết lần này đến lần khác an ủi, cổ vũ anh ấy.】 【Đúng là tự làm tự chịu, sau vụ này nam chính sẽ hoàn toàn chán gh/ét nó, chút tình nghĩa cuối cùng cũng bay sạch. Thằng này không chỉ mất trắng gia sản mà cả nhà còn bị nam chính tống cổ ra nước ngoài. Nghĩ đến cảnh cả nhà nó làm kẻ lang thang đầu đường xó chợ ở nơi đất khách, còn nam chính và thụ chính thì ngọt ngào bên nhau là thấy sướng rơn cả người.】 Y hệt những gì bình luận nói, Hứa Hào Kỳ tỉnh dậy với khuôn mặt lạnh như tiền: "Cậu đúng là không từ th/ủ đo/ạn." Nói xong, hắn đi thẳng vào phòng tắm, bộ dạng như muốn kỳ cọ cho bong luôn một lớp da. Tôi chỉ có thể mang cái thân x/á/c đ/au nhức, lồm cồm bò dậy chuồn lẹ. Giây tiếp theo, chủ shop gửi tin nhắn cho tôi: "Khách yêu ơi, ngại quá, bên mình gửi nhầm hàng rồi, món bạn nhận được là th/uốc... hạ hỏa."
5.85 K
2 Mượn Âm Hậu Chương 5
6 Lấy ác trị ác Chương 12
9 HẠT ĐẬU NHỎ Chương 14
10 Làm Kịch Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Quý Nữ Thề Không Làm Não Yêu

Chương 6
Ngày Hoàng thượng ban chiếu phong cáo mệnh, cả phủ đều chờ đợi đến chúc mừng ta. Giữa ánh mắt mọi người, Bùi Cảm lại dìu một nữ tử yếu đuối bước vào, đi thẳng đến trước mặt ta. "Âm, lần này ta đã thỉnh phong cáo mệnh cho Lục Kiều trước. Nàng ấy thân phận thấp kém, có được cáo mệnh thì vào cửa mới danh chính ngôn thuận, không ai dám khinh thường." "Nàng là đích nữ Anh Quốc Công, cáo mệnh với nàng chỉ là thêm hoa trên gấm. Lần này, nàng nhường cho Lục Kiều đi." Đáng lẽ ta phải là Nhất phẩm Hầu phu nhân, Bùi Cảm lại khiến ta thất bại dưới tay một kỹ nữ, trở thành trò cười cho cả kinh thành. Lục Kiều cười nhạo ta: "Đích nữ Anh Quốc Công thì sao? Ta cùng Bùi lang lưỡng tình tương duyên. Một quý nữ không hiểu thế sự như ngươi, làm sao biết được chân tình là gì!" Nàng ấy có lẽ mãi mãi không hiểu, thứ quý nữ cần đâu phải tình ái dong dài. Trong thế gia cao môn, tình yêu vốn là thứ rẻ mạt nhất.
Cổ trang
Cung Đấu
Tình cảm
12
EO
Niệm Lăng Chương 7