"Man Man, dù không có nhẫn kim cương, em đeo thứ gì cũng đẹp."

"Bây giờ quan trọng nhất là em b/án nhà, xe, cùng mấy cái túi xách và trang sức kia đi, giúp anh gom tiền, chúng ta cùng nhau vượt qua khó khăn này."

Hắn định bước tới, nắm tay Tô Man.

Cô ta né tránh như gặp phải dịch hạch, h/oảng s/ợ lùi lại, giữ ch/ặt chiếc nhẫn kim cương trên tay.

"Anh đi tù liên quan gì đến tôi? Những thứ này đều là của tôi, đừng có mơ tưởng!"

Cố Hanh sửng sốt: "Nhưng những thứ này đều là tiền anh chi cho em! Chúng ta sắp kết hôn rồi mà!"

Tô Man cười khẩy, ánh mắt kh/inh miệt: "Kết hôn? Mấy năm tôi chơi với anh, anh tưởng free à? Nếu không phải thấy anh sau này phát đạt, tôi thèm ngó tới?"

"Giờ anh chỉ là thằng trắng tay, li/ếm giày tôi còn không xứng! Còn đòi cưới?"

Cố Hanh chưa kịp nói, Tô Man đã cầm chiếc gạt tàn nặng trên bàn, đ/ập thẳng vào đầu hắn.

"Cút ngay! Biến khỏi nhà tôi!"

Chiếc gạt tàn vỡ tan. M/áu lẫn nước đ/á chảy dài trên trán Cố Hanh.

Tô Man còn không đợi hắn phản ứng, đ/á hắn ra cửa.

Cố Hanh thất thểu bước trên phố nhộn nhịp.

Đằng xa, người cha trẻ bế con cao qua đầu, vợ anh ta đứng cười chụp ảnh.

Hắn đứng hình, nhìn theo bóng lưng gia đình ấy.

Ngày trước, hắn và Lâm Vãn từng mơ cảnh tượng này biết bao lần.

Hắn bế con, cô ấy ôm hắn.

Giá như...

Giá như hắn không làm tổn thương cô ấy, giá như hắn biết trân trọng.

Liệu giờ này, người hạnh phúc kia có phải là hắn?

Ý nghĩ vừa lóe lên, nỗi hối h/ận như thủy triều nhấn chìm hắn, nghẹt thở, đ/au đớn tột cùng.

Một tuần sau.

Tôi tình cờ gặp lại Cố Hanh trên phố.

Tóc hắn bết nhờn, râu ria lởm chởm, mắt vô h/ồn nhìn sang bên kia đường.

Tôi theo ánh mắt hắn.

Trong showroom xe hạng sang, Tô Man đang thân mật khoác tay người đàn ông lạ, quẹt thẻ m/ua chiếc xe thể thao đỏ chót.

Đúng mẫu xe Cố Hanh tặng cô ta ngày mẹ tôi mất.

"Tô Man!"

Cố Hanh như đi/ên, xô đổ bảo vệ, xông vào.

Tô Man hoảng hốt lùi lại.

"Anh tới làm gì?" Cố Hanh gào lên.

Tô Man nhận ra hắn, nhăn mặt nói với tình mới: "Đừng để ý, đồ cũ của em đấy. Thằng đi/ên lúc nào cũng nghĩ em tiêu tiền nó!"

Câu nói như viên đạn b/ắn thẳng giữa trán Cố Hanh.

Hối h/ận, phẫn nộ, đi/ên lo/ạn... nuốt chửng hắn.

Hắn chộp lấy con d/ao trái cây cạnh khay hoa quả.

Xoẹt! D/ao đ/âm thẳng vào ngựk Tô Man.

Đám đông hét hoảng. Tô Man ngã vật vũng m/áu. Hắn không ngừng tay.

Một nhát. Lại một nhát.

Khi cảnh sát tới nơi, Tô Man đã tắt thở.

Cố Hanh hoàn toàn mất trí.

Bị giải đi qua đám đông, hắn nhìn thấy tôi, mặt bỗng bừng sáng.

"Vợ ơi, em đón anh về nhà hả? Về nhà thôi, về nhà..."

Thế giới hắn sụp đổ, kẹt mãi trong quá khứ huyễn hoặc.

Tôi sẽ không đợi hắn nữa.

Cố Hanh bị tuyên bố t/âm th/ần, giam giữ vĩnh viễn.

N/ợ người sống vẫn phải trả.

Theo thỏa thuận, mọi khoản Cố Hanh cho v/ay giờ thuộc về tôi.

Khi đội thu hồi n/ợ khiến đám "huynh đệ" khóc lóc trả tiền.

Tôi đứng dưới nắng.

Tiếng ồn phía sau chẳng liên quan gì nữa.

Trước mặt, trời xanh biếc.

Là tương lai mới, thuộc về riêng tôi.

(Hết)

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Kẻ Ngốc Đẹp Đẽ Và Người Tình Hoàn Hảo

Chương 11
Tôi là một kẻ vô dụng được mỗi cái mã, còn Hạ Thâm là người yêu hoàn hảo của tôi. Mạt thế giáng xuống, anh bảo vệ tôi lao ra khỏi bầy tang thi, nhưng lại bị cào bị thương. Chính Bạch Nghiễn Thanh - người bạn trúc mã của anh đã đổi nửa lượng máu trong người mới cứu sống được anh. Về sau, thường có người hỏi anh: "Nếu Nghiễn Thanh và Lâm Độ cùng rơi vào triều cường tang thi, anh sẽ cứu ai?" "Cứu Nghiễn Thanh." Hạ Thâm không hề do dự: "Sau đó chết cùng Lâm Độ." Kiếp trước, anh đã nói như vậy, và cũng đã làm như thế. Chỉ là khi anh quay người lao về phía tôi, anh đã bị tất cả mọi người hợp lực giữ chặt lại. Tang thi tầng tầng lớp lớp lao đến, ngăn cách giữa chúng tôi một ranh giới sinh tử vĩnh hằng. Vừa mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay trở lại ngày trước khi mạt thế giáng xuống.
303
4 Tóc Xác Chương 12
12 Đỉa Thành Tinh Chương 12.

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

MỘT ĐÊM TỈNH DẬY, TRÊN GIƯỜNG CÓ BA ÔNG CHỒNG

5
Vừa ngủ dậy, tôi phát hiện trên giường của tôi và Lục Kim Châu có thêm hai người. Một người là Lục Kim Châu mười tám tuổi, gương mặt vẫn còn nét non nớt của sinh viên năm nhất, mái tóc hơi rối vì ngủ, hàng mi cụp xuống, một tay vẫn đặt ngang eo tôi như thể chuyện ôm tôi ngủ là điều cậu ấy đã làm rất nhiều lần. Một người là Lục Kim Châu ba mươi tuổi, đường nét trên mặt rõ ràng trầm ổn hơn, khóe mắt cũng sâu hơn mấy phần, vòng tay ôm tôi không mạnh, nhưng lại vững đến mức khiến người ta vô thức thấy yên lòng. Còn Lục Kim Châu hai mươi bốn tuổi, người chồng hợp pháp đã kết hôn với tôi được hai năm, thì đang nằm ở bên kia, bị tôi nhìn đến mức cũng chậm rãi mở mắt ra. Trong căn phòng ngủ vốn chỉ dành cho hai người, bốn chúng tôi nhìn nhau một lúc rất lâu. Bầu không khí yên lặng đến mức tôi gần như nghe thấy cả tiếng tim mình đập. Sau đó, tôi bật người ngồi dậy, đầu óc trống rỗng, chỉ kịp thốt ra một câu rất không có hình tượng. “Má nó.”
Boys Love
Hiện đại
0
Thai Nhi Giấy Chương 10