Vì tôi bảy mươi tuổi từ chối tái "giá", liền bị đứa cháu trai do chính tay mình nuôi dưỡng đẩy xuống cầu thang. Còn thằng con hiếu thảo của tôi, chỉ lo ôm lấy cô vợ "hoảng hốt" của nó. Mở mắt ra lần nữa, tôi trở về hai mươi năm trước. Con dâu đang độ mang th/ai, cười ngọt ngào đòi tôi lấy hết tiền tiết kiệm cho cô ta m/ua một công việc. Tôi nhìn cô ta, cũng bật cười. Trời đất quả thật không phụ lão nương! Kiếp này, mẹ già mặc x/á/c chúng mày sống ch*t!

01

"Mẹ ơi, cơ hội này hiếm lắm, đi muộn là hết chỗ đấy!"

Con dâu Lâm Thái Vi ngồi trên sofa, tay xoa bụng bầu.

"Mẹ, Vi Vi nói đúng. Con sắp chào đời rồi, chỗ nào cũng cần tiền. Nhà mình có hai ng/uồn thu nhập thì cuộc sống sẽ khá lên thôi?"

Thằng con "hiếu thảo" Lý Cường lập tức phụ họa.

Tôi ngẩng đầu nhìn hai người, vẫn còn chút choáng váng, lẽ nào trời cao cũng không dung thứ nổi?

"Mẹ, mẹ... mẹ nghĩ sao?"

Lý Cường thấy tôi im lặng, giơ tay định vỗ vai tôi.

Tôi né người sang bên.

"Vậy... được thôi, mẹ đi lấy tiền."

"Dạ dạ, cảm ơn mẹ..."

Hai người tươi cười hớn hở, không ngớt lời cảm ơn, hứa sau này sẽ hiếu thuận với tôi.

Hừ, hiếu thuận?

Kiếp trước chính vì tin lời m/a mị này mà tôi vét sạch túi m/ua cho cô ta chỗ làm tạm thời b/éo bở ở nhà ăn tập thể. Tốn những bốn trăm đồng, tôi đổ hết tiền dành dụm cả đời cùng tiền tử tuất của người chồng đoản mệnh vào đó.

Cô ta vừa hết cữ đã vỗ đít đi làm ngay. Tôi ôm đứa cháu sơ sinh, ngày đêm tần tảo. Giặt giũ nấu nướng, dọn dẹp nhà cửa, làm con ở không công không một lời than phiền.

Đến khi cháu nội khôn lớn trưởng thành. Tôi tưởng mình được an nhàn tuổi già, nào ngờ... Thằng con trai tốt cùng cô con dâu ngoan hiền lại muốn đem bà già bảy mươi như tôi đóng gói "tái giá" cho tên Vương Đại Tráng. Tôi chịu nổi sao?

Tôi vả cho cô ta một cái. Thằng con vội vàng ôm vợ dỗ dành. Còn thằng cháu thấy tôi đ/á/nh mẹ nó, thẳng tay đẩy tôi ngã cầu thang...

Từ ngăn kéo lấy ra cuốn sổ tiết kiệm. Hai người hớn hở nhìn tôi - đúng hơn là nhìn cuốn sổ trong tay tôi.

"Trưa nay nhà máy làm việc, mẹ đi làm thủ tục. Con dâu bụng bầu cứ nghỉ ở nhà, mẹ đi một mình được."

Tôi dỗ dành hai người.

"Dạ dạ! Mẹ nhớ tìm chú Tôn nhé... À, mang theo chai rư/ợu ngon trong nhà biếu chú ấy!"

Lý Cường lải nhải, sợ tôi quên đút lót. Lâm Thái Vi mỉm cười như đóa sen trắng, xoa bụng tiễn chúng tôi ra cửa.

02

Chiều hôm đó, tôi cùng Lý Cường rút tiền, hắn "hộ tống" tôi đến phòng hành chính. Vừa đi khỏi, nụ cười trên mặt tôi biến mất sạch sẽ.

Gặp chú Tôn, tôi nói thẳng: "Lão Tôn, làm thủ tục giúp tôi, ghi tên tôi vào."

Chú Tôn ngớ người: "Hả? Cường không bảo..."

"Ôi, lão Tôn à, con dâu tôi sắp sinh rồi, đẻ ra còn bú mẹ chứ? Tôi thay nó giữ chỗ, đợi cháu cai sữa thì nó vào làm, khỏi để công việc ngon rơi vào tay người ngoài chứ nhỉ?"

Chú Tôn vỡ lẽ, gật đầu lia lịa: "Phải đấy! Chị tính chu đáo quá! Cường đã dặn trước rồi, chị mai cứ đến nhà ăn báo danh nhé!"

Làm xong thủ tục, lòng tôi vui như mở cờ. Về nhà thấy khuôn mặt "ngây thơ" "yếu đuối" của Lâm Thái Vi, tôi cũng chẳng buồn chấp nhặt, chỉ quăng một câu: "Xong rồi, mẹ mệt, vào phòng nghỉ đây."

Nằm trên giường, tôi tỉnh như sáo. Rốt cuộc sai lầm từ đâu?

Tôi co người, lòng đ/au như d/ao c/ắt. Năm Cường một tuổi, người chồng quân nhân chỉ gặp vài lần của tôi hy sinh. Nhà chồng bảo tôi khắc chồng, đuổi cổ tôi ra đường. Mẹ chồng có bốn đứa con trai, cháu nội đầy đàn, nào thiếu gì cháu. May sao, bà ta không tuyệt tình, đưa cho tôi toàn bộ tiền tử tuất của chồng. Bố mẹ đẻ tuy thương tôi, nhưng còn có anh trai và chị dâu. Lúc đó chị dâu cũng mang th/ai, thằng Cường đêm đêm khóc lóc, chị ấy ngủ không được. Chỉ ở vài ngày, tôi tìm trưởng thôn thuê căn nhà hoang đầu làng. Hồi đó, bố mẹ khuyên tôi đi bước nữa. Thời trẻ tôi là bông hoa làng, mới được gả cho quân nhân. Lấy chồng khác dễ thôi, nhưng... nhìn đứa con mềm mại trong lòng, tôi đâu nỡ... Tôi nghiến răng gồng mình, vật lộn qua ngày. May sao thằng bé từ nhỏ đã hiếu thảo, biết điều. Mỗi ngày về nhà chỉ cần thấy khuôn mặt nhỏ, nghe tiếng nó gọi "mẹ ơi", tôi lại thấy mình có thể gắng tiếp. Để bảo vệ hai mẹ con, tôi từ đóa hoa mềm yếu trở thành con mụ dữ khiến cả làng kinh hãi. Chiến tích vang dội nhất là cầm d/ao ch/ém Vương Đại Tráng đ/ứt chân khi hắn lẻn vào phòng tôi. Sau này, con trai tôi thi đậu trung cấp, tốt nghiệp được phân về nhà máy thép. Lại còn lấy được cô vợ thành phố xinh đẹp dịu dàng. Dù cô vợ hơi yếu đuối, làm việc nhà không giỏi, nhưng tôi vẫn mừng. Khi con dâu mang th/ai, nó bảo công việc bận không chăm được, tôi bỏ ruộng vườn đến thành phố lạ lẫm này. Rốt cuộc sai lầm ở khâu nào, để nó trở nên như thế? Hồi nhỏ nó từng nắm bàn tay chai sạn của tôi, hứa lớn lên ki/ếm thật nhiều tiền không để mẹ khổ nữa. Tôi nhìn trần nhà, nghĩ mãi không thông.

03

Bữa tối, tôi nhìn mâm cơm đầy ắp. Hừ, không phải nấu nướng cũng khá lắm sao? Kiếp trước trước mặt tôi còn giả bộ như tàn phế không tự phục vụ được! Bên cạnh, Lâm Thái Vi đang làm nũng với Lý Cường: "Anh Cường nếm thử đi, em làm đấy! Chiều nay mẹ bảo mệt, em đâu nỡ để cụ già vất vả..."

"Trời ơi cô bé của anh!" Lý Cường mặt đầy xót xa, "Em sắp sinh rồi sao vào bếp được!"

"Không sao đâu, thỉnh thoảng một lần mà."

Tôi chẳng thiết xem cảnh âu yếm giả tạo của chúng, chuyên tâm ăn cơm. Khi ăn xong, tôi đặt bát đũa định đứng dậy, Lý Cường như mới nhận ra tôi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Thái tử gia Bắc Kinh vì tình yêu mà làm “nằm dưới”.

Chương 15
Ở bên thái tử gia giới thượng lưu Bắc Kinh suốt ba năm, tôi với hắn gần như đã thử qua mọi tư thế, nhưng hắn chưa từng thừa nhận thân phận của tôi. Cho đến một hôm nọ trong quán bar, tôi phát hiện hắn chắn rượu thay người đàn ông bên cạnh, ánh mắt dịu dàng mang theo ý cười. “Dạ dày Thời Thư không tốt, để tôi uống thay cậu ấy.” Tôi còn chưa kịp phản ứng, đã thấy hàng loạt dòng bình luận hiện lên trên đầu. [Uầy uầy uầy, bản thân cậu Lục cũng bị đau dạ dày mà còn không nỡ để bảo bối Thư Thư khó chịu kìa.] [Người ta là bạch nguyệt quang đó, vừa về nước đã được hưởng đãi ngộ bạn trai chính thức rồi.] [Chỉ có trước mặt bé Thư thì công chính mới dịu dàng thế thôi, chứ với Trần Từ thì khác gì món đồ để phát tiết dục vọng đâu.] [Thái tử gia Bắc Kinh cũng chỉ cam tâm làm bot trước mặt bé Thư, ai nặng ký hơn, nhìn là biết ngay.] Tôi nhìn hộp cháo dưỡng dạ dày tự tay hầm cho hắn một lát rồi thẳng tay ném vào thùng rác. Sau đó đi sang phòng riêng bên cạnh, gọi mười anh chàng cơ bắp cực phẩm, rồi đăng một bài lên vòng bạn bè. [Chia tay rồi. Làm bot suốt ba năm, tối nay ông đây phải đè cả thiên hạ!]
65.86 K
5 Bánh nhân thịt Chương 12
6 Áp lực cực cao Chương 13
9 Hàng xóm ngon lắm Chương 11
11 Chồng chung Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm