Bác Lâm đã dùng cách của mình để chữa lành từng chút một vết thương trong lòng mẹ tôi. Rồi đột nhiên, bác quay sang hỏi tôi: "Nhân tiện, Tiểu Phàm, công việc của cháu tìm thế nào rồi?"

"Có vài công ty đang đàm phán, cháu vẫn đang cân nhắc."

"Không gấp, từ từ chọn. Nhà mình giờ khá giả rồi, cháu muốn làm gì thì làm."

"Ừ." Tôi gật đầu: "Cháu muốn ở lại thành phố này, gần nhà hơn."

"Tốt, nhớ thường xuyên về ăn cơm."

"Muốn ăn gì thì báo trước, mẹ làm cho." Mẹ tôi nói.

Ánh trăng ngoài cửa sổ chiếu xuống sàn nhà vừa mới lau, lấp lánh. Biển hiệu quán ăn tỏa sáng ấm áp trong đêm: 【Tiệm Ăn Nhà Thẩm】, bên dưới có dòng chữ nhỏ hơn: 【Hạnh phúc, là được về nhà ăn cơm】.

Mẹ tôi họ Thẩm. Ngày trước bác Lâm nhất quyết dùng tên này. "Mẹ cháu mới là linh h/ồn của tiệm này, nhưng bác muốn mọi người biết rằng giờ đã có bác và cháu cùng bảo vệ mẹ." Lúc ấy mẹ tôi đỏ mặt, nhưng không phản đối.

Nhìn hai người ngồi sát bên nhau, tôi chợt nhớ cảnh mưa nhiều năm trước - mẹ ngồi giữa vũng bùn nhặt những mảnh sứ vỡ. Hồi đó tôi tưởng cuộc sống sẽ mãi khó khăn như thế.

Nhưng giờ tôi đã hiểu: Những vết s/ẹo mà số phận mang đến, thời gian sẽ từ từ chữa lành. Còn người thực sự yêu thương bạn, sẽ nắm ch/ặt tay bạn cùng chờ trời quang mây tạnh.

Đêm khuya, chúng tôi tắt đèn tiệm. Bác Lâm khóa cửa, mẹ kiểm tra bếp gas, tôi đóng cửa sổ. Ba cái bóng dưới ánh trăng kéo dài, sát lại gần nhau.

Bước ra khỏi tiệm, bác Lâm tự nhiên nắm tay mẹ tôi. Mẹ khẽ gi/ật mình, rồi từ từ siết ch/ặt tay lại.

"Mai muốn ăn gì?" Mẹ quay sang hỏi tôi.

"Thịt xào chua ngọt!" Tôi và bác Lâm đồng thanh đáp rồi nhìn nhau cười.

Mẹ cũng bật cười, những vết chân chim đuôi mắt chan chứa dịu dàng: "Được, làm một đĩa thật to."

Đèn đường từng chiếc bật sáng, soi rõ con đường về nhà. Con đường này chúng tôi từng đi qua bao gian nan, may mắn thay cuối cùng vẫn không lạc mất nhau. Và giờ đây, chúng tôi hạnh phúc hơn bất cứ lúc nào.

Bởi vì một tổ ấm thực sự, chẳng phải ở ngôi nhà to bao nhiêu, mà là dù bạn về muộn thế nào, vẫn có người để đèn chờ, hâm nóng bát cơm, và nói một câu "Mẹ yêu con".

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600
11 Bao Nuôi Nhầm Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm