Hôm ấy, tôi như thường lệ đi đi lại lại trước cổng nhà máy.

Từ xa đã thấy mẹ giám đốc dắt Thiên Thiên đi tới.

Mấy bà lão bắt đầu cười nói vui vẻ bên lề đường, lưng quay lại đứa bé đang ngồi đếm kiến.

Tim tôi thót lại.

Quả nhiên, một gã đàn ông mặc áo nâu xám lén lút tiến lại gần.

Đúng lúc hắn giơ tay định bịt miệng đứa trẻ, tôi lao vút tới, một tay ôm ch/ặt lấy đứa bé vào lòng, tay kia túm ch/ặt cổ áo gã đàn ông.

"Bắt lấy tên buôn người!" Tôi hét vang.

Bảo vệ và công nhân đi ngang lập tức vây lại, kh/ống ch/ế gã đàn ông đang giãy giụa.

Mẹ giám đốc lúc này mới hoàn h/ồn, mặt tái mét, tay ôm ngựk run bần bật.

Bà xúc động đến rơi nước mắt, nắm ch/ặt tay tôi cảm ơn không ngớt.

Chuyện này nhanh chóng lan khắp nhà máy.

Giám đốc đích thân đến nhà ăn cảm ơn tôi, còn đeo cho tôi bông hoa đỏ trong buổi họp toàn thể.

Tôi trở thành "anh hùng c/ứu trẻ", được gia đình giám đốc mời về nhà với đủ lời cảm tạ, đón tiếp long trọng nhất.

Ông nắm tay tôi, giọng nghẹn ngào:

"Chị Lý ơi, chị là ân nhân của cả nhà tôi. Chị cứ nói đi, muốn phần thưởng gì? Miễn tôi làm được, tuyệt đối không từ chối."

Trên mặt tôi vờn lên vẻ ngại ngùng và chua xót:

"Không biết tôi... có thể xin một phòng ở tập thể không? Tôi biết lao động tạm thời không được phép, nhưng..."

"Ở nhà con trai con dâu..."

Tôi ngập ngừng, giọng trầm xuống: "Người già rồi, chỉ mong được yên tĩnh."

Giám đốc là người thông tuệ, lập tức sắp xếp ngay, còn chuyển tôi thành nhân viên chính thức.

Lâm Thái Vi sắp sinh rồi.

Nghĩ đến kiếp trước, đứa cháu đích tôn khóc đêm khiến tôi kiệt sức, đầu tôi đ/au như búa bổ.

Giờ thì tốt rồi.

Tôi từ tốn dọn giường trong phòng tập thể mới, lòng dạ lạ thường bình yên.

Lần này không có tôi giúp đỡ, xem các người làm sao vượt qua những đêm ngày ấy.

05

Hôm ấy, Trương đại mã dưới lầu hét vang báo tôi: "Con dâu bà sinh rồi! Một cháu trai bụ bẫm!"

Sớm hơn kiếp trước gần chục ngày.

Hay tại không có tôi chăm sóc nên động th/ai?

Mặt tôi lập tức giãn nở: "Ôi giời ơi! Cảm ơn bà đã báo nhé!"

Quay lưng tôi xin nghỉ phép, bọc lớn bọc nhỏ thu xếp đủ thứ, còn đặc biệt đi vòng qua nhà máy.

Hễ ai hỏi, tôi đều cười tươi rói:

"Cháu nội tôi chào đời rồi! Đang chuẩn bị đến b/ệnh viện thăm chúng nó đây!"

Vào phòng b/ệnh, Lâm Thái Vi đang nằm nghiêng. Thấy tôi, mặt cô ta lập tức xị xuống, hừ một tiếng, ôm ch/ặt đứa bé vào lòng quay lưng lại không cho tôi nhìn.

Đây là muốn dùng cháu đích tôn để u/y hi*p ta đây.

Lý Cường gượng gạo cười, lên tiếng hòa giải:

"Mẹ đến rồi à. Vi Vi mới sinh, người còn yếu, mẹ đừng trách cổ."

Giọng hắn chuyển sang oán trách:

"Nhưng mẹ này, mẹ dọn ra ở riêng thật không đến chăm Vi Vi nữa, thì cổ gi/ận là phải chứ?"

Mặt tôi nhăn nhở cười, gật đầu lia lịa: "Phải đấy phải đấy, mẹ sai rồi. Nhanh, cho mẹ xem cháu đích tôn nào!"

Tôi cố chồm người tới gần.

Lý Cường thấy tay tôi chỉ xách toàn vải vóc, quần áo trẻ con, không có đồ ăn, sắc mặt bỗng khó coi.

"Mẹ không mang gì ăn đến à? Vi Vi đang cần đồ hồi sức đây này!" Nói rồi hắn quay lưng đi m/ua đồ ăn.

Tôi lấn đến cạnh giường, nịnh nọt cười: "Con dâu à, đừng gi/ận nữa, mẹ biết lỗi rồi, cho mẹ xem cháu một cái thôi."

Cô ta phát ra tiếng khịt mũi lạnh lùng, mặc kệ tôi.

Tôi đành ngượng ngùng đứng một góc, tay chân không biết đặt đâu, trông khúm núm thảm hại.

Sản phụ giường bên cạnh và người nhà liếc nhau, không nói gì.

Một lát sau, y tá vào nhắc: "Giường 3, nhanh cho con bú đi, kí/ch th/ích nhiều mới xuống sữa."

Y tá vừa đi, Lâm Thái Vi liếc tôi.

Tôi hiểu, kiếp trước cô ta đã có tật này, tuyệt đối không cho tôi ở cạnh khi cho con bú, bảo là ngại.

Cùng là phụ nữ, tôi đương nhiên hiểu.

Nhưng kiếp này, một bà già quê "không biết chữ" như tôi không hiểu mấy "quy củ" này, cũng hợp lý chứ?

Thế là khi cô ta kéo rèm giường, vén áo lên.

Tôi "tò mò" gi/ật phắt tấm rèm mở một khe, đầu chồm hẳn vào.

"Úi chà, cháu tao bú được chưa? Cho bà xem nào!"

"Á——!"

Lâm Thái Vi hét lên kinh hãi, co rúm người lại.

Đứa bé theo đà tuột khỏi miệng, oà lên khóc.

Tôi "luống cuống" đứng nguyên chỗ, mặt ngơ ngác.

Đúng lúc Lý Cường xách cơm vào, thấy cảnh tượng gi/ật thót người.

Lâm Thái Vi như tìm được điểm tựa, lao vào lòng hắn, chỉ tay về phía tôi khóc lóc:

"Bà ấy... bà ấy dám vén rèm xem em cho con bú!"

Tôi lập tức làm bộ mặt đ/au khổ, vội vàng thanh minh:

"Cường à, mẹ... mẹ chỉ muốn xem cháu ăn thế nào thôi, mẹ chỉ liếc qua một cái! Vả lại trong phòng làm gì có đàn ông..."

Lâm Thái Vi khóc lóc không ngừng.

Lý Cường mặt xám xịt: "Mẹ! Mẹ làm cái gì thế này! Mau xin lỗi Vi Vi đi!"

Môi tôi r/un r/ẩy, mắt đỏ hoe, trông còn oan ức hơn cả họ.

Lúc này, chị giường bên không nhịn được nữa:

"Này cậu trai, mẹ cậu vào đây xách đủ túi lớn túi bé, ngồi không dám ngồi, bế cháu cũng không được. Con dâu cậu cứ chặn mãi!

Mẹ cậu chỉ muốn xem cháu, mở rèm có một khe, trong phòng toàn đàn bà, có gì mà không xem được? Cần phải thế không?"

Tôi như bắt được phao c/ứu sinh, vội theo lời:

"Không trách chúng nó, tại tôi... tại tôi không nên tiêu tiền ch/ôn cất vào thân mình... Chúng nó h/ận tôi là phải..."

Mặt Lý Cường biến sắc, hốt hoảng ngắt lời: "Mẹ! Mẹ nói bậy gì thế!"

Nhưng lời tôi đã khiến họ thành "bất hiếu".

Tôi như tim vỡ vụn, gi/ận dỗi nói: "Thôi được! Các người đã kh/inh rẻ ta thế này, ta đi! Ta đi ngay đây!"

Nói rồi tôi quay lưng bước đi.

Lý Cường định giữ lại, bị Lâm Thái Vi túm ch/ặt cánh tay.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
11 Ôn Cố Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Thư Hồi Đáp Đầu Thu

Chương 9
Trì Hằng giả nghèo làm chim hoàng yến của tôi. Mỗi tháng, tôi chắt bóp từ tiền sinh hoạt phí ra năm trăm tệ đưa cho anh ta. Việc ấy lặp lại suốt một năm rưỡi không lần nào gián đoạn. Nhưng mãi đến gần tốt nghiệp thì tôi mới biết sự thật. Anh ta không phải là sinh viên nghèo phải vay tiền ăn học, mà là một thiếu gia tiêu tiền như nước. Ngay cả cái tên dùng để tiếp cận tôi, cũng là mượn danh người khác. Sau khi sự thật bị bóc trần, vị thiếu gia ấy vẫn thản nhiên mời tôi ra nước ngoài cùng anh ta. Bạn bè anh ta đều tấm tắc rằng tôi có số tốt. Chỉ cần giữ hình tượng bạch liên hoa lương thiện là đủ để trèo lên cành cao. Trước ánh mắt đầy tự tin và chắc chắn của anh ta, tôi chỉ lặng lẽ lắc đầu. Giọng nói vang lên đầy nhẹ nhàng, thậm chí là còn có phần ôn tồn. “Thôi bỏ đi.” “Tôi đến để nói lời chia tay với anh.”
Chữa Lành
Hiện đại
Ngôn Tình
0
Giếng Đổi Con Chương 7