Chỉ còn hương tựa như xưa

Chương 7

20/12/2025 11:27

Nàng chỉ lặng lẽ treo tấm biển trước cổng chính.

Trên tấm biển là bốn chữ lớn do chính hoàng đế ngự bút: Nghĩa Liệt Thiên Thu.

Đó là tấm biển tể tướng đích thân cầu chỉ vua ban, truy phong cho cha ta, nhằm chỉnh đốn lại quan trường qua vụ án này.

Mẹ đứng dưới tấm biển, khoác chiếc áo thâm hắc sắc, tóc chải gọn gàng, tay cầm thước kẻ cha thường dùng khi xưa.

Ánh mắt nàng lạnh lùng nhìn những kẻ tham lam đang đứng đó:

- Tấm biển này, là do hoàng thượng ban.

- Kẻ nào dám động đến gia đình này, tức là chống chỉ, là khi quân.

- Và từ hôm nay, ta Liễu Như Yên, lập nữ hộ, cả đời không tái giá.

- Ta sẽ giữ lấy nhà họ Tô, giữ lấy Tuế Tuế, cho đến khi nhắm mắt xuôi tay.

Khoảnh khắc ấy, ta nhìn thấy bóng dáng cha trong con người mẹ.

Khí phách kiên cường ấy, dù nghìn người cản ta vẫn đi.

Mười năm sau.

Kinh thành xuất hiện một nữ tụng sư nổi danh, tên Tô Tuế Tuế.

Không như những tiểu thư khác cầm kỳ thi họa, ta thông thuộc luật lệ Đại Khánh, chuyên vì dân nghèo, những người phụ nữ bị áp bức mà đứng ra thưa kiện.

Chữ ta x/ấu như gà bới, tựa nét chữ quyền đầu năm xưa của cha, toát lên sự ngang ngạnh.

Miệng ta sắc như d/ao, như lời mẹ m/ắng vặt thuở nào, có thể khiến bọn tham quan sởn gai ốc.

Thiên hạ gọi ta là Tô Nương Tử Thiết Chủy.

Còn mẹ ta, Liễu Như Yên, đã già đi.

Nhan sắc phai tàn, nốt son nơi khóe mắt giờ đã chìm vào nếp nhăn.

Bà biến khu vườn nhỏ cha để lại thành một học đường.

Nơi ấy thu nhận những đứa trẻ mồ côi lưu lạc, những đứa trẻ bị kh/inh rẻ vì thân phận thấp hèn.

Mẹ không dạy Tứ thư Ngũ kinh, cũng chẳng giảng nữ đức nữ giới.

Bà dạy chúng tính toán, dạy cách sinh tồn, dạy làm người ngay thẳng giữa dòng đời đục ngầu.

Học đường mang tên Như Cố Trai.

Đó là một buổi trưa đông giá rét.

Ta vừa thắng kiện trở về, thấy mẹ đang nằm trên ghế bập bênh phơi nắng.

Hoa mai trong sân đã nở, đỏ rực như lửa, hương thơm ngào ngạt.

Trên tay mẹ vẫn cầm cây tỳ bà cũ, ngón tay gảy khẽ dây đàn.

Chẳng thành khúc nhạc, nhưng nghe sao thật thiết tha.

- Tuế Tuế à.

Mẹ nhắm mắt gọi ta.

- Mẹ ơi, con đây. - Ta quỳ xuống bên bà, đắp lại tấm chăn.

- Đêm qua, mẹ mơ thấy cha con.

Khóe môi mẹ nhẹ nhõm, tựa thiếu nữ mới lớn. - Ông ấy mặc chiếc áo xanh ngày xưa, đứng bên cầu Nại Hà.

- Mẹ hỏi sao không đi đầu th/ai?

- Ông bảo, mình là thư sinh ng/u ngốc, chỉ biết giữ lời hứa. Đã hứa đợi một người, thì dù một bước cũng không dám rời.

Mũi ta chợt cay, giọt lệ rơi không hẹn.

- Mẹ...

Mẹ đưa tay lau nước mắt cho ta, chỉ vào đóa mai đang độ xuân thì:

- Đừng khóc. Con xem, hoa nở rồi.

- Đời hoa có loài nở mùa xuân, có loài kiêu sa trong nhàn nhã.

- Duy chỉ có hoa mai, nở giữa mùa đông lạnh giá, trên cành khô khẳng.

- Nhưng cũng chỉ mình nó, khi tàn rụng vẫn giữ được hương thơm nồng nàn trong đất, lưu luyến chẳng phai.

Bàn tay mẹ buông thõng.

Tiếng tỳ bà rơi, vang lên khúc bi ca cuối cùng.

Bà đã đi rồi.

Nụ cười trên môi, đến hẹn ước mười năm trời.

Sau này, khi dọn di vật của mẹ, ta tìm thấy dưới gối bà một tờ giấy đã ố vàng.

Không phải ngân phiếu, cũng chẳng phải địa khế.

Đó là một tờ hôn thư.

Trên ấy ng/uệch ngoạc dòng chữ cha từng dùng nắm đ/ấm viết nên:

'Kết tóc xe tơ, ân ái chẳng nghi. Sống cùng quy lai, ch*t hóa tương tư.'

Phía dưới, hai cái tên song song:

Tô Thanh Hà, Liễu Như Yên.

Giữa hai tên ấy, một đóa mai vụng về nhưng kiêu hãnh nở rộ.

Dù rơi vào bùn lầy, dù thân phận hèn mọn.

Miễn lòng thanh khiết.

Hương vẫn ngát xưa.

- Hết -

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Cẩm nang sinh tồn sai lầm của nam phụ làm màu

Chương 19
Năm thứ ba bị thụ chính “công lược” chiếm lấy cơ thể, cuối cùng hắn cũng hoàn thành cái gọi là nhiệm vụ, trả lại thân thể cho tôi. Tôi chậm rãi mở mắt, bị hai cha con chen chúc ở đầu giường làm giật mình, theo phản xạ— suýt nữa vung tay tát một cái. Ngay lúc đó, trước mắt bỗng lóe lên “bình luận bay”: 【Thụ chính đi rồi à? Vậy giờ trong cơ thể này là nam phụ làm màu kiêu căng ngang ngược kia?】 【Cười chết mất, đúng là nó rồi. Nhưng nam chính với thằng nhóc kia được thụ chính dịu dàng chăm sóc suốt ba năm, còn chịu nổi con này nữa không?】 【Chắc chắn là không. Nếu nam phụ còn dám hung hăng bắt nạt như trước, thì chỉ có nước chờ chết. Nam chính bây giờ đâu còn là bánh bao mềm để nó bắt nạt nữa.】 Tôi cứng đờ, vội dừng động tác. Ép bàn tay suýt vung ra lại, cố nặn ra một nụ cười dịu dàng: “Hai… hai người đang làm gì ở đây vậy?” Chương Hoa không nói gì, chỉ ngây người nhìn bàn tay tôi giấu sau lưng. Sau đó, trong đáy mắt vốn tĩnh lặng như chết kia, từng chút một bùng lên niềm vui như vừa tìm lại được thứ đã mất.
44
Trụ Sống Chương 11
Im phăng phắc Chương 23