Hắn nhất định là b/áo th/ù ta, nên mới bảo Tạ Doãn Thần đến nhà cầu hôn.

Còn vì sao lại là Tạ Doãn Thần, có lẽ hắn là một kẻ bất tài, vừa hay ta cũng phải gả cho một kẻ vô dụng...

Chỉ trong chốc lát, đầu óc ta đã nghĩ đủ thứ chuyện.

Hoàng thượng cười nói: "Tân Di đã có yêu cầu, trẫm tất thuận theo."

"Đa tạ hoàng thượng, hoàng thượng vạn tuế vạn vạn tuế."

Ta vừa định quỳ xuống, bà mẹ chồng và Tạ Doãn Thần bên cạnh cũng vội quỳ theo.

Hoàng thượng đỡ ta dậy, mặc cho mẹ chồng và Tạ Doãn Thần quỳ lạy.

"Tân Di không cần đa lễ, trẫm thấy nàng rất đỗi thân thiết, sau này phải thường vào cung cùng trẫm tâm sự."

"Tuân chỉ."

Miệng ta đáp vâng, trong lòng lại nghĩ đến chuyện sau khi giải quyết xong việc này sẽ trở về Thần Y Cốc an nhàn.

Nơi đó mới thực sự là chốn đào nguyên ngoài đời thực, tịnh thổ giữa nhân gian.

Mấy sư huynh của ta, người người đều giỏi ki/ếm tiền, khi nào thiếu tiền chỉ cần tới khóc nghèo với họ, còn nhanh hơn tự mình đi ki/ếm tiền.

Công việc đã xong xuôi, chúng ta cũng nên rời cung.

Lúc ra về, hoàng thượng còn cùng chúng ta đi dạo một lát, nói với ta rằng cung điện đẹp đẽ thế nào, lại khuyên ta nên thường vào cung.

Đi được một đoạn, ta ngoảnh lại nhìn, ngài vẫn đứng nguyên tại chỗ, thấy ta quay đầu liền vẫy tay chào.

"..."

Trong lòng ta nảy ra mấy suy nghĩ.

Chẳng lẽ mẫu thân ta là bạch nguyệt quang mà hoàng thượng không với tới được?

Hay ta là công chúa lưu lạc ngoài cung?

...

Thật là tầm thường.

Ta rùng mình lẩy bẩy.

8

Trên xe ngựa, bà mẹ chồng khép nép dựa sát vào ta.

Phía bên kia, Tạ Doãn Thần còn chẳng có chỗ ngồi.

Hắn nhíu mày nhìn mẹ, muốn nói lại thôi.

Tú Nhi thấy cảnh này liền trợn mắt, đứng dậy ra ngồi phía ngoài với người đá/nh xe.

Quả Nhi lát sau cũng bỏ đi.

Trong xe chỉ còn lại ba chúng ta.

Ta cảm nhận rõ sự kích động cùng bất an của mẹ chồng, nhất là khi phủ Hầu gia càng lúc càng gần, từng hàng cấm vệ quân đã vây kín phủ đệ.

Vừa bước qua cổng, những người họ Tạ chưa đi lập tức khóc lóc xông tới.

"Cháu dâu ơi, chúng ta cùng một nhà, m/áu chảy ruột mềm, có gì cứ nói cho rõ ràng."

Nói cho rõ ràng?

Không kịp rồi.

Bộ Hình đã tới bắt người, trong tiếng khóc than, người của ta đã bắt đầu thu dọn hồi môn.

Đồ đạc của ta không thiếu một món.

Mấy tên gia nô trung thành của Tiên Hầu Gia còn định ra tay với ta, Tú Nhi không gi*t họ, nhưng phế hết võ công của bọn họ.

Chúng vừa khóc vừa ch/ửi.

"Ch/ửi hay lắm, cứ tiếp tục đi, ai ch/ửi to ta sẽ trọng thưởng."

Hồi môn của mẹ chồng, phần lớn đều được chuyển ra từ phòng ái thiếp của Tiên Hầu Gia, bà ta cũng tích cóp không ít.

Buồn cười nhất là mấy bức danh họa trong hồi môn của mẹ chồng, lại bị Tiên Hầu Gia treo trong thư phòng.

Thuộc về chúng ta thì mang đi, của cải không thuộc về chúng ta sẽ do hoàng thượng định đoạt.

Từng rương châu báu được khiêng ra chính môn, qua mấy con phố rồi đưa vào một tòa ngũ tiến đại trạch.

Đó là nhà hồi môn của ta, do lão đầu và mấy sư huynh góp tiền m/ua cho.

Ngày thứ hai sau khi thành thân, đã khiến nhà chồng bị tịch biên, tống giam, thúc đẩy song thân ly hôn, mang theo cả chồng và mẹ chồng - quả là chuyện hiếm có.

Mẹ chồng và Tạ Doãn Thần đến nhà mới vui mừng khôn xiết, khi chọn viện tử bà chọn ngay cạnh viện chính.

"Đỡ phải đi xa khi muốn tìm Tân Di nói chuyện."

"Mấy chục năm qua, ta sống thật quá thảm thương."

Tạ Doãn Thần cũng vội kéo ta than thở: "Nương tử, ta cũng vậy, ăn không ngon ngủ không yên, sợ bị đầu đ/ộc, lại còn sợ bị hại trong lúc ngủ say, chẳng thấy được mặt trời ngày mai."

Hai mẹ con thi nhau kể lể, ta hoàn toàn chẳng muốn nghe.

"Mẹ, tướng công, hai người xem còn thiếu gì thì tìm Tú Nhi lấy đi, ta có việc chính cần giải quyết."

Cái gọi là việc chính chính là tránh xa họ, tìm nơi yên tĩnh trong viện tử của sư huynh.

"Đại sư huynh, ngươi nói xem cái lão đầu này có phải bị lừa đ/á vào đầu không..."

Ta lẩm bẩm nửa ngày, đại sư huynh chẳng đáp lời nào.

Hết phối th/uốc lại xem y thư.

Hắn không trả lời cũng không sao, ta cứ nói một mình.

Có những lời không nói ra không thấy nhẹ lòng.

Ta m/ắng cho lão đầu từ đầu đến chân.

"Đại sư huynh, ta nói cho ngươi biết nhị sư huynh hắn..."

Ta chê bai nhị sư huynh, rồi đến tam sư huynh, sau đó phê bình luôn cả đại sư huynh.

Miệng cũng khô, bụng cũng đói.

"Đại sư huynh, tối nay ngươi muốn ăn gì?"

"Gì cũng được."

Đại sư huynh cuối cùng cũng lên tiếng.

Ta nhanh nhảu liệt kê mấy món hắn thích, hắn gật đầu nhẹ.

Khi ta rời đi, hắn thở phào một hơi thật rõ.

Đại sư huynh không tham ăn, nhị sư huynh thích rư/ợu, tam sư huynh ưa chay...

Bữa tối chỉ có ta, Tạ Doãn Thần và mẹ chồng cùng dùng.

Ta không câu nệ chuyện ăn không nói, ngủ không rên, vừa ăn vừa nói vui vẻ mới thấy ngon miệng.

Mẹ chồng và Tạ Doãn Thần đúng là hai kẻ lắm lời.

Một món ăn có thể khen thành mười tám kiểu khác nhau.

Lại còn biết nịnh hót, biết dỗ dành người khác.

Mà ta có cảm giác hai mẹ con này hình như đang âm thầm tranh giành sự sủng ái.

Lạ thay mẹ đẻ lạ con, lạ hết chỗ nói.

9

Tiên Hầu Gia từ thiên lao sai người đưa tin, muốn gặp ta.

"Gặp ta?"

Sao không gặp vợ cũ và con trai?

"Mẹ có muốn gặp hắn không?"

Mẹ chồng lắc đầu ngay lập tức.

Ta hỏi Tạ Doãn Thần.

Hắn cũng nói không đi.

Hai mẹ con đối với Tiên Hầu Gia hoàn toàn không còn tình cảm, chỉ còn h/ận cùng oán, cùng nỗi sợ hãi.

Ta cũng chẳng muốn đi.

Chuyện đá/nh kẻ dưới vực với ta mà nói, làm hay không cũng chẳng quan trọng.

Như chính thân phận thật sự của ta là ai, con gái của người nào, gốc gác ở đâu, ta đều không thèm để tâm.

Kết quả là hắn vẫn không chịu buông tha.

Ta phiền không chịu nổi, đành phải vào thiên lao gặp hắn.

Còn dẫn theo cả mẹ chồng và Tạ Doãn Thần.

Trong thiên lao, Dũng Nghị Hầu từng một thời phong quang giờ tóc tai bù xù, mặt mày tiều tụy, ái thiếp của hắn co quắp trong góc rên rỉ đ/au đớn.

Trưởng tử của hắn che chở vợ con sau lưng, ánh mắt hung dữ nhìn chằm chằm vào chúng ta.

"Văn cô nương."

"Thua trong tay nàng, lão phu cam tâm."

Ta khẽ cười: "Có câu nói rằng kẻ bạc đãi vợ cả thì trăm đường tài lộc chẳng vào, kẻ sủng ái thê thiếp diệt trừ chính thất thì trời đất không dung, ai cũng có thể trừng ph/ạt."

"Như ngươi loại mặt người dạ thú, giả nhân giả nghĩa này, kết cục hôm nay chính là báo ứng."

Lạnh nhạt với chính thất, hà khắc với con ruột.

Đã không thích sao còn cưới? Sinh con mà không nuôi không dạy thì đáng gọi là cha?

Hổ dữ còn chẳng ăn th!t con.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 Người Dọa Ma Chương 12
6 10 năm vây hãm Chương 10
7 Ngọc Vỡ Chương 19
8 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Bé con thi được 148 điểm khóc đòi vào Đại học Bắc Kinh

Chương 6
Tôi, trưởng phòng tuyển sinh Đại học Kinh Bắc, bị một kẻ tâm thần hành hung ngay trong khuôn viên trường. "Tìm đúng người rồi, tại sao không cho bảo bảo này vào Kinh Bắc?" "Cô căn bản không biết vì để đỗ vào Kinh Bắc, bảo bảo này đã chịu bao nhiêu khổ cực, bao nhiêu tội lỗi." Cô gái túm lấy cổ áo tôi, miệng không ngừng xưng bảo bảo, cao 1m65, nặng 165 cân. Cô ta mặc một bộ đồ liền thân trẻ sơ sinh cỡ đại, đội mũ hoa dành cho trẻ em, trên cổ đeo một chiếc bình sữa đen sì. Tôi ngẩn người, gỡ cổ áo ra, kiên nhẫn hỏi: "Bạn học, trước tiên bạn bình tĩnh lại đã, công tác tuyển sinh đại học đã kết thúc rồi, không thể nào xảy ra sai sót được." Nghĩ một chút, tôi bồi thêm một câu: "Năm nay bạn thi được bao nhiêu điểm?" Lời vừa dứt, "bảo bảo" trước mặt lập tức trở nên kích động. Cô ta dậm chân huỳnh huỵch, đống thịt trên người cũng rung lên bần bật theo. "Điểm số! Các người lớn chỉ biết đến điểm số!" "Đại học Kinh Bắc chính vì có những giáo viên tuyển sinh vô liêm sỉ, chỉ biết nhìn vào điểm số như các người, mới biến thành một ngôi trường sùng bái điểm số tầm thường." "Chẳng lẽ bảo bảo thi được 148 điểm thì không thể vào Kinh Bắc sao?" "Bảo bảo yêu Kinh Bắc nhất, bảo bảo chỉ yêu Kinh Bắc, bảo bảo muốn đến Kinh Bắc đi học!" "Bảo bảo muốn, bảo bảo muốn!" Cô ta điên rồi!
Hiện đại
Tình cảm
0
Thuê Phu Quân Chương 8