“Chi Chi, con không sao chứ? Vẫn còn đang nói chuyện với Trần Tử Dịch hả?”

Tôi lắc đầu, vừa khóc vừa cười đáp:

“Xong rồi, vừa chặn hắn xong, sau này sẽ không nói chuyện nữa.”

Nhân lúc đèn đỏ, mẹ quay sang ôm lấy tôi:

“Phải thế chứ! Kỳ nghỉ đẹp thế này, sao lại phí hoài vì chuyện không vui.”

Tôi cũng làm nũng:

“Hai mẹ con mình đi du lịch luôn đi, con không muốn nhìn thấy Trần Tử Dịch nữa, không thấy thì không phiền.”

Hắn sống ngay đối diện nhà tôi, tôi có thể tưởng tượng ra hắn sẽ phiền phức thế nào trong thời gian tới.

Bố mẹ đồng ý ngay, thế là chúng tôi bắt đầu chuyến du lịch nói đi là đi. Về đến nhà chưa đầy nửa tiếng đã thu xếp hành lý xong. Thêm nửa tiếng nữa đã có mặt ở sân bay. Trên đường đi, bố mẹ xin nghỉ phép năm và đặt vé máy bay. Mọi thứ suôn sẻ, nhẹ nhàng và hạnh phúc đến lạ. May thay, tôi chỉ vứt đi một thứ tình cảm rác rưởi, vẫn còn biết bao yêu thương quý giá khác.

Khi chờ máy bay, ứng dụng khóa thông minh nhà tôi báo có người đứng lảng vảng trước cửa. Mở camera xem thì là Trần Tử Dịch, tay ôm bó hồng đứng đợi. Sau hơn chục lần bấm chuông không ai trả lời, vẻ mặt hắn càng lúc càng sốt ruột. Hắn bắt đầu gào to vào cánh cửa:

“Chi Hân, anh biết em nói thế là vì gi/ận thôi, anh thật sự biết lỗi rồi, mong em cho anh cơ hội! Những chuyện em nói anh đều có nỗi khổ riêng, đều có thể giải thích được, mình ngồi lại nói chuyện tử tế đi, đừng để hiểu lầm làm tổn thương tình cảm được không?

“Hồi trước mình không cùng lưu lại bao nhiêu thành phố định đến check-in sao? Khi em hết gi/ận thì add anh lại nhé, anh đã làm xong hết攻略 rồi, em chỉ cần ra lệnh một tiếng, anh lập tức đặt vé book khách sạn.”

Đáp lại hắn vẫn là sự im lặng. Trần Tử Dịch méo xệch miệng cười chua chát:

“Chi Hân, không biết em thật sự không có nhà hay cố tình không mở cửa, đừng cứ lờ anh như thế, anh thật sự rất đ/au lòng... Thực ra em cũng khổ tâm lắm đúng không khi phải nhịn không gặp anh, không nói chuyện với anh? Vẫn câu đó, khi nào hết gi/ận thì tìm anh nhé, anh luôn ở đây, đợi em quay về!”

Hắn ôm hoa ngồi trước cửa nhà tôi đúng hai tiếng đồng hồ rồi mới rời đi. Dáng lưng tiều tụy, chẳng còn chút dáng vẻ thanh niên phong độ ngày nào. Hóa ra Trần Tử Dịch kiêu ngạo lạnh lùng khi chê tôi x/ấu, cũng có lúc thảm hại thế này.

12

Tới New York, vừa nhận phòng khách sạn đã nhận được lời mời kết bạn của Kiều Lãng:

[Lâm học muội, tôi là Kiều Lãng, tôi xin lỗi cậu, cậu làm hòa với Tử Dịch đi được không? Xin cậu! Hiện giờ cậu ấy không ăn chỉ uống rư/ợu, bị viêm dạ dày cấp, vừa mới đưa vào viện!

[Tôi biết cậu đã xem bài đăng trên tường confession trường rồi, chính tôi đã đặc biệt nhờ blogger đăng lên, thực ra bọn tôi không có qu/an h/ệ gì, mấy comment ch/ửi cậu là tôi m/ua đấy

[Hình cậu ấy ngủ cũng là tôi chụp📸 lén, tất cả đều là tôi tự làm sau lưng Tử Dịch, cậu ấy vô tội! Người cậu ấy thật sự thích chỉ có mình cậu thôi, nếu tôi nói dối trời tru đất diệt!]

Cảm động thật. Lời mời kết bạn tối đa chỉ viết được 50 chữ. Để c/ứu Trần Tử Dịch, Kiều Lãng gửi cho tôi tận ba tin nhắn. Trước giờ sao không thấy cô ta muốn làm bạn tôi thế nhỉ?

Xem cô ta thành khẩn như vậy, tôi đồng ý kết bạn. Nhắn lại cho cô ta:

[Cậu biết tôi xem bài đăng đó, nghĩa là cậu cũng thấy comment của tôi bên dưới rồi. Những gì tôi nói trong comment đều là thật, tôi hoàn toàn không thích Trần Tử Dịch.

[Cậu ấy không ăn, cậu ấy uống rư/ợu, cậu ấy vào viện, cậu ấy đáng thương thật.

[Nhưng mà, liên quan đéo gì đến tôi?]

Biệt hiệu Kiều Lãng lập tức chuyển sang trạng thái [đang soạn tin...]. Rõ ràng cô ta định nhắn lại ngay. Nhưng tôi chẳng hứng thú gì với chuyện của cô ta và Trần Tử Dịch, cũng không muốn biết hậu vận thế nào. Thế là tôi chặn luôn.

Nhìn ra ngoài cửa kính tầng thượng, những tòa nhà cao tầng và con phố đan xen, ánh đèn phản chiếu sự phồn hoa và sức sống của thành phố. Tôi nghĩ, đối diện với khung cảnh Manhattan lấp lánh huy hoàng thế này, thật khó mà nhớ tới cái tên Trần Tử Dịch.

Chỉ hơi tiếc chút là sao Kiều Lãng lại bắt tường confession xóa bài nhỉ? Comment của tôi bên dưới vốn đang được lên top, nhận được kha khá like rồi.

Tự nhận thấy phản ứng của mình khá ổn:

[Tôi là bạn thanh mai trúc mã được nhắc đến trong comment, tôi hoàn toàn không thích Trần Tử Dịch, đồng thời cũng mong cậu ấy và hoa khôi trường khóa ch*t với nhau^_^ mọi người yên tâm ship CP, đừng hiểu lầm tôi nha]

13

Tôi trở về nước với mái tóc cam xoăn sóng bồng bềnh. Tôi rất thích kiểu tóc mới này, bố mẹ cũng bảo tôi trông như mặt trời bé nhỏ. Nhiều người không nhận ra tôi. Ngay cả Trần Tử Dịch - người cùng lớn lên với tôi - cũng thế.

Lần tái ngộ, tôi ngồi ở lầu hai quán cà phê, mặt hướng thẳng về phía cửa. Trần Tử Dịch cùng một người bạn bước vào, liếc nhìn tôi một cái rồi lập tức quay đi. Một thời gian không gặp, hắn g/ầy hẳn đi, râu ria không chăm chút. Nhận đồ uống xong chỉ im lặng khuấy đ/á bằng ống hút, không nói chuyện với bạn.

Người bạn của Trần Tử Dịch lên tiếng trước:

“Thiếu gia Dịch, hôm nay gọi cậu ra là muốn nói chuyện cho rõ, xem rốt cuộc cậu nghĩ gì, anh em bọn tôi còn giúp được, thật không nỡ nhìn cậu suy sụp thế này.

“Lúc đầu, bọn tôi đều tưởng cậu với Lâm Chi Hân sẽ đi đến cùng, kiểu cưới nhau ấy. Nhưng sau này, Kiều Lãng chuyển tới, hai người bắt đầu không ổn. Cậu còn nhờ bọn tôi dựng kịch bản, bắt anh em chơi game trước giờ thi chính trị để cậu có cơ hội chê Lâm Chi Hân x/ấu trước mặt Kiều Lãng, lấy lòng cô ta. Tối hôm đó, thấy cậu cùng Kiều Lãng vào khách sạn, anh em tưởng việc đã thành, còn mừng cho cậu cuối cùng cũng chinh phục được hoa khôi! Ai ngờ giờ cậu lại chia tay hoa khôi, rồi hạ mình xuống năn nỉ Lâm Chi Hân quay lại, đây có còn là Thiếu gia Dịch chúng tôi quen biết nữa không?

“Toàn là huynh đệ, cậu nói thật đi, rốt cuộc cậu thích ai? Chỉ cần cậu lên tiếng, bọn tôi nhất định nghĩ cách giúp.”

Trần Tử Dịch thở dài n/ão nề:

“Trong lòng anh luôn chỉ có Chi Hân, không phải Kiều Lãng. Anh cũng không ngờ chuyện lại thành ra thế này.”

Chàng trai đối diện bật cười:

“Thích cô ấy mà còn nhờ anh em dựng kịch chê cô ấy x/ấu? Nghĩ kiểu gì vậy?!”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
22.72 K

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tấm màn sân khấu cũ đó là do tôi và cả đội bảo trì cùng nhau phục dựng.

Chương 11
Kỹ thuật viên nhuộm phục chế Tô Tĩnh Hòa đã dành nửa năm để xây dựng phương án nhuộm phục chế có thể đảo ngược cho tấm màn kịch cũ bị ẩm mốc và phai màu. Thế nhưng, khi tấm màn được treo trở lại sân khấu, cô phát hiện sổ tay hướng dẫn công việc chỉ còn lại chữ ký của cấp trên, còn bản thuê ngoài thì đã bị xóa mất các bước làm sạch then chốt. Sau khi thử nghiệm nhiệt độ đèn cho buổi công diễn đầu tiên xảy ra hiện tượng loang màu, cô buộc phải đứng trước lựa chọn: hoặc chấp nhận tổn thất do hoãn chiếu, hoàn tiền vé, làm thêm giờ và mất tiền thưởng, hoặc để thành quả phục chế suốt nửa năm trời đối mặt với rủi ro không thể đảo ngược. Cùng với việc khôi phục dần các bức ảnh thi công, ghi chép phiên bản và những bản thảo cảnh báo rủi ro chưa gửi đi, cô cũng bắt đầu yêu cầu chức danh, quyền ký duyệt và tên của đội ngũ mình phải được ghi nhận chính thức vào hệ thống.
0