Tô Vĩ cũng dính líu vào chuyện này, lại còn làm không ít chuyện x/ấu xa nên bị Lâm Kha tống vào tù. Trước khi vào tù, Tô Vĩ đã tỏ tình với bạn trai của Lâm Kha. Lâm Kha đã đá/nh cho hắn một trận tơi bời. Ai ngờ đâu, hôm sau Tô Vĩ lại tỏ tình với Tần Dữ. Thế là hắn lại bị tôi đá/nh cho một trận nữa. Tô Vĩ bất mãn nói: "Tại sao mọi người đều có CP, chỉ mình ta không có?"

Đám khán giả bình luận ầm ầm:

【Gì mà không có CP? Đằng sau cậu có một chàng trai chính là CP của cậu đó, chỉ là cậu mải mê nhòm ngó CP của người khác thôi.】

Tôi ngoảnh lại nhìn về phía sau lưng Tô Vĩ - đúng là tiểu đệ của hắn. Trong mắt chàng trai ấy lấp lánh nỗi đ/au lòng, sự tổn thương và cả sự buông bỏ. Giờ thì tốt rồi, CP duy nhất của hắn cũng không còn. Tô Vĩ đích thị là đồ đáng đời.

Theo như bình luận của khán giả, cuốn tiểu thuyết này tuy là truyện đam mỹ song nam chủ ngược tình, nhưng thực ra chỉ có cặp chính công thụ là bị ngược, còn tôi và Tần Dữ cùng chịu cảnh éo le. Những nhân vật khác đều hạnh phúc viên mãn. Tôi là vai pháo hôi, vì là bạn của Lâm Kha nên bị Tô Vĩ h/ãm h/ại đến ch*t. Tần Dữ vì muốn trả th/ù cho tôi mà trở thành phản diện. Tô Vĩ gian xảo đ/ộc á/c, đổ tội gi*t tôi lên đầu Lâm Kha khiến Tần Dữ lao vào cuộc chiến sinh tử với cặp nam chính. Kết cục không những không báo được th/ù, mà còn mất mạng.

Khán giả xem truyện vốn lương thiện, không nỡ thấy chúng tôi kết cục thảm thương nên muốn thay đổi vận mệnh cho chúng tôi. Ngay cả họ cũng không ngờ mình thành công thật.

Tôi mỉm cười nói: "Cảm ơn mọi người!"

Bình luận ngập tràn hoa giấy:

【Khách sáo gì chứ, chính vì các bạn vốn dĩ lương thiện nên chúng tôi mới sẵn lòng giúp đỡ. Mọi thứ đều là tương hỗ mà thôi.】

Ngày tốt nghiệp, Tần Dữ với tư cách là sinh viên ưu tú đại diện lên phát biểu. Giọng anh vang qua micro, thanh lãnh mà dè dặt: "Cảm ơn các vị lãnh đạo, cảm ơn thầy cô, bạn bè, và đặc biệt cảm ơn bạn Kỷ Nhiên - người luôn gây rắc rối cho tôi."

Cả hội trường bật cười. Tôi ngẩng đầu chạm phải ánh mắt anh đang nhuốm nụ cười, chất chứa bao điều khó nói. Rồi anh cười nói: "Chúc mọi người tốt nghiệp vui vẻ."

Bước xuống khán đài, anh ôm chầm lấy tôi: "Tốt nghiệp vui vẻ nhé, kẻ phiền phức của anh."

Bình luận cuồ/ng nhiệt:

【AAAA ngọt quá, chịu không nổi!】

【CP của tôi cuối cùng cũng viên mãn rồi!】

【Hết rồi, tiếc quá đi!】

Từ đó về sau, tôi không còn thấy bình luận nào nữa. Cũng hơi nhớ chúng đấy.

Ba năm sau.

Tôi đứng trước cửa kính văn phòng tầng thượng của công ty Tần Dữ, tay nắm ch/ặt tấm thiệp mời viền vàng. Người mời chính là bố tôi.

Tôi vo viên tấm thiệp, ném một đường cong vào thùng rác: "Ông ấy vẫn thế, ham lợi, cân đo thiệt hơn. Thấy tôi giờ sống tốt lại muốn tôi về làm con ngoan."

Tần Dữ ôm tôi từ phía sau, cằm đặt lên vai tôi: "Không muốn đi thì thôi."

Tôi quay lại nhìn anh: "Thế còn anh?"

Anh hôn lên khóe môi tôi: "Anh nghe em."

Tôi nhếch mép: "Ngoan thế?"

Anh cười: "Ừ, anh rất ngoan."

Nói rồi anh hôn tôi say đắm. Khi bàn tay anh luồn vào áo tôi, điện thoại đột nhiên rung lên. Tin nhắn của bố tôi hiện lên màn hình: 【Nhận được thiệp mời chưa?】

Tôi bỏ qua tin nhắn, trèo lên đùi Tần Dữ cắn nhẹ vào yết hầu anh: "Nhanh lên nữa đi."

Anh lập tức tăng tốc.

Sau cơn thủy triều hạ xuống.

Tôi nằm trong vòng tay anh thì thầm: "Tần Dữ."

"Ừm?"

"Em yêu anh!"

"Anh cũng yêu em!"

Bố tôi lại nhắn tin: 【Con gh/ét bố?】

Tôi trả lời: 【Đúng.】

【Nếu gh/ét bố đến thế, sao không gi*t bố đi?】

【Vì mẹ con.】

Mẹ tôi không biết bố đối xử tệ với tôi. Dù vụ t/ai n/ạn năm xưa không phải do tôi gây ra, nhưng mẹ đã hy sinh thân mình để bảo vệ tôi. Vì thế tôi rất gh/ét bản thân. Trước lúc lìa đời, ngoài tình yêu dành cho tôi, mẹ vẫn yêu bố. Tôi không muốn chống đối bố, để khi xuống suối vàng mẹ phải đ/au lòng giữa hai chúng tôi.

Chỉ mong kiếp sau đừng làm con bố nữa.

Nhưng tôi vẫn muốn làm con của mẹ.

Kiếp sau con sẽ bảo vệ mẹ!

(Hết)

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
3 Khỉ báo tang Chương 13
4 10 năm vây hãm Chương 10
7 LẨU ĐÊM Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Mẹ chồng tôi là người cực kỳ coi trọng nghi thức

Chương 8
Giới thiệu: Một người mẹ chồng luôn coi trọng nghi thức, bà soi mói đủ điều từ màu sắc bó hoa con dâu tặng cho đến trọng lượng chiếc vòng vàng, nhưng lại chỉ dùng một gói mì trường thọ để đối phó với ngày sinh nhật của chính cô. Người chồng Từ Thạc luôn đứng giữa truyền lời qua lại, cố gắng làm hòa một cách vô ích, cuối cùng khiến vợ mình là Tiểu Vũ quyết định phản đòn ngay trong tiệc mừng thọ 60 tuổi của mẹ chồng bằng một tấm băng rôn nền đen chữ trắng. Cuộc chiến gia đình bùng nổ, người mẹ ra tay tát con trai, dẫn đến một cuộc ly hôn dứt khoát. Tiểu thuyết khắc họa sâu sắc cuộc đấu trí giữa mẹ chồng nàng dâu trong hôn nhân hiện đại và hành trình thức tỉnh của người phụ nữ.
Hiện đại
Tình cảm
0