“Tiền không đủ thì chúng ta cùng nghĩ cách, em đừng bỏ cuộc chứ!”
Phiền ch*t đi được.
Tôi cúp máy luôn.
Tôi nhớ rõ, ngày mai chính là lúc người bí ẩn xuất hiện.
Kiếp trước vào ngày này, Lý Thành biến mất cả ngày.
Tôi gọi điện khắp nơi nhưng không liên lạc được.
Cũng từ hôm ấy, thái độ của Lý Thành với tôi đột nhiên thay đổi 180 độ.
Khiến tôi tin chắc, chính ngày hôm đó, Lý Thành đã hoàn thành giao dịch.
Lần này, tôi để lại cho hắn một xu, mong hắn đổi lấy thật vui vẻ.
Sau đó, tôi đến bệ/nh viện chăm sóc bố.
Rồi về nhà.
Vừa bước vào cửa đã thấy Lý Thành mặt nặng mày nhẹ hỏi:
“Nhiễm Nhiễm, sao tài khoản của em chỉ còn một xu vậy?”
3
Tôi giả vờ kinh ngạc:
“Sao anh biết?!”
Lý Thành sắc mặt tái nhợt.
“Anh có người quen làm trong ngân hàng...”
Chưa nói hết câu, hắn đã nhận ra thất thố.
Ngậm miệng.
Rồi đổi chủ đề, tỏ vẻ lo lắng:
“Anh lo cho em thôi, ca mổ của bác sắp đến nơi rồi, giờ lại hết tiền, tính sao? Trước đây còn 28 triệu cơ mà, sao tự dưng hết sạch rồi?”
Tôi liếc nhìn hắn, đáp:
“Em chuyển trước cho bệ/nh viện rồi.”
Ai ngờ hắn bật dậy như ngồi trên lửa:
“Chuyển sớm thế làm gì? Bệ/nh viện đâu có trả lãi, phí quá!”
Hắn tỏ ra vô cùng sốt ruột.
Lại hỏi tiếp:
“Rút ra được không? Anh nhờ bạn làm giúp mấy khoản đầu tư, ki/ếm chút lãi.”
Tôi lắc đầu.
Lý Thành nhíu mày đi tới đi lui trong phòng.
Thái độ này của hắn khiến tôi dấy lên cảnh giác.
Vừa trọng sinh, thời gian lại gấp gáp.
Có lẻ xử lý mọi việc hơi vội vàng.
Cảm xúc cũng chưa kiểm soát tốt.
Bây giờ xem ra, hắn đang do dự.
Phải chăng đang cân nhắc hoãn giao dịch với người bí ẩn ngày mai?
Tôi đã bình tĩnh lại.
Suy nghĩ một chút, để giao dịch diễn ra suôn sẻ, cần thả thêm mồi.
Tôi lấy vé số ra.
“Anh yêu, đừng lo mấy đồng lãi lẻ nữa. Em trúng giải lớn rồi, tiền mổ cho bố đã có!”
4
Nghe tôi nói.
Mắt Lý Thành sáng rực.
“Thật không em yêu?”
Tôi gật đầu, mở trang tra c/ứu kết quả xổ số.
“Anh xem này, số nào cũng trúng hết.”
Dù tự mình lĩnh giải cũng được.
Nhưng nhớ lại chuyện kiếp trước, không đổi mười năm tuổi thọ của hắn thì tôi c/ăm h/ận vô cùng.
Hơn nữa, nếu hắn hoãn giao dịch với người bí ẩn, tôi sẽ rơi vào thế bị động.
Quan trọng nhất, dù lĩnh giải rồi, tôi vẫn có cách khiến hắn chỉ đổi được một xu.
Lý Thành cầm điện thoại tôi, mắt liên tục so sánh giữa màn hình và tờ vé số.
Tôi cười nói:
“Tiền thưởng hơn năm mươi triệu đấy!”
Hắn cười toe toét đến tận mang tai.
Định gi/ật vé số, nhưng tôi đã cất đi.
“Vé quan trọng lắm, để em giữ cho. Sợ lạc mất.”
Lý Thành chỉ cần giao dịch được, nào quan tâm vé ở tay ai.
Hắn chỉ sốt ruột muốn đi lĩnh giải.
“Sáng mai chúng ta đến trung tâm xổ số nhé em yêu?”
Tôi mỉm cười:
“Được.”
Hắn đúng là không thể đợi thêm nữa.
Đến nửa đêm, tôi còn nghe thấy hắn lén ra ngoài gọi cho Tô Oánh Oánh.
“Oánh Oánh, Lâm Nhiễm trúng giải lớn! Chúng ta phất rồi!”
Đêm khuya tĩnh lặng, tôi nghe rõ giọng Tô Oánh Oánh bên kia:
“Vậy ngày mai vẫn giao dịch chứ? À không, qua 12 giờ rồi, là hôm nay rồi.”
Lý Thành hào hứng gật đầu, rồi chợt nhớ đối phương không thấy, liền nói:
“Ừ, sáng đi lĩnh thưởng xong sẽ tìm người bí ẩn. Em không biết đâu, suýt nữa anh định hoãn lại rồi. Ai ngờ Lâm Nhiễm nộp tiền sạch sẽ, anh rõ ràng nghe nói ca thay tim của bố nó chưa tới gấp thế.”
“Chỉ còn một xu, đổi bằng mười năm tuổi thọ của anh, đổi xong còn đâu tiền chữa bệ/nh cho em. Thật lòng mà nói, đổi mấy chục triệu của nó anh còn thấy phí, giờ thì tốt rồi, năm mươi triệu, anh sẵn sàng đổi!”
“Có tiền chắc bệ/nh em sẽ ổn, đợi em khỏi bệ/nh, chúng ta tự do tài chính, không cần đi làm nữa!”
Lý Thành và Tô Oánh Oánh còn đang mơ tưởng cuộc sống tự do.
Còn tôi đã ghi âm tất cả.
Đợi thu thập đủ chứng cứ sẽ nộp cho cơ quan chức năng.
Làm trò huyền học bùa chú à?
Tôi không tin nhà nước không quan tâm chuyện này.
5
Sáng sớm, Lý Thành đã đ/á/nh thức tôi.
Chúng tôi đến trung tâm xổ số.
Hắn còn phấn khích hơn cả tôi.
Như thể người trúng giải là hắn chứ không phải tôi.
Sau khi hoàn tất thủ tục, nhìn thấy tiền chuyển vào tài khoản tôi, hắn cười không nhắm được mắt.
Trúng năm mươi triệu, sau thuế còn bốn mươi triệu.
Khi nhân viên hỏi có quyên góp không, mặt hắn biến sắc:
“Không quyên, chúng tôi không quyên. Bố cô ấy cần thay tim, tiền còn không đủ.”
Nhân viên nhếch mép.
Thay tim gì mà tốn mấy chục triệu vậy?
Tôi mặc kệ hắn.
Trực tiếp quyên góp hai triệu.
Tôi cần tiền, người khác cũng cần.
Khi có dư dả, tôi không ngại giúp đỡ.
Nhưng tự ý động vào tiền c/ứu mạng của tôi thì không được!
Lý Thành mặt đen như cơm ch/áy.
Khóe miệng hắn gi/ật giật.
Như muốn m/ắng tôi nhưng không dám.
Bởi nơi này đông nhân viên, lại có cả phóng viên.
Hắn đâu dám hỗn láo.
Chỉ là khi chụp ảnh, nụ cười không còn tươi nữa.
Rời trung tâm xổ số.
Hắn viện cớ công việc gấp cần xử lý.
Tôi gật đầu.
Đợi hắn bắt taxi đi, tôi lên xe khác bám theo.
Xe hướng ra ngoại ô.
Trên xe, tôi thuần thục mở app ngân hàng, nhập số tài khoản của bố, chuyển tiền!
Hôm qua tôi đã đặt hạn mức chuyển khoản.
Lại còn luyện tập nhiều lần trong toilet để đảm bảo không sai sót.
Giờ đây, chưa đầy một phút, bốn mươi triệu đã vào tài khoản bố tôi.
Mà tài khoản tôi.
Giờ chỉ còn một xu!
6
Xe chạy một tiếng mới tới nơi.
Tô Oánh Oánh đã đợi sẵn.
Cô ta bị u/ng t/hư, giờ mặt mày trắng bệch.
Nhưng không giấu nổi vẻ hân hoan.
Quả nhiên, tiền tài nuôi dưỡng con người.
Nhất là khi sắp được chạm tay vào.
Ngoại ô vắng vẻ.
Tôi không dám đến gần, chỉ nép từ xa.
Dù sao cũng đã chuẩn bị kỹ càng.