Tôi không tin.
Tôi biết Diêu Thư không phải kiểu con gái coi trọng vật chất, cô ấy chưa bao giờ bị cuộc sống thực dụng làm tha hóa, tình cảm của cô ấy thuần khiết, suy nghĩ đơn giản.
Là tôi không biết trân trọng.
Tôi không thể mất cô ấy.
Tôi vội vàng vệ sinh cá nhân, chỉnh tề trang phục.
Tôi đến công ty tìm Diêu Thư, lễ tân do dự, tôi vội viện cớ công việc.
Tôi gặp được cô ấy, chân cô ấy bị thương, tôi lo lắng hỏi han, muốn được chăm sóc cô ấy.
Nhưng cô ấy chỉ yêu cầu tôi rời đi.
Lời ăn năn đã chuẩn bị sẵn còn chưa kịp thốt ra, Chu Diễm đã xuất hiện.
Hắn ta lập tức tuyên bố chủ quyền, dùng từ ngữ sắc bén cay đ/ộc.
Gỡ phăng những điều tôi luôn trốn tránh không dám đối mặt.
Tôi biết Diêu Thư đã hy sinh rất nhiều, tôi hưởng thụ sự thiên vị của cô ấy lại giả vờ không thấy ánh mắt mong chờ kia.
Tôi tưởng đó là tình yêu đặc biệt chỉ dành riêng cho chúng tôi.
Lời nói của Chu Diễm như lưỡi d/ao mổ chính x/á/c, phanh phui sự thật đẫm m/áu, khiến sự hèn mọn của tôi không còn chỗ ẩn náu.
Ngay từ khi hắn bước vào, tôi đã nhìn thấy đôi khuy măng sét - chính là món quà tôi từng tặng để hợp tác làm ăn.
Khoảnh khắc nhìn thấu trái tim người khác này, tôi biết mình và Diêu Thư thực sự kết thúc rồi.
03
Tôi báo cảnh sát.
Lương Khiêm Nhi nhanh chóng bị bắt.
Tiền đã bị cô ta tiêu sạch.
Căn cứ vào giá trị tài sản bị đ/á/nh cắp, Lương Khiêm Nhi sẽ phải ngồi tù vài năm.
Ban đầu cô ta cãi chày cãi cối, sau lại vu khống tôi ép cô ta qu/an h/ệ, cuối cùng như thể không còn gì để mất, gào thét đi/ên cuồ/ng nguyền rủa tất cả.
Tôi thất thểu về nhà.
Bố mẹ cũng không dám nhắc chuyện hàn gắn với Diêu Thư nữa, sợ kích động tôi.
Một thời gian sau, gia đình ép tôi đi xem mắt.
"Ly hôn rồi thì đừng kén cá chọn canh nữa, sống tạm cho qua ngày thôi."
"Cô gái kia là giáo viên biên chế, trước kia kết hôn chưa đầy năm đã ly dị vì tính cách không hợp, giờ tuổi đã cao nên gấp gáp muốn lập gia đình sinh con."
Tôi không muốn đi, mẹ ngồi khóc trước mặt.
"Vậy con muốn thế nào?"
Tôi đành đi, hai nhà ngồi lại, bày ra các điều kiện như chợ búa mặc cả.
Nói chuyện xong ai về nhà nấy, bố mẹ vui mừng bảo cô gái khá hài lòng về tôi, mặc định tôi không có quyền lựa chọn.
Tôi lấy điện thoại, cho họ xem thông báo mới nhận được.
"Con thất nghiệp rồi."
"Thất nghiệp thì mau đi tìm việc!" Mẹ tôi đột nhiên quát to, "Nếu lúc trước con không ly hôn với Diêu Thư, có đến nỗi này không!"
Tôi biết, câu nói này sẽ ám ảnh phần đời còn lại của mình.
Tôi nheo mắt, đầu mũi cay cay, trong đầu hiện lên hình ảnh ngày xưa tan làm về nhà, ánh đèn phòng khách ấm áp, không khí thoảng hương hoa nhẹ nhàng, Diêu Thư mặc đồ ngủ rộng rãi bận rộn việc riêng, thỉnh thoảng nhắc đến quán ăn bạn giới thiệu, hỏi tôi có rảnh không.
Lúc tôi bận, cô ấy không gi/ận.
Lúc tôi rảnh, cô ấy nở nụ cười rạng rỡ đầy bất ngờ.
Những chuyện bình thường ngày ấy, sau này vĩnh viễn không còn nữa.
Cuối cùng tôi cũng hiểu cảm giác kiệt quệ tinh thần là thế nào.
Ngẩng đầu chỉ thấy nặng nề u ám, cuộc đời như bị cuốn vào dòng lũ bùn đ/á lao xuống vực, không còn sức lực nào để vùng vẫy, chỉ biết rơi xuống vô vọng.