Tôi chợt hiểu ra vì sao Hà Cố lại như vậy.

"Con nhớ chưa?"

"Nhớ rồi! Nhớ rồi!"

Hà Cố không tin, cứ bám theo sau tôi nhắc đi nhắc lại.

Chiều ngày Tết Dương lịch, tôi khoác chiếc áo choàng in chữ loro piana, chân đi đôi giày cao gót tám phân. Mặt tôi trắng bệch như tô phấn, môi đỏ chót như m/áu. Cổ đeo bông tai, đầu đội mũ lấp lánh những viên kim cương Nam Phi cỡ lớn m/ua trên mạng với giá chín kèm chín tôi đến trường Hà Cố.

"Đây chính là mẹ... mẹ..."

Hà Cố giới thiệu tới nửa chừng thì đứng hình.

"Sao mẹ trang điểm như m/a vậy? Mẹ con đâu có như thế!"

Cậu nhíu mày nhăn nhó.

"Không đẹp sao?" Tôi lấy gương ra soi lại.

Thấy cũng ổn mà~

"Thôi được rồi! Lát nữa mẹ ít nói nhiều cười... À không, đừng cười nữa, chỉ cần gật đầu thôi nhé."

Nhìn đôi môi đỏ chót của tôi, Hà Cố ngậm ngùi không nói.

7

"Ngài chính là phu nhân Hà, mẹ của Hà Cố phải không? Đúng là danh bất hư truyền."

Hiệu trưởng nhiệt tình bắt tay tôi, phía sau là giám đốc.

Tôi gật đầu.

Hà Cố giơ ngón cái ra hiệu.

"Ôi phu nhân Hà, đây là lần đầu tôi được gặp ngài, gia đình ngài bảo mật tốt thật đấy, trên mạng hoàn toàn không tìm thấy bất kỳ thông tin gì."

Một quý bà nắm tay tôi, tỏ ra rất thân thiện.

Tôi gật đầu.

Hà Cố lại giơ ngón cái.

"Xin chào phu nhân Hà, tôi đến từ tập đoàn Vụ Trung, hôm nay Hà tiên sinh không đến sao? Không biết ngài có hứng thú với dự án mới của chúng tôi không."

Một người đàn ông vận com lê chỉnh tề chào hỏi tôi.

Tôi gật đầu.

Hà Cố giơ ngón cái.

Cứ thế tôi gật lia lịa, đến khi cổ sắp g/ãy thì buổi tiệc tối cũng bắt đầu.

Các em nhỏ lần lượt lên sân khấu biểu diễn tiết mục, có em ngâm thơ, có em hát, lại có em biểu diễn đàn piano.

Đúng là trường quý tộc, những đứa trẻ nhìn còn bé nhưng đứa nào cũng có tài nghệ riêng.

Không như tôi lớn như vậy rồi mà chỉ biết rang cơm.

Đến lượt Hà Cố, cậu chơi violin.

Tôi không hiểu về violin, nhưng nhìn phản ứng của mọi người xung quanh, có lẽ cậu chơi khá tốt.

Vì vậy khi cậu kết thúc, không đợi mọi người vỗ tay, tôi đứng dậy huýt sáo và hét lớn:

"Hà Cố, đỉnh quá!"

Cả thế giới chợt im lặng.

Mặt Hà Cố trắng bệch.

Lũ trẻ cười ầm lên.

Suốt buổi tiệc, tôi không thấy Hà Cố đâu.

Chắc cậu gi/ận tôi rồi?

Khi buổi tiệc kết thúc, mọi người đều về hết.

Tôi ngồi một lúc, đành phải tự đi tìm nhà vệ sinh thay đồ.

Chiếc áo choàng này thật bất tiện, đi vệ sinh sợ dính đồ.

Mấy món trang sức này cũng phiền phức, lúc lắc ầm ĩ.

Lòng tôi bỗng bực bội, nghĩ đến khuôn mặt trắng bệch của Hà Cố, chỉ muốn t/át mình hai cái.

"X/ấu hổ chưa, còn bảo mẹ mày tốt nghiệp Oxford, tao thấy là tốt nghiệp trường vô lại ấy."

"Cái bộ dạng đó mà còn hát hò múa ba lê nữa, chắc chỉ biết huýt sáo thôi."

"Mẹ Hà Cố là tiểu l/ưu m/a/nh, là ảo thuật gia. Haha!"

Vừa thay đồ xong đi ra, tôi thấy Hà Cố đang bị lũ trẻ vây quanh.

"Không được nói x/ấu mẹ tao! Mẹ tao là nhất!"

Hà Cố xô đẩy với mấy đứa trẻ.

Tôi chạy tới: "Các em làm gì thế?"

Thấy tôi, Hà Cố quay mặt đi.

Vẫn chưa hết gi/ận.

"Chúng cháu không làm gì, Hà Cố nói dối, Hà Cố là đồ nói dối. Dì có phải tốt nghiệp Oxford đâu?"

"Hà Cố còn bảo dì biết hát tuồng, chắc cũng là nói dối."

"Nó còn nói dì biết bốn thứ tiếng, dì có biết không?"

Mấy đứa trẻ không vây Hà Cố nữa mà chuyển sang vây tôi.

8

"Đúng, dì không tốt nghiệp Oxford."

"Xè~" Lũ trẻ chế giễu.

"Dì tốt nghiệp đại học Gia Đình! Trường này còn khó vào hơn Oxford nhiều, các em muốn vào cũng không được."

Tôi bắt đầu bịa.

"Hát tuồng dì thật sự biết, Hà Cố không lừa các em."

Tôi hắng giọng hét lên:

"Từ nhỏ bố mẹ đã dạy ta, hát khúc Hoàng Mai chẳng dễ đâu. Bắt chước dáng điệu người lớn... Vì c/ứu Lý lang xa nhà, ngờ đâu bảng vàng trúng nguyên. Trúng nguyên khoác áo hồng, mũ cài hoa mới tươi roj rói."

Hát xong, mấy đứa trẻ thì thầm bàn tán.

"Đoạn đầu không hiểu lắm, đoạn sau giống hát tuồng, bà cháu ở nhà cũng hay hát thế."

"Vậy Hà Cố không nói dối hả?"

Hà Cố ngẩng đầu lên.

"Dù cái này không nói dối, nhưng nó bảo dì biết bốn thứ tiếng chắc chắn là giả."

Cậu bé cao nhất chất vấn.

Hà Cố lại cúi đầu.

Thấy vậy tôi nói: "Điều này Hà Cố thực sự không nói dối, chính x/á/c là dì biết tám thứ tiếng."

"Khá khỏn khà, khọt khà khọt, lồng tị nị khà - đây là tiếng Thái."

"Khoai tây đào đâu, khoai tây đào ngoại ô, đào một bao tải - đây là tiếng Nhật."

"Ồ đê, ịp tạ, thịn ga - đây là tiếng Hàn."

"Xa oa, i lê ta, bang lỗ nì - đây là tiếng Pháp."

"Sao nào, có đúng là bốn thứ tiếng không?"

Tôi làm bộ nghiêm nghị nhìn lũ trẻ.

"Dì giỏi quá, mẹ cháu chỉ biết tiếng Anh với Latinh."

"Mẹ cháu chỉ biết Quảng Đông với Bồ Đào Nha."

"Hà Cố, mẹ cậu siêu thật."

Trẻ con dễ lừa thật.

Hà Cố không biết từ lúc nào đã đứng sau lưng tôi, ngẩng cao đầu.

"Dì còn biết gì nữa? Dì huýt sáo như thế nào vậy? To thế, còn hơn cả còi của cháu."

"Dì dạy bọn cháu đi, bố mẹ cháu không biết huýt sáo đâu."

Bị chúng khen, tôi đắc ý đặt ngón tay cái lên môi dưới, tiếng sáo vang lên.

Lũ trẻ reo hò.

Thấy chưa đã, tôi lại bắt chước tiếng chim cu gáy, chim đỗ quyên.

Không khí trở nên sôi động.

"Hà Cố, mẹ cậu siêu quá."

"Hà Cố, mẹ cậu đỉnh thật."

"Hà Cố, sau này bọn tớ đến nhà cậu chơi nhé?"

Hà Cố bị lũ trẻ vây quanh, miệng cười toe toét.

[Không đúng rồi, phản diện nhỏ lúc nãy còn gi/ận sôi người, giờ lại cười tươi thế này.]

[Không lẽ cuối cùng nó lại trở thành trợ thủ cho nam nữ chính?]

[Làm gì có chuyện đó, dù sao cũng là mẹ đẻ. Giờ vui thế nào thì sau này khi nữ chính phá vỡ hôn nhân bố mẹ nó, nó vẫn sẽ trả th/ù thôi.]

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Thái tử gia Bắc Kinh vì tình yêu mà làm “nằm dưới”.

Chương 15
Ở bên thái tử gia giới thượng lưu Bắc Kinh suốt ba năm, tôi với hắn gần như đã thử qua mọi tư thế, nhưng hắn chưa từng thừa nhận thân phận của tôi. Cho đến một hôm nọ trong quán bar, tôi phát hiện hắn chắn rượu thay người đàn ông bên cạnh, ánh mắt dịu dàng mang theo ý cười. “Dạ dày Thời Thư không tốt, để tôi uống thay cậu ấy.” Tôi còn chưa kịp phản ứng, đã thấy hàng loạt dòng bình luận hiện lên trên đầu. [Uầy uầy uầy, bản thân cậu Lục cũng bị đau dạ dày mà còn không nỡ để bảo bối Thư Thư khó chịu kìa.] [Người ta là bạch nguyệt quang đó, vừa về nước đã được hưởng đãi ngộ bạn trai chính thức rồi.] [Chỉ có trước mặt bé Thư thì công chính mới dịu dàng thế thôi, chứ với Trần Từ thì khác gì món đồ để phát tiết dục vọng đâu.] [Thái tử gia Bắc Kinh cũng chỉ cam tâm làm bot trước mặt bé Thư, ai nặng ký hơn, nhìn là biết ngay.] Tôi nhìn hộp cháo dưỡng dạ dày tự tay hầm cho hắn một lát rồi thẳng tay ném vào thùng rác. Sau đó đi sang phòng riêng bên cạnh, gọi mười anh chàng cơ bắp cực phẩm, rồi đăng một bài lên vòng bạn bè. [Chia tay rồi. Làm bot suốt ba năm, tối nay ông đây phải đè cả thiên hạ!]
65.86 K
5 Bánh nhân thịt Chương 12
6 Áp lực cực cao Chương 13
9 Hàng xóm ngon lắm Chương 11
11 Chồng chung Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm