“Chẳng ai quan tâm tôi cả, lão đại ơi, anh nói xem tôi có thừa thãi không nhỉ?”

Hà Cố cúi gằm đầu, buồn bã hỏi tôi.

“Nói gì lạ vậy? Nếu không ai quan tâm thì sao cậu bỏ nhà đi mà có cả đám người đi tìm? Là cả thành phố shipper xuất kích đấy!”

“Cậu không biết đâu, ba cậu gọi điện cho tôi mà giọng nghẹn ngào sắp khóc đến nơi.”

Hà Cố tròn mắt: “Thật ư? Ba cũng biết khóc sao?”

“Tất nhiên! Ba cậu còn nói nếu không tìm được cậu thì ông ấy cũng chẳng sống nữa.”

“Nên là, vẫn có rất nhiều người yêu thương và quan tâm cậu đó. Như tôi này, tôi cũng lo cho cậu mà. Hai ngày nay cậu ngốn của tôi mấy trăm, tôi có hé răng nửa lời đâu.”

Con trai lứa tuổi này ăn hao tốn lắm, quả không sai.

Tiền chạy ship hai ngày chưa đủ nuôi Hà Cố.

“Giờ anh đang hé răng đó.” Cậu bé bĩu môi.

“Ái chà, tôi chỉ lấy ví dụ thôi mà, không tính không tính!”

“Nhưng ba thích nhất vẫn là dì Tiểu Tuyết. Họ mới là một nhà, còn con thì không.”

Tâm trạng vừa lên cao của Hà Cố lại sụp xuống.

“Hà Cố~”

“Dạ~”

“Đời người rốt cuộc cũng chỉ có mình thôi, cậu phải học cách sống một mình. Ba cậu có người mình yêu, lớn lên cậu cũng sẽ có người mình yêu, ai cũng có tình cảm riêng.”

“Dù là ba hay mẹ, nếu họ đối tốt với cậu thì cậu đáp lại. Họ không tốt, thì cậu học cách tự yêu lấy bản thân.” Làm người đâu cần tự hànhz hạz mình.

Càng không cần đặt cuộc đời lên vai người khác.

Dù là cha mẹ ruột th!t~

15

Hai ngày sau, Hà Cố ngoan ngoãn về nhà.

Hà Phúc Duyên chuyển cho tôi một triệu, ghi chú: Cảm ơn.

“Chủ nhà hả? Tôi muốn trả phòng.”

Trong tài khoản đã có một triệu, lưng tôi thẳng đơ, chân chạy như gió.

Trả phòng tốc hành, m/ua vé về quê.

Khi tôi ngồi trên xe công nông lọc cọc lên núi gặp ông bà, hai người đang bận phụ thợ xây nhà.

Ba gian nhà cấp bốn sắp lên đò/n dông rồi!

“Cháu gái, sao về mà không báo trước để ông bà ra đón?”

Ông bà vừa xách đồ cho tôi vừa cười híp mắt.

“Hehe, cháu muốn tạo bất ngờ mà.”

Cất đồ xong, tôi mang theo túi lớn th!t gà khô, xúc xích đi dụ mèo nựng chó.

Ngọn núi này thật rộng, cây cối um tùm.

Ông làm nhiều ngôi nhà nhỏ trên cây, bên trong còn đặt búp bê tôi gửi về.

Lũ thú cưng thấy tôi đến liền vây quanh, vừa ăn vừa gừ gừ, gâu gâu.

Tối đến bà gi*t con gà trống lớn hầm hạt dẻ đãi tôi, ông còn nướng khoai lang.

Về quê sướng thật!

Nhưng chưa sướng được mấy hôm, trưởng thôn đã gọi điện:

“Tiểu Tuyết à, có đứa bé tìm cháu, xuống đây ngay đi.”

Cúp máy tôi phóng xe máy điện xuống núi, suốt đường phóng như bay.

Dép lê rơi cũng chẳng thèm nhặt.

[Nữ chính sốt ruột quá, chắc đoán là nhân vật phản diện nhỏ đến tìm, đang hối hả đi gặp]

[Hai người này cảm động thật, dù không m/áu mủ nhưng tình cảm sâu đậm]

[Thằng nhóc coi cô ấy như mẹ rồi~ Đúng là song phương chạy về phía nhau!]

Bình luận còn bận rộn hơn tôi.

Còn song phương cái nỗi gì, đi chỗ khác chơi, tôi đang vội đi dập tin đồn.

Không thì chưa đầy một tiếng, cả làng sẽ đồn tôi đẻ hoang, con tìm về tận cửa.

Lúc đó có mười cái miệng cũng không thanh minh nổi.

Tin đồn dừng ở kẻ trí.

Mà kẻ trí duy nhất phải là tôi.

16

“Lại trốn nhà hả đại ca? Cậu nghiện trốn nhà rồi à? Để ba cậu lại khóc với tôi! Sao cậu không chịu nghe lời thế?”

Vừa thấy Hà Cố, tôi lập tức xả một tràng.

Hà Cố lại cười toe toét: “Ba biết mà!”

“Tụi em nghỉ đông rồi, em nói muốn về nhà chị ăn Tết. Ba bảo đi đi, ổng đã trả tiền rồi.”

Thật là gian thương!

Bảo sao hào phóng thế, hóa ra là kiểu tiêu dùng trả sau.

Tôi chở Hà Cố về nhà, suốt đường cậu bé há hốc mồm không ngớt.

“Úi trời, núi ở đây to quá.”

“Úi trời, cây ở đây lớn quá.”

“Úi trời, hố ở đây cũng to quá.”

Do tôi phóng nhanh, tay lái yếu lại gặp đường x/ấu, cả người lẫn xe đ/âm nhào xuống hố.

May mà không sao.

Hà Cố từ đó ở lại nhà tôi, sáng theo ông lên núi đốn củi.

Trưa giúp bà nhóm bếp cho gà ăn, tối cả nhà quây quần bên lò sưởi xem thời sự.

Đêm ôm lũ thú cưng ngủ~

Cũng vui vẻ đầm ấm.

Từ khi cậu bé đến, tôi phong luôn chức Quan Xúc Phân cho cậu.

Còn mình thì ngồi xó tường nhá hạt dưa, nhàn hạ vô cùng~

Nhưng Hà Cố ăn khỏe quá, cậu về khiến gà vịt ngỗng trong nhà ngày một vơi, đ/au lòng tôi lắm.

May mà kỳ nghỉ đông kết thúc nhanh, Hà Phúc Duyên sai người đến đón cậu về đi học.

“Ở trường học hành chăm chỉ, nghệ thuật huýt sáo anh đã truyền cho em rồi, sau này mọi người sẽ phải nhờ em dạy đó.”

“Về nhà làm bài đúng giờ, đừng kén ăn nghe không?”

“Cũng đừng cãi nhau với ba, với lại phải đối tốt với dì Tiểu Tuyết nhé! Dì ấy hiền lắm!”

Tôi vừa đi vừa dặn dò.

[Nhóc phản diện chắc sắp mọc s/ẹo tai vì nghe nhiều rồi, haha]

[Chắc sướng lắm, nó chỉ muốn có người quan tâm thôi mà, giờ được như ý rồi]

[Nhưng cái Lưu Tuyết phiên bản 2 này đúng là lắm mồm thật]

Bình luận lại nhây.

“Dạ, em biết rồi lão đại.”

“Hè em sẽ về nữa! Chị bảo bà nuôi thêm gà nhé~”

Hà Cố dán mặt vào cửa xe vẫy tay.

“Ủa?”

Tôi đứng ch/ôn chân trong gió lạnh.

——Hết——

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
11 Ôn Cố Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Thư Hồi Đáp Đầu Thu

Chương 9
Trì Hằng giả nghèo làm chim hoàng yến của tôi. Mỗi tháng, tôi chắt bóp từ tiền sinh hoạt phí ra năm trăm tệ đưa cho anh ta. Việc ấy lặp lại suốt một năm rưỡi không lần nào gián đoạn. Nhưng mãi đến gần tốt nghiệp thì tôi mới biết sự thật. Anh ta không phải là sinh viên nghèo phải vay tiền ăn học, mà là một thiếu gia tiêu tiền như nước. Ngay cả cái tên dùng để tiếp cận tôi, cũng là mượn danh người khác. Sau khi sự thật bị bóc trần, vị thiếu gia ấy vẫn thản nhiên mời tôi ra nước ngoài cùng anh ta. Bạn bè anh ta đều tấm tắc rằng tôi có số tốt. Chỉ cần giữ hình tượng bạch liên hoa lương thiện là đủ để trèo lên cành cao. Trước ánh mắt đầy tự tin và chắc chắn của anh ta, tôi chỉ lặng lẽ lắc đầu. Giọng nói vang lên đầy nhẹ nhàng, thậm chí là còn có phần ôn tồn. “Thôi bỏ đi.” “Tôi đến để nói lời chia tay với anh.”
Chữa Lành
Hiện đại
Ngôn Tình
0
Giếng Đổi Con Chương 7