Tôi gật đầu, nhận biên bản hòa giải rồi ký tên.

Một viên cảnh sát lớn tuổi hơn liếc nhìn cánh tay trái của tôi, hỏi: "Cô còn yêu cầu nào khác không?"

"Bọn họ hiện vẫn đang ở đồn, chúng ta có thể nói chuyện trực tiếp, phê bình giáo dục viết bản cam kết gì đó."

"Cô còn có thể xin trợ giúp pháp lý miễn phí, đến báo án sẽ được tiếp nhận."

Tôi im lặng giây lát, lắc đầu: "Không cần đâu, làm phiền các anh nhiều rồi."

Tôi chắc chắn họ sẽ trả đũa.

Dù là giáo viên chủ nhiệm của con gái, hay mẹ Lư Tư Kỳ, bọn họ nhất định sẽ trả đũa.

Những kẻ như họ đã khắc sâu vào xươ/ng tủy tư tưởng đứng trên đầu thiên hạ.

Làm sao họ có thể chịu đựng được một người góa phụ t/àn t/ật không nơi nương tựa như tôi dám túm tóc đá/nh đ/ập họ?

Quy tắc sinh tồn của họ chính là: 'Kẻ dưới ta thì mạnh được yếu thua, kẻ trên ta thì bình đẳng như nhau'.

Họ mặc nhiên xếp tôi vào hạng 'yếu thua', nhưng vẻ mặt không sợ ch*t của tôi lại khiến họ phải dè chừng 'bình đẳng'.

Thật nực cười.

Sau khi cảnh sát rời đi, tôi ngồi một mình trên giường phòng cấp c/ứu, thỉnh thoảng có y tá đến kiểm tra tình trạng của tôi.

Phòng cấp c/ứu hỗn lo/ạn vô cùng.

Giường bên cạnh là tên s/ay rư/ợu được đưa đến sau tôi, cằm bị rá/ch toạc, m/áu chảy ròng ròng.

Không thể tiêm th/uốc tê, hắn bị ba bốn người ghì ch/ặt trên giường, kh//âu vá trong đ/au đớn.

Tiếng hét thất thanh của hắn x/é toang màng nhĩ tôi.

Trong tấm kính điện thoại vỡ một góc, tôi thấy tin nhắn con gái gửi: [Mẹ ơi, mẹ về chưa?]

[Con thèm bánh trứng trước cổng trường, với cả th!t kho tàu mẹ nấu nữa.]

[Về nhanh đi! Bụng con đói muốn ch*t rồi.]

Con bé gửi kèm biểu tượng chú thỏ gi/ận dữ.

Cái vẻ phúng phính đó đáng yêu y hệt nó.

Tôi lóng ngóng gõ phím trả lời: [Ừ.]

[Mẹ đi m/ua bánh trứng, đi m/ua th!t.]

**11**

Về đến nhà, con gái nhìn chằm chằm vào lớp băng gạc trên đầu tôi, ngơ ngẩn hỏi: "Mẹ đi tìm bọn họ rồi à?"

Tôi không biết trả lời sao, đành lảng sang chuyện khác sau phút im lặng: "Đi rửa tay đi, ăn bánh trứng kẻo nguội."

"Mẹ cho thêm ngò rí đó, để lâu mất ngon."

Th!t ba chỉ rửa sạch, để ráo trên thớt rồi c/ắt thành từng miếng vuông cỡ quân bài, xếp ngay ngắn trên đĩa.

Cho vào nồi nước lạnh, thêm gừng và rư/ợu nấu.

Tôi lau tay vào tạp dề, suy nghĩ mãi.

Khi con bé bước vào, tôi hỏi: "Mẹ cho con chuyển trường nhé?"

"Cũng không xa lắm, về trường cấp hai theo hộ khẩu của con ấy."

Trong đầu tính toán chi phí chuyển trường, tiền lo Iót nhờ người.

Cùng lắm thì đành liều mặt dày đi nhờ mẹ chồng giúp đỡ.

Dù nhà chồng từ trước đến nay vẫn gh/ét cay gh/ét đắng tôi.

Từ khi chồng tôi mất, họ càng cho rằng tôi hại anh ấy ch*t trẻ vì lao lực.

Những ngày chồng tôi hấp hối, mẹ chồng đã mấy lần cầm d/ao đuổi tôi ra khỏi phòng b/ệnh.

Họ bảo, lẽ ra anh ấy nên lấy người vợ tốt hơn.

Ít nhất không phải là một kẻ thất học, vô văn hóa như tôi, suốt ngày b/án hàng rong đầu đường xó chợ.

Tôi từng rất tự ti.

Nhưng tự ti không phải liều th/uốc giải cho khổ đời.

Tôi vật lộn bò từng bước, không mong vinh hiển áo gấm, chỉ cần sống đủ khiến họ nể mặt.

Nhưng đôi lúc tôi chẳng phải người lý trí.

Chỉ một chút bất công cũng đủ để h/ận th/ù cuốn đi, khiến tôi làm những chuyện m/ù quá/ng.

Tôi muốn đòi lại công bằng cho con gái.

Nhưng suýt nữa quên mất, sau chuyện này, khi quay lại trường, con bé sẽ đối mặt với điều gì.

Là bạn học thầy cô biết nó có người mẹ như thế, lén lút chế giễu?

Hay bọn họ sẽ trút gi/ận lên con tôi gấp bội phần?

Vậy nên chuyển trường là cách tốt nhất tôi nghĩ được lúc này.

Con bé dựa khung cửa bếp, nhai bánh trứng trầm ngâm.

Một lá ngò rí dính nước sốt lủng lẳng trên mép.

Nó dùng tay gạt lá ngò vào miệng, rồi kiên quyết từ chối: "Không."

"Còn một năm nữa là thi chuyển cấp rồi, giờ chuyển trường con sợ không theo kịp, với lại phải làm quen môi trường mới."

Nó càu nhàu: "Con là người hướng nội mà."

Câu này tôi không hiểu lắm.

Th!t trong nồi đã sôi sùng sục, bọt nổi lềnh bềnh.

Con bé cắn thêm miếng bánh, cười toe toét: "Nhưng con biết, có mẹ ở đây, con không sợ gì hết."

Chợt gi/ật mình, tôi bỗng thấy nhẹ lòng.

Hóa ra con gái tôi mạnh mẽ hơn tôi tưởng.

Không phải liều lĩnh vô tri.

Mà là sau bao đêm trăn trở, nó đã quyết tâm đối mặt.

Nó tin tưởng tôi, tôi cũng nên tin tưởng nó.

Sáng hôm sau, mẹ Lư Tư Kỳ chủ động liên lạc.

Người từng mở miệng ra là đòi tiền, giờ nói chuyện với tôi bằng giọng sợ hãi bản năng.

Bà ta nói: "Chuyện hôm đó chúng tôi cũng không tính truy c/ứu nữa."

"Tôi cũng đã nói chuyện với con gái, đúng là có đôi chỗ đối xử không tốt với con cô."

"Tôi cam đoan, sau này sẽ không có chuyện tương tự xảy ra."

"Vậy nên mong cô đừng tiếp tục quấy rối gia đình chúng tôi."

Tôi biết địa chỉ nhà họ, bà ta cũng hiểu nếu không nhượng bộ, tôi sẽ quay lại lần hai.

Lần này chỉ ở cổng trường, lần sau nếu tôi đến tận nhà uống th/uốc trừ sâu hay diễn cảnh t/ự t*, đó mới là á/c mộng thực sự của họ.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
22.72 K

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tôi và đối thủ cùng nhận dự án trùng tu thư viện

Chương 11
Trận mưa lớn khiến tầng hầm lưu trữ của một thư viện công cộng bị ngập nước. Tống Tri Vi, một chuyên gia phục chế văn vật giấy, buộc phải cùng đối thủ cạnh tranh lâu năm là Cố Thanh Sầm đưa ra quyết định về thứ tự cứu hộ các tài liệu trong vòng 48 giờ. Hai người đã thiết lập các tiêu chuẩn truy xuất nguồn gốc dựa trên độ ẩm, vị trí lưu trữ và công suất của kho lạnh, đồng thời phát hiện ra rằng phía thư viện vốn đã biết về vấn đề rò rỉ nước thông qua các dấu vết nước cũ, bảng kiểm tra định kỳ và đánh giá rủi ro. Điều khó chấp nhận hơn cả là Thanh Sầm từng bị ràng buộc bởi các điều khoản bảo mật nên đã nắm giữ một phần thông tin rủi ro, khiến những dự án mà Tri Vi từng thua trong quá khứ không còn đơn thuần là vấn đề thắng thua về năng lực. Dẫu biết việc công khai hồ sơ sẽ khiến công tác cứu hộ bị đình trệ và khoản thanh toán cuối cùng bị trì hoãn, họ vẫn lựa chọn công khai các nguyên tắc phân loại và dòng thời gian rủi ro dưới tên mình, từ đó xác lập một mối quan hệ đồng nghiệp mới – nơi họ có thể hợp tác nhưng cũng có thể chất vấn lẫn nhau trong chính những cái giá phải trả.
0