Tôi chẳng chút lưu luyến!

Tôi tìm một căn hộ dịch vụ gần công ty, đóng trước hai tháng, trả một tháng. Khi quẹt thẻ tín dụng, tôi thậm chí chẳng nhíu mày. Ba năm trả góp căn nhà kia còn đóng được, khoản tiền thuê nhà này nhẹ tựa lông hồng.

Đồ đạc của tôi không nhiều, thứ đắt giá nhất là chiếc laptop và vài bộ vest công sở đóng thùng. Khi nhét chiếc áo cuối cùng vào vali, tôi nhìn quanh căn phòng đã ở ba năm, lòng dạ lạ lùng chẳng chút bịn rịn, chỉ cảm thấy sự thanh thản sau khi c/ắt đ/ứt dây dợ rối rắm.

Điện thoại cũng yên ắng đến lạ.

Tôi đặt chế độ không làm phiền cho nhóm gia đình, nhưng không chặn ai. Thậm chí tôi còn hơi mong chờ phản ứng của họ - không phải mong hòa giải, mà muốn tận mắt chứng kiến chiếc mặt nạ tình thân giả tạo kia vỡ vụn thế nào dưới áp lực hiện thực.

Sự bình yên ấy tan biến vào ngày thứ mười sau khi tôi ngừng trả n/ợ.

Buổi chiều hôm ấy, tôi đang họp bàn cách đối phó khó khăn công ty thì điện thoại rung lặng lẽ trên bàn. Màn hình hiện tên "Lâm Phong".

Tôi tắt máy ngay, chuyển sang chế độ im lặng.

Một phút sau, mẹ gọi tới. Rồi chị dâu. Họ như hẹn trước, lần lượt oanh tạc.

Tôi mặc kia màn hình sáng rồi tắt, tập trung nghe cấp dưới báo cáo, thỉnh thoảng ghi chú vào sổ tay.

Khi cuộc họp kết thúc, tôi cầm chiếc điện thoại đang nóng lên, trên đó có mười mấy cuộc gọi nhỡ và vài tin nhắn WeChat.

Mẹ: "Tuyết, sao con vậy? Ngân hàng gọi báo không trừ được tiền thế chấp!"

Lâm Phong: "Nghe máy đi! Sao ngừng trả n/ợ thế chấp? Mày muốn gì!"

Trương Lệ: "Tuyết, có hiểu lầm gì không? Thấy tin thì gọi lại nhé, bố mẹ đang rất lo."

Từng chữ từng câu toàn chất vấn và sốt ruột, không một lời hỏi tại sao tôi dọn đi hay sau khi giảm lương tôi sống ra sao.

Tôi mở khung chat với mẹ, gõ phím bình thản như tả thời tiết: "Vì con đã dọn ra, không còn là thành viên gia đình, n/ợ thế chấp đương nhiên nên tự giải quyết."

Nhấn gửi.

Gần như ngay khi tin nhắn đến nơi, mẹ lại gọi. Lần này tôi nghe máy.

"Lâm Tuyết! Con đi/ên rồi à!" Giọng the thé suýt x/é màng nhĩ, phía sau còn nghe tiếng anh trai đi đi lại lại bực bội, "Con ngừng trả n/ợ thế chấp? Sao con dám! Nhà này mà bị ngân hàng tịch biên, cả nhà ở đâu? Anh chị mày tính sao!"

"Mẹ," tôi ngắt lời, giọng không gợn sóng, "Nhà đứng tên anh trai, là nhà tân hôn 'của anh ấy'. Con đã nói rồi, con là người ngoài. Một kẻ ngoài cuộc, có nghĩa vụ gì phải tiếp tục trả n/ợ cho nhà 'người khác'?"

Đầu dây bên kia nghẹn lại, rồi cơn thịnh nộ càng dữ dội hơn: "Con... con muốn bức tử cả nhà à! Mẹ nuôi con khôn lớn thế mà! Giúp anh chia sẻ chút áp lực không phải đương nhiên sao? Sao con ích kỷ thế!"

"Ích kỷ?" Tôi nhẹ nhàng lặp lại, bước đến bên cửa sổ nhìn dòng xe cộ hối hả phía dưới, "Mẹ ơi, con đã ích kỷ ba năm rồi, gánh hết áp lực thay cả nhà. Giờ con muốn 'vị tha' một chút, nghĩ cho bản thân mình."

"Con lập tức chuyển tiền cho mẹ! Không thì... không thì mẹ không nhận con nữa!" Bà giương vũ khí cuối cùng.

Ngày trước, câu này khiến tôi h/oảng s/ợ, lập tức nhượng bộ.

Nhưng giờ, tôi chỉ thấy thương cảm.

"Được thôi." Tôi nói, "Vậy thì thế nhé."

Tắt máy, tôi đặt luôn số của bà vào chế độ không làm phiền.

Thế giới lại yên tĩnh.

Tôi biết đây chỉ là khởi đầu. Cơn bão thực sự vẫn ở phía sau. Nhưng họ không biết rằng ngừng trả n/ợ chỉ là bước đầu tiên tôi thu hồi mọi thứ. Hợp đồng m/ua nhà cùng toàn bộ biên lai trả n/ợ vẫn trong tay tôi, đó là vũ khí lợi hại nhất.

Tôi nhấp ngụm cà phê đã nguội, vị đắng trôi qua để lại chút ngọt hậu vị.

Sấm đã n/ổ, hãy đợi mưa rơi.

Đợt gọi điện đầu tiên chỉ là khúc dạo đầu. Cơn bão thực sự ập xuống tòa nhà công ty tôi nửa giờ sau khi tôi tắt máy mẹ.

Điện thoại nội bộ của lễ tân gọi đến chỗ ngồi khi tôi đang cùng đội ngũ thống nhất phương án ứng phó khủng hoảng giảm lương.

"Giám đốc Lâm," giọng cô lễ tân căng thẳng, "dưới lầu có ba vị khách tự nhận là người nhà cô, tâm trạng khá kích động, nhất định yêu cầu gặp cô ngay."

Điều không thể tránh cuối cùng đã tới. Tôi thậm chí hình dung được bộ ba gi/ận dữ ở quầy lễ tân.

"Bảo họ tôi đang họp," tôi bình thản nói, "Nếu muốn đợi thì mời họ xuống khu nghỉ tầng một. Không thì tùy."

Cúp máy, tôi mỉm cười xin lỗi đội ngũ: "Xin lỗi mọi người vì chuyện riêng. Ta tiếp tục nhé."

Cuộc họp kéo dài thêm bốn mươi phút. Trong khoảng thời gian đó, điện thoại trong túi tôi rung liên tục như chú ong hấp hối.

Tôi tưởng tượng được cảnh họ dưới lầu, từ gi/ận dữ ban đầu, chuyển thành nóng ruột, rồi dần dần pha chút hoang mang bất an. Thời gian vừa là liều th/uốc xoa dịu, vừa là van áp suất hoàn hảo.

Khi tôi xuống lầu, mắt liền nhận ra ba bóng người quen thuộc trong khu nghỉ.

Mẹ mặt xám xịt, anh trai Lâm Phong đi đi lại lại như thú nh/ốt chuồng, chị dâu Trương Lệ ngồi trên sofa, hai tay siết ch/ặt, móng tay gần như cắm vào th!t.

"Lâm Tuyết!" Mẹ nhìn thấy tôi trước, đứng phắt dậy, giọng nói kích động khiến lễ tân và người qua lại ngoái nhìn, "Con dám ra mặt rồi hả?! Giờ con ra dáng lắm nhỉ!"

"Con đang làm việc." Tôi bước tới trước mặt họ, giữ khoảng cách an toàn, giọng lạnh nhạt như với khách hàng xa lạ, "Có việc gì xin nói nhanh, con chỉ có mười phút."

"Làm việc? Con còn tâm trí đâu mà làm việc!" Lâm Phong lao tới trước mặt tôi, mặt đỏ gay vì gi/ận dữ, "N/ợ thế chấp sao rồi! Con biết không ngân hàng hôm nay gọi điện đòi n/ợ rồi! Bảo con cố ý ngừng trả! Việc này ảnh hưởng tín dụng cá nhân anh đấy, hiểu không!"

Hừ, quả nhiên, hắn chỉ quan tâm điểm tín dụng của mình.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
10 Ôn Cố Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Thư Hồi Đáp Đầu Thu

Chương 9
Trì Hằng giả nghèo làm chim hoàng yến của tôi. Mỗi tháng, tôi chắt bóp từ tiền sinh hoạt phí ra năm trăm tệ đưa cho anh ta. Việc ấy lặp lại suốt một năm rưỡi không lần nào gián đoạn. Nhưng mãi đến gần tốt nghiệp thì tôi mới biết sự thật. Anh ta không phải là sinh viên nghèo phải vay tiền ăn học, mà là một thiếu gia tiêu tiền như nước. Ngay cả cái tên dùng để tiếp cận tôi, cũng là mượn danh người khác. Sau khi sự thật bị bóc trần, vị thiếu gia ấy vẫn thản nhiên mời tôi ra nước ngoài cùng anh ta. Bạn bè anh ta đều tấm tắc rằng tôi có số tốt. Chỉ cần giữ hình tượng bạch liên hoa lương thiện là đủ để trèo lên cành cao. Trước ánh mắt đầy tự tin và chắc chắn của anh ta, tôi chỉ lặng lẽ lắc đầu. Giọng nói vang lên đầy nhẹ nhàng, thậm chí là còn có phần ôn tồn. “Thôi bỏ đi.” “Tôi đến để nói lời chia tay với anh.”
Chữa Lành
Hiện đại
Ngôn Tình
0
Giếng Đổi Con Chương 7