Một người cười đùa, một người nghịch ngợm.

Ánh mắt quấn quýt, đong đầy tình ý, giống hệt một cặp đôi đang ysay đắm.

Đứng cách đó không xa, Giang Trì mặt mày xám xịt.

Mím ch/ặt môi, ánh mắt dán ch/ặt vào cảnh chúng tôi đùa giỡn.

20.

Tôi nhìn đoạn video mà lòng bâng khuâng.

Có thời gian Giang Trì đối xử với tôi vô cùng lạnh nhạt, nói chuyện cũng chẳng thèm đáp.

Lẽ nào... vì chuyện này?

Hắn gh/en?

Không thể nào...

Bình luận cũng chất chứa cùng nghi vấn.

"Cược một gói bim bim, Giang Trì thích Tống Gia Nguyệt!"

"Tôi theo một gói, Chu Vân Xuyên cũng thích cô ấy!"

"Trời ạ, Tống Gia Nguyệt còn giả bộ ngây thơ, rõ ràng đang dụ dỗ Chu Vân Xuyên, đúng là trơ trẽn."

"Là khách qua đường đây, tôi thấy Chu Vân Xuyên cũng đang tán tỉnh cô ta, đâu phải một phía."

"Con nhỏ này có vài chiêu trò đấy."

Xem xong video, cả Giang Trì lẫn Chu Vân Xuyên đều cứng đờ.

Giang Trì cúi gằm mặt, vẻ u ám.

Chu Vân Xuyên cầm ly nước uống vội, không may bị sặc, ho sặc sụa mặt đỏ bừng.

Người dẫn chương trình liếc nhìn chúng tôi đầy hứng thú, rồi từ từ đảo mắt về phía Phó Bắc Thần.

"Mời mọi người tiếp tục xem đoạn video tiếp theo."

Đây là cảnh tôi cùng Phó Bắc Thần nướng đồ.

Trước quầy nướng, Phó Bắc Thần háo hức nhìn mấy xiên th!t trên tay tôi, liên tục giục:

"Chín chưa vậy?"

"Em thấy chín rồi, cho anh xin hai miếng đi."

Tôi vỗ tay hắn một cái:

"Ồi anh phiền quá, em đã bảo cần nướng thêm mà."

Phó Bắc Thần ôm lưng tôi, dụi đầu vào vai tôi nũng nịu:

"Chị Gia Nguyệt, em đói quá~"

Cử chỉ thân mật ấy khiến mọi người há hốc.

"Cái gì, Phó Bắc Thần với Tống Gia Nguyệt thân thiết vậy sao?"

"Thế sao trước kia hắn lại đăng Weibo kiểu đó?"

"Nhìn nhanh, trong cảnh quay Giang Trì lại hiện ra như m/a."

"Cười ch*t, mặt hắn đen như bưng rồi kìa."

"Hắn đang theo dõi Tống Gia Nguyệt à, sao lúc nào cũng thấy cô ta?"

21.

Phát xong video, người dẫn chương trình chăm chú nhìn tôi, nghiêm túc hỏi:

"Tống Gia Nguyệt, qua video có thể thấy cô rất thân thiết với Giang Trì, Chu Vân Xuyên và Phó Bắc Thần."

"Xin hỏi việc cô nấu ăn cho họ hàng ngày, có phải vì tình cảm?"

"Trong ba người, cô thích ai nhất?"

Lời vừa dứt, bao ánh mắt đổ dồn về phía tôi.

Giang Trì ngẩng đầu, Chu Vân Xuyên nghiêng mặt, Phó Bắc Thần trợn mắt.

Hình như họ đều đang căng thẳng?

Tôi từ từ đảo mắt, ánh nhìn luân chuyển giữa ba người.

Cuối cùng, dừng lại ở người dẫn chương trình.

"Nấu ăn mỗi ngày, tất nhiên là vì tôi thích."

Khán phòng bùng lên tiếng xôn xao.

Người dẫn chương trình hào hứng:

"Vậy là cô thực sự theo đuổi cả ba cùng lúc?"

"Xin hỏi cô đang nuôi cá à? Ai đồng ý thì sẽ đến với người đó?"

Bình luận còn cuồ/ng nhiệt hơn.

"Cược đi, cô ấy thích Giang Trì nhất, đứng cạnh hắn lúc nào cũng gượng gạo."

"Không không, cô ta chắc chắn thích Chu Vân Xuyên, nói chuyện với hắn giọng đều ngọt hơn."

"Tôi lại nghĩ cô ấy thích Phó Bắc Thần, chỉ bên hắn cô ấy mới thả lỏng."

"Mấy người đi/ên à? Cô ta còn đang lựa chọn kìa! Cô ta xứng đáng nói chữ 'thích' sao!"

"Giới giải trí giờ khoan dung với gái lăng nhăng thế à?"

"Tôi yêu cầu Tống Gia Nguyệt rút khỏi làng giải trí!"

"Rút lui! Rút lui! Rút lui!"

Cuối cùng, màn hình điện tử khổng lồ chỉ còn hai chữ: Rút lui.

Thẩm Huệ Tâm nhìn hai chữ ấy đầy màn hình, mỉm cười thỏa mãn.

22.

Tôi đứng dậy, chủ động bước đến người dẫn chương trình.

"Tôi nấu ăn mỗi ngày không phải vì thích họ, mà vì thích nấu nướng."

Tôi giơ điện thoại lên trước ống kính, giọng cao mà xúc động:

"Đây là nhà hàng của tôi, Tống Ký Tư Trù, ba ngày nữa sẽ khai trương."

"Để mở nhà hàng này, tôi còn xây cả một nông trại, nguyên liệu mỗi ngày đều tươi mới."

"Tuyệt đối không ô nhiễm, không th/uốc trừ sâu."

"Như con gà tôi hầm cho Chu Vân Xuyên mỗi ngày, toàn gà thả đồi ăn ngũ cốc."

"Canh gà này nấu ra nước vàng óng, thơm mà không ngấy."

Dứt lời, tôi vẫy trợ lý. Cô ta lập tức lấy khay từ sau ghế, phát canh gà cho mọi người.

"Mọi người thử đi, canh tôi hầm sáng nay, sau này b/án cũng chính là hương vị này."

Tất cả đều sững sờ.

Người dẫn chương trình cũng bất ngờ, ấp úng định nói.

Tôi đưa bát canh tận miệng cô ta, quả quyết:

"Uống đi!"

Người dẫn chương trình bị khí thế của tôi áp đảo, đón lấy bát nhựa uống từng ngụm nhỏ.

Càng uống mắt càng sáng, như cả khuôn mặt bừng tỉnh.

"Món ăn nhà tôi, Giang Trì ăn mấy tháng không chán."

"Chu Vân Xuyên mỗi lần uống hết cả nồi."

"Còn Phó Bắc Thần, ngày ngày đòi ăn."

"Mọi người có muốn nếm thử món mà thần tượng họ đều mê say?"

23.

Bình luận tạm lắng.

Người dẫn chương trình uống xong canh, nhìn tôi bằng ánh mắt kỳ lạ.

"Tống Gia Nguyệt, ý cô là cô cho họ ăn chỉ để quảng cáo nhà hàng?"

Tôi gật đầu mạnh bạo:

"Đúng vậy!"

"Tôi vào giới giải trí là để nổi tiếng."

"Nổi tiếng rồi, tôi mới quảng bá được nhà hàng."

"Đưa Tống Ký Tư Trù vang danh thiên hạ, là nguyện vọng cả đời tôi!"

"Để thực hiện nó, tôi có thể hi sinh tất cả!"

Trước ống kính, ánh mắt tôi rực lửa nhiệt huyết, đủ th/iêu rụi mọi hoài nghi.

"Trời, trời ơi!"

"Tưởng n/ão tình yêu, hóa ra n/ão sự nghiệp?"

"Tôi tán tỉnh nam thần, nghịch ngợm với đỉnh lưu, vai kề vai tiểu sinh đang hot, chỉ để b/án canh gà?"

"Không được, bát canh này nhất định phải nếm thử."

"Cô ta có đang l/ừa đ/ảo không?"

"Cô thấy ánh mắt cô ta nhìn nồi canh chưa? Như nhìn người yêu đầu."

"X/ác nhận qua ánh mắt, chị này không có đàn ông trong mắt."

Người dẫn chương trình đã uống xong canh, nhìn tôi với vẻ phức tạp.

Chưa kịp mở miệng, tôi đã hỏi trước:

"Canh ngon không?"

Cô ta gật đầu:

"Là bát canh ngon nhất đời tôi."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau khi giải nghệ, bí mật về những bộ quần áo độc hại của cô bạn cùng phòng tằn tiện bị phơi bày

Chương 9
Bạn cùng phòng của tôi là một "người tiên phong của chủ nghĩa tiết kiệm" cuồng tín. Trước đêm hội chào tân sinh viên dịp Trung thu, cô ta tự ý trả lại bộ trang phục biểu diễn mà chúng tôi đã thuê. Thay vào đó, cô ta mua một đống vải thô sợi hóa học kém chất lượng với giá mười mấy tệ một mét. "Sinh viên thì nên giữ vẻ chất phác của sinh viên, mấy bộ đồ lòe loẹt kia đều là cái bẫy của tư bản. Chúng ta mặc thứ này lên sân khấu mới thể hiện được tinh thần chịu thương chịu khó." Kiếp trước, vì muốn giữ đại cục, tôi đã miễn cưỡng mặc nó vào, kết quả là thuốc nhuộm kém chất lượng khiến tôi bị viêm da tiếp xúc cấp tính, khắp người nổi mẩn đỏ nên đành lỡ mất buổi biểu diễn. Trong khi đó, cô ta lại mặc bộ giẻ rách đó mà nổi bật trước toàn trường, sau đó còn đăng bài lên trang confession của trường, ám chỉ tôi là kẻ hám giàu chê nghèo, cố tình giả bệnh để bỏ diễn. Hai bạn cùng phòng khác cũng bị lây bệnh ngoài da, vậy mà vẫn bao che cho lời nói dối của cô ta. Tôi đã phải rất vất vả mới chứng minh được sự trong sạch của mình, nhưng cuối cùng lại bị kẻ theo đuổi cực đoan của cô ta lái xe tông chết. Mở mắt ra lần nữa, tôi đã trở về đúng cái ngày cô ta ném đống vải thô kém chất lượng đó lên bàn tôi. Cô ta lén lút dùng điện thoại chĩa vào tôi, ánh mắt đầy mong đợi hỏi: "Ai cũng mặc được cả, cậu sẽ không chê vải này rẻ tiền chứ?"
Sảng Văn
Báo thù
Vườn Trường
0