Ba năm trước, để cư/ớp khách hàng của đối thủ, Thiệu Uy Nghiệp đã ra tay h/ãm h/ại công ty đối phương.
Hắn thông qua bên thứ ba b/án cho đối thủ một lô nguyên liệu không đạt chuẩn.
Lúc đó, trong công ty của Thiệu Uy Nghiệp có một nhân viên tên Thành Chí Kiệt phát hiện ra chuyện này.
Thành Chí Kiệt tìm gặp Thiệu Uy Nghiệp, yêu cầu hắn thu hồi số nguyên liệu không đạt chuẩn đó.
Thiệu Uy Nghiệp viện cớ tối nay sẽ đến gặp công ty đối thủ để giải quyết, thu hồi nguyên liệu.
Nhưng hắn lại hẹn Thành Chí Kiệt tại kho hàng của công ty đối thủ. Nhân lúc Thành Chí Kiệt không để ý, hắn trực tiếp làm cho anh ta bất tỉnh rồi ném vào trong kho của đối thủ.
Cuối cùng là một trận hỏa hoạn, không chỉ th/iêu rụi số nguyên liệu đó mà còn gi*t ch*t Thành Chí Kiệt.
Thiệu Uy Nghiệp nhân cơ hội tung tin đen về công ty đối thủ, nói rằng tất cả đều là âm mưu của họ.
Thành Chí Kiệt bị gi*t hại vì phát hiện ra th/ủ đo/ạn kinh doanh bất chính của công ty đối thủ.
Kết quả cuối cùng là công ty đối thủ rơi vào khủng hoảng dư luận, suýt nữa thì phá sản, đến giờ vẫn chưa gượng dậy nổi.
Còn công ty của Thiệu Uy Nghiệp lại trở thành biểu tượng của công lý.
Ba năm trước, chuyện này thực sự đã giúp Thiệu Uy Nghiệp và công ty của hắn gây dựng được thiện cảm.
Mà bây giờ, tội á/c năm xưa đã bị phơi bày giữa thanh thiên bạch nhật.
Cơn thịnh nộ của cộng đồng mạng lần này đã thực sự bùng n/ổ.
[Con gái b/ắt n/ạt, cha gi*t người? Được lắm, người giàu chơi kiểu này đây?]
[Tôi đã bảo Thiệu Uy Nghiệp không phải thứ tốt lành gì, không thì sao nuôi nổi đứa con gái Thiệu Lạc Di như thế?]
[Bảo sao con gái dám b/ắt n/ạt người khác, hóa ra cha nó cũng chẳng coi mạng người ra gì.]
Lần này, dân mạng phẫn nộ không chỉ đổ xô vào trang chính thức của công ty Thiệu gia để ch/ửi rủa.
Thậm chí có những người đã m/ua sản phẩm của Thiệu gia tập hợp thành nhóm, mang theo rau thối, trứng thối đến công ty và cửa hàng trực thuộc của họ.
Thiệu Uy Nghiệp trốn trong công ty gần như không dám lộ diện, chưa kịp nghĩ ra cách giải quyết thì cảnh sát đã tới nơi.
Thiệu Uy Nghiệp bị bắt đi điều tra.
Những người liên quan đến vụ việc năm đó, bao gồm Thiệu Gia Tuấn và các lãnh đạo công ty tham gia, không ai thoát được.
Những nhân viên còn lại hoang mang lo sợ, gọi điện về nhà hỏi Lý Vân Lan phải làm sao.
Lý Vân Lan làm nội trợ bao năm nay, bà ta biết gì chứ?
Mặt tái mét, bà ta chăm chăm nhìn tôi.
"Đều là do mày, đồ xui xẻo! Mày vừa về nhà thì nhà đã chẳng được yên ổn."
Tôi không nhận cái tội danh này.
"Bà bảo tại tôi nên nhà không yên ổn? Nhưng khi Thiệu Lạc Di b/ắt n/ạt người khác, khi Thiệu tổng gi*t người, tôi còn chưa về Thiệu gia."
"Mày..." Vân Lan tức nghẹn, liên tục lẩm bẩm: "Nhất định có cách, nhất định có cách thôi."
Lý Vân Lan đột nhiên lao tới định kéo tay tôi.
"Đi, mày đi theo tao đến Vương gia, để họ ra tay giúp bố mày."
Tôi lùi lại một bước, tránh tay bà ta.
"Thiệu gia giờ thế này, bà nghĩ Vương gia còn muốn kết thông gia nữa sao?"
Lý Vân Lan mặt trắng bệch, bất đắc dĩ lại đi tìm Kỷ Ngạn Triết.
Nhưng tiếc thay, lần này chính Kỷ Ngạn Triết cũng khó tự giữ mình.
Là đối tượng thông gia của Thiệu gia, Kỷ Ngạn Triết và gia tộc họ Kỷ đằng sau cũng chẳng sạch sẽ gì.
Kỷ gia chủ yếu kinh doanh bất động sản, năm đó dự án của đối thủ b/án tốt hơn nhà họ.
Để h/ãm h/ại đối thủ, Kỷ gia dẫn một cụ già nhặt rác đến công trường xây dựng của đối thủ rồi đẩy người ta xuống lầu.
Sự kiện rơi lầu xảy ra tại dự án mới mở b/án khiến doanh số công ty đối thủ lao dốc.
Kỷ gia nhân cơ hội tuyên truyền dự án đối thủ phong thủy x/ấu, từ đó đẩy cao doanh số của nhà mình.
Lần trước Lý Vân Lan có thể khiến Kỷ Ngạn Triết ra tay bảo lãnh Thiệu Lạc Di chính vì bà ta biết chuyện này, dùng nó làm con bài ép Kỷ Ngạn Triết xuất hiện.
Những chuyện này, từ lần trước khi thấy linh h/ồn trên vai Kỷ Ngạn Triết, tôi đã tìm cách điều tra ra.
Cũng như Thiệu gia, tội á/c của Kỷ gia đã bị phơi bày trước thiên hạ.
Kỷ Ngạn Triết tự thân khó giữ, lấy đâu ra sức giúp Thiệu gia?
Sự việc kết thúc, tôi thu dọn đồ đạc chuẩn bị rời đi.
Lý Vân Lan nhìn tôi, không hiểu tôi định làm gì.
"Mày... Lúc này mày định bỏ rơi tao?"
"Phu nhân Thiệu, để tôi nhắc nhở bà, chính bà nói tôi không phải con gái bà. Chính bà nói con gái bà chỉ có Thiệu Lạc Di."
Lý Vân Lan sững người, bà ta đột nhiên lao tới kéo tay tôi.
"Mày không được đi! Mày phải nghĩ cách... Được rồi, mày đi tìm Diệp gia, c/ầu x/in thiếu gia họ Diệp cưới mày. Như vậy có thể c/ứu được Thiệu gia. Mày..."
"Phu nhân Thiệu, trách nhiệm lớn lao bảo vệ Thiệu gia này, bà vẫn nên giao lại cho cô con gái cưng Thiệu Lạc Di của bà. Dù sao, tôi họ Trương, không liên quan gì đến nhà các người."
Tôi gi/ật tay khỏi Lý Vân Lan, bỏ ngoài tai những lời ch/ửi rủa của bà ta, bước ra khỏi cổng lớn Thiệu gia.
Khi ra khỏi khu biệt thự, tôi thấy xe cảnh sát hú còi lao tới.
Những chuyện sau đó diễn ra như lẽ đương nhiên.
Công ty Thiệu gia sụp đổ.
Toàn bộ tài sản của Thiệu gia bị phong tỏa.
Thiệu Uy Nghiệp và Thiệu Gia Tuấn vì tham gia trốn thuế, làm sổ sách giả cùng vụ gi*t Thành Chí Kiệt.
Điều chờ đợi họ là án tù.
Lý Vân Lan và Thiệu Lạc Di không tham gia vào việc kinh doanh của công ty. Nhưng tài sản đứng tên họ cũng bị phong tỏa.
Hai mẹ con đều không có kỹ năng mưu sinh, đành thuê một căn phòng nhỏ tạm an thân.
Đến lúc này, Lý Vân Lan không còn coi Thiệu Lạc Di là con gái cưng nữa.
Bà ta cho rằng nếu không phải do Thiệu Lạc Di b/ắt n/ạt thì chuyện của Thiệu gia đã không bị lôi ra.
Hai mẹ con ngày ngày cãi vã trong phòng thuê.
Kỷ Ngạn Triết cũng vào tù, Thiệu Lạc Di mất hết chỗ dựa.
Không còn thân phận tiểu thư, lại ngày đêm bị á/c mộng đeo bám, tinh thần cô ta ngày càng suy sụp.
Sau khi Lý Vân Lan lại một lần nữa quy trách nhiệm khiến Thiệu gia phá sản cho cô ta, Thiệu Lạc Di không nhịn được nữa, hai mẹ con đ/á/nh nhau tơi bời.
Và đêm đó, một lần nữa bị á/c mộng quấy nhiễu, Thiệu Lạc Di đã nhầm Lý Vân Lan là Vu Bảo Linh trong cơn mộng, thẳng tay bóp cổ cho đến ch*t.
Sau khi gi*t Lý Vân Lan, Thiệu Lạc Di đi/ên lo/ạn rồi cuối cùng từ trên lầu nhảy xuống.
Nghe được tin này, tôi tìm đến m/ộ phần của Vu Bảo Linh.
"Tôi đã trả th/ù cho cô."
Tôi đã đến thăm bố mẹ Vu Bảo Linh, nhân danh một quỹ từ thiện để lại cho họ một khoản tiền.
Tôi đ/ốt rất nhiều vàng mã cho Vu Bảo Linh, mong cô ấy và Tiểu Hắc kiếp sau đầu th/ai vào nhà tử tế.
Thiệu Uy Nghiệp trong tù không chịu nổi cực khổ, chưa được bao lâu đã đột quỵ.
Dù đột quỵ nhưng vẫn phải ngồi tù, quãng đời còn lại chỉ còn sống không bằng ch*t.
Còn Thiệu Gia Tuấn và Kỷ Ngạn Triết, đôi huynh đệ tốt này bị xếp vào cùng một phòng giam.
Hai người thường xuyên đổ lỗi cho nhau rồi đ/á/nh nhau, cuối cùng đều bị quản giáo trừng ph/ạt.
Cứ bất phục quản như vậy, đương nhiên án tù sẽ được kéo dài.
Tôi rất hài lòng với kết quả này.
Giải quyết xong chuyện của Thiệu gia, tôi đang tính về núi.
Thì sư phụ biệt tích đã lâu, người đang du ngoạn bên ngoài, cuối cùng cũng nhắn tin cho tôi.
[Mau đến Kinh Thành, có đại án.]
Trời ạ, có việc mà lão đầu gọi là đại án.
Là cương thi nghìn năm, hay yêu quái vạn tuổi thành tinh đây?
Kệ đi.
Thu xếp đồ đạc, đi tìm sư phụ làm việc thôi nào.
(Hết sách)