Khi đang đ/á/nh răng, điện thoại bắt đầu rung lên đi/ên cuồ/ng.
Like, chia sẻ, bình luận.
Khi tôi bước ra khỏi phòng tắm, bài viết dài đó đã được chia sẻ hơn vạn lần, vọt lên top 1 hot search.
Dư luận hoàn toàn đảo chiều.
"Trời ơi, đây đúng là phiên bản đời thực của 'Bạch Dạ Hành'!"
"Cái cô Lăng Linh đó á/c đến thế sao? Sáu năm trời, sao nỡ lòng?"
"Hàn Đông Lâm có phải con người không? Dùng hôn nhân đổi lấy thận? Sao không b/án thận của hắn đi?"
"Thẩm Ngạo Tuyết tội nghiệp quá... bị coi như ngân hàng n/ội tạ/ng còn bị bạo hành mạng."
"Chỉ mình tôi để ý cô ấy toàn điểm 10 hả? Đây mới đúng là huyền thoại học bá!"
"Năm ba Y khoa đã đăng SCI rồi? Quỳ lạy luôn."
Tôi lướt qua bình luận, mặt không chút xúc động.
Chỉ nhấn like vài bình luận hỏi về y học.
Điện thoại vang lên.
Là phụ thân họ Thẩm.
Tôi do dự hai giây rồi nghe máy.
"Ngạo Tuyết." Giọng ông đầy mệt mỏi, "Bài viết đó con đăng à?"
"Vâng."
"Con..." Ông ngập ngừng, "Cứ phải làm cho mọi chuyện khó coi thế sao?"
"Thưa ngài Thẩm." Tôi đáp, "Thứ khó coi là sự thật, không phải bàn tay con vạch trần nó."
Đầu dây bên kia im lặng.
Hồi lâu sau, ông nói: "Họ Hàn đã liên lạc, nói sẵn sàng bồi thường nếu con rút đơn kiện."
"Ngài đồng ý rồi?"
"Không." Giọng phụ thân càng thêm uể oải, "Nhưng Ngạo Tuyết à, thế lực họ Hàn không nhỏ, con gái một mình..."
"Cảm ơn quan tâm." Tôi ngắt lời, "Nhưng con có luật sư, có cảnh sát, có pháp luật."
"Còn nữa..." Tôi nghẹn giọng, "Con không sợ."
Cúp máy, tôi nấu bát mì.
Đang ăn thì Lâm Vi lại gọi.
"Xem livestream nhanh! Linh Linh đang phát trực tiếp!"
Tôi bấm vào link.
Linh Linh mặc đồ bệ/nh nhân, ngồi trên giường bệ/nh, mặt mày tái nhợt, mắt đỏ hoe.
Cô ta khóc nức nở trước ống kính, nước mắt như mưa.
"Em không hiểu tại sao chị lại đối xử với em như vậy... Em chỉ ốm nặng muốn được sống thôi..."
"Đông Lâm ca thấy em đ/au đớn quá nên nhất thời ng/u muội... Nhưng chị cũng không sao mà, sao không thể tha thứ cho anh ấy..."
"Em biết chị gh/ét em, vì em chiếm vị trí của chị... Em có thể đi, em trả lại tất cả, miễn sao chị vui..."
Bình luận bay như tên b/ắn.
Ban đầu còn có người thương hại.
"Tội nghiệp quá, bệ/nh thế này còn bị bạo hành mạng."
"Gia đình giàu có phức tạp thật."
Nhưng chẳng mấy chốc, người ta phát hiện điều bất ổn.
"Khoan đã, suy thận giai đoạn cuối còn livestream được? Sắc mặt thế kia?"
"Nói năng đầy sinh khực thế, bà nội tôi suy thận không nói nổi lời nào."
"Trên này +1, tôi là y tá khoa thận, bệ/nh nhân giai đoạn cuối không như vậy."
Rồi có người đào được tấm ảnh.
Chụp từ tháng trước, Linh Linh trong hộp đêm.
Cô ta mặc đầm hai dây lấp lánh, tay cầm ly rư/ợu, cười tươi như hoa.
Nhạc nền chát chúa.
Tấm ảnh nhanh chóng được chia sẻ kèm chú thích: "Sắp ch*t? Quẩy tới 3 giờ sáng trong hộp đêm?"
Livestream của Linh Linh bùng n/ổ bình luận.
"Lật mặt rồi!"
"Diễn xuất đỉnh đấy cô Lăng!"
"Nãy khóc như mưa, giờ sao không nói nữa rồi?"
Linh Linh nhìn bình luận, mặt càng lúc càng tái mét.
Cô ta muốn giải thích nhưng lắp bắp không thành lời.
"Đó là... là trước đây... lúc em còn khỏe..."
"Tháng trước? Tháng trước em còn tạm được..."
"Không, mọi người nghe em giải thích..."
Nhưng chẳng còn ai nghe nữa.
Livestream chìm nghỉm trong biển bình luận, buộc phải đóng.
Tôi tắt trang web, tiếp tục ăn mì.
Điện thoại lại reo.
Lần này là số lạ.
Tôi nghe máy.
"Cô Thẩm Ngạo Tuyết phải không? Tôi là luật sư của tập đoàn Hàn, họ Vương."
"Nói đi."
"Về vụ án của Hàn Đông Lâm, chúng tôi hy vọng có thể hòa giải riêng với cô. Họ Hàn sẵn sàng bồi thường năm triệu, chỉ cần cô rút đơn."
"Năm triệu?" Tôi bật cười, "Mạng Hàn Đông Lâm chỉ đáng giá thế thôi?"
"Cô Thẩm, xin bình tĩnh. Kiện tụng tốn thời gian công sức, kết quả chưa chắc như ý. Họ Hàn có đội ngũ luật sư giỏi nhất..."
"Tôi cũng thế." Tôi nói, "Và tôi không thiếu tiền."
"Vậy cô muốn gì?"
"Tôi muốn Hàn Đông Lâm và Lăng Linh trả giá xứng đáng."
"Cô Thẩm, làm người nên chừa đường lui..."
"Luật sư Vương." Tôi ngắt lời, "Nếu hôm nay nằm trên giường bệ/nh là con gái ông, bị b/ắt c/óc, bị th/uốc mê, suýt bị c/ắt mất quả thận, ông còn nói 'chừa đường lui' không?"
Đầu dây bên kia im bặt.
Tôi tiếp tục: "Nói với họ Hàn, tòa án gặp nhau."
Cúp máy, tôi cho số vào danh sách đen.
Ăn xong mì, tôi rửa bát, lau tay.
Màn hình điện thoại sáng lên, thông báo email mới.
Là cảnh sát Chu gửi.
"Cô Thẩm, vụ án có tiến triển đột phá. Bác sĩ Trần khai ra manh mối quan trọng. Cô đến đồn được không?"
Tôi trả lời: "Một tiếng nữa tới."
Thay đồ, ra khỏi nhà.
Trên đường đến đồn cảnh sát, nắng vàng rực rỡ.
Đi ngang quán cà phê, tôi m/ua ly Americano.
Nhân viên là cô gái trẻ, ngẩng lên nhìn tôi bỗng mắt sáng rỡ.
"Cô... cô là Thẩm Ngạo Tuyết trên Weibo phải không?"
Tôi gi/ật mình, gật đầu.
Cô gái hào hứng: "Em đọc bài của chị rồi! Chị dũng cảm quá! Cố lên nhé!"
Cô đưa cà phê cho tôi, thì thầm: "Em mời. Nhất định phải để kẻ x/ấu bị trừng trị."
Tôi nhận ly, mỉm cười.
"Cảm ơn em."
Bước khỏi quán, tay nắm ch/ặt chiếc cốc giấy ấm áp.
Đột nhiên tôi cảm thấy thành phố này thực ra cũng không lạnh lùng đến thế.
Ít nhất vẫn có người lạ sẵn sàng tặng bạn ly cà phê miễn phí.
Vẫn có pháp luật trao cho bạn công lý.
Tới đồn cảnh sát, cảnh sát Chu đang đợi trong văn phòng.
Vẻ mặt anh nghiêm túc.
"Cô Thẩm, bác sĩ Trần muốn giảm án nên đã khai ra thông tin quan trọng."
"Là gì?"
Cảnh sát Chu đưa tôi tập hồ sơ.
"Bệ/nh thận của Lăng Linh là giả."
Tôi nhận hồ sơ, lật giở.
Bên trong là bản khám sức khỏe thật của Linh Linh, cùng kết quả tái khám từ nhiều bệ/nh viện.
Tất cả đều chỉ ra: chức năng thận cô ta hoàn toàn bình thường.
Cái gọi là "suy thận" toàn là giả mạo.
Tôi ngẩng đầu nhìn cảnh sát Chu.
"Vậy... cô ta không hề bệ/nh tật?"
"Đúng vậy." Anh gật đầu, "Hàn Đông Lâm biết và đồng lõa. Họ làm giả hồ sơ bệ/nh án, thổi phồng tình trạng để chiếm đoạt tài sản họ Thẩm, và..."
Anh ngập ngừng.
"Và còn gì nữa?"
"Và quả thận của cô." Giọng cảnh sát Chu lạnh băng, "Theo lời khai của bác sĩ Trần, bọn chúng lên kế hoạch để cô 't/ai n/ạn phẫu thuật t/ử vo/ng'. Như vậy Linh Linh với tư cách 'con gái duy nhất' của họ Thẩm sẽ thừa kế toàn bộ tài sản, rồi kết hôn với Hàn Đông Lâm."